Hạnh phúc lớn nhất của sinh mệnh là đắc Pháp
[MINH HUỆ 30-01-2026]
Hạnh phúc lớn nhất của sinh mệnh là đắc Pháp
[Bài viết tại Hà Bắc] Năm 1997, khi tôi 20 tuổi, tôi cùng bà ngoại tới nhà hàng xóm chơi và đã nhìn thấy cuốn sách “Chuyển Pháp Luân” của Sư phụ. Tâm tình tôi vô cùng xúc động, trong sách giảng: “Chân-Thiện-Nhẫn là tiêu chuẩn duy nhất để nhận định người tốt xấu”, câu nói này đã đi thẳng vào tâm linh tôi, giống như đứa trẻ đi lạc đã tìm thấy đường về nhà, từ đó tôi đắc Pháp.
Hồi đó, tôi đang học năm thứ ba đại học, được biết có một số bạn học và giáo viên cũng đang học Pháp tu luyện, còn có những đồng tu không ngừng gia nhập. Mọi người đều là thanh niên trẻ tuổi, thân thể khỏe mạnh. Có người giống như tôi, bị thu hút bởi Pháp lý của Đại Pháp mà bước vào tu luyện; có người vì hiếu kỳ khi nhìn thấy vật chất màu trắng bao quanh chúng tôi lúc luyện công mà bước vào tu luyện. Thời bấy giờ, mọi người thường cùng nhau học Pháp rồi chia sẻ tâm đắc thể hội. Tôi nhớ có một bạn nam nói rằng cậu ấy nhìn thấy các chữ trong sách đều là ánh vàng kim lấp lánh, ai cũng có cảm nhận sâu sắc của mình. Tôi cảm thấy mỗi ngày bản thân đều đang đề cao, thân tâm được tịnh hóa, mỗi ngày đều vô cùng hạnh phúc.
Sau khi tốt nghiệp, tôi gặp chồng mình. Khi đó Trung Cộng đã bắt đầu bức hại đệ tử Đại Pháp, trên TV đều là những lời dối trá phỉ báng Đại Pháp. Ban đầu, anh ấy cũng bị lừa gạt, sợ hãi, không muốn tôi tu luyện nữa. Sau này, anh ấy xem đĩa DVD chân tướng đã minh bạch ra. Ngày hôm đó, trên đường đi làm, bệnh viêm loét dạ dày của anh ấy lại tái phát, thấy đau quá, anh ấy mới đột nhiên nhớ tới “Pháp Luân Đại Pháp hảo”, thì lập tức không còn đau nữa. Từ đó, anh ấy kiên tín Sư phụ, kiên tín Đại Pháp, và cũng trở thành một đệ tử Đại Pháp. Hai vợ chồng tôi chiểu theo tiêu chuẩn của người tu luyện để yêu cầu bản thân, cuộc sống hôn nhân hạnh phúc mỹ mãn.
Từ lúc tôi mang thai cho đến khi sinh con, hai con đều thường xuyên nghe chúng tôi đọc Pháp, xem phim chân tướng, chúng rất khỏe mạnh, thông minh. Lúc nhỏ, con lớn còn nhìn thấy bố xoay vòng khi luyện công. Cháu học hành tự giác, kỷ luật, thành tích tốt, không xem điện thoại, không xem TV, kiên tín Sư phụ, kiên tín Đại Pháp. Con nhỏ hơn 1 tuổi xem Sư phụ giảng Pháp thì nói “Phật”, thích nghe người lớn đọc Pháp trước khi đi ngủ, nói là Sư phụ đưa cháu đến. Cháu có tính tình rộng rãi, hoạt bát, các bạn học và thầy cô đều rất yêu mến.
Trong công việc, tôi chiểu theo tiêu chuẩn của Đại Pháp để yêu cầu bản thân, thiện đãi người khác, đối xử khoan dung với mọi người, để đồng nghiệp cảm nhận được phong thái của đệ tử Đại Pháp. Khi gặp mâu thuẫn thì hướng nội tìm, có cơ hội thì giảng chân tướng cho những người hữu duyên gặp gỡ. Thấy họ minh bạch chân tướng, tôi rất hạnh phúc. Bao năm qua, cuộc sống chính là tu luyện, bởi vì có Sư phụ từ bi cứu độ, có Đại Pháp chỉ dẫn, nên gặp bất cứ chuyện gì, tôi cũng không hoang mang. Nơi thế gian đạo đức trượt dốc này, trong tâm có Đại Pháp khiến chúng tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Tu luyện trong công việc, thiện đãi học sinh tiểu học
[Bài viết tại Trung Quốc Đại lục] Tôi là thế hệ “9X”, thuở nhỏ đã theo cha mẹ tu luyện. Hồi đó, tôi chỉ cảm thấy Đại Pháp tốt, Chân-Thiện-Nhẫn là tốt, chứ chưa thực sự nghiêm khắc yêu cầu bản thân. Lớn lên, tôi dần dần biết tu luyện không phải đơn giản chỉ là biết Đại Pháp tốt, mà còn phải chiểu theo lời Sư phụ mà làm thì mới là người tu luyện.
Công việc của tôi là phụ đạo các em nhỏ làm bài tập về nhà. Các bạn nhỏ hiện nay đa phần đều không thích làm bài tập. Mới đầu, tôi dùng cách của người thường, lớn tiếng quát tháo, phạt đứng hoặc dùng giọng điệu trách mắng các em, nhưng các em vẫn không chịu làm bài tập, mà còn không nghe lời, quậy phá.
Tiểu Nghiên là một bé trai lớp ba. Hai ngày đầu mới đến, cậu bé rất nghe lời, tự hoàn thành bài tập về nhà, lại còn chủ động hỏi những bài tập khác. Cậu bé để lại cho tôi ấn tượng là một đứa trẻ rất ngoan! Nhưng đến ngày thứ ba thì không được nữa, không những không muốn làm bài tập, mà còn không tập trung, câu giờ, từ đó trở đi, ngày nào cũng là người về nhà muộn nhất. Ban đầu, khi cậu bé câu giờ, bụng tôi đói meo, tôi liền nổi cáu, lớn tiếng mắng cậu bé. Như vậy không những tôi khó chịu, mà cậu bé cũng khó chịu, cậu bé lại càng không biết làm bài tập.
Sau đó, tôi nghĩ, mình là người tu luyện, không thể dùng cách của người thường để đối đãi với các em nhỏ. Tôi đói, chẳng lẽ cậu bé không đói hơn sao? Huống hồ cậu bé vẫn là trẻ con, tôi nên dùng thiện ý khích lệ, giúp đỡ và bao dung cậu bé. Cứ như vậy, dần dần cậu bé đã làm bài tập nhanh hơn một chút. Tôi còn phát hiện ra ưu điểm của cậu bé và thỉnh thoảng khen ngợi, đồng thời khen thưởng cậu. Hiện tại, cậu bé đã tiến bộ rất nhiều trong việc làm bài tập. Có lúc bài tập nhiều, cậu bé là người về cuối cùng, tôi cũng không cáu giận nữa. Sư phụ dạy chúng ta rằng thiện mới có thể cải biến nhân tâm, tôi phải dùng thiện để cải biến chính mình và lan tỏa sự lương thiện đến cho người khác.
Tư Di là một cô bé lớp một. Mới lên lớp một, nên cô bé giống như một đứa trẻ mẫu giáo. Một hôm, làm xong bài tập, cô bé liền ra ngoài chơi, lại còn làm phiền các bạn khác đang làm bài. Tôi kiểm tra bài tập của bé xong thì bảo bé sửa lỗi sai. Lúc cô bé đang sửa, tôi bảo bé không được làm phiền các bạn khác làm bài, hãy đọc sách nhiều hơn. Tôi để bé tự sắp xếp, kết quả bé lại đi làm phiền người khác, khiến những người khác không thể làm bài. Tôi lớn tiếng gọi cô bé hai tiếng, rồi đứng trước mặt bé. Bé lập tức òa khóc, ngồi bệt xuống đất. Tôi bảo bé đừng khóc, đỡ bé đứng dậy thì bé liền nằm xuống đất, bộ dạng rất tủi thân, oan ức. Lập tức tất cả các bạn nhỏ đều vây quanh cô bé, cô bé càng khóc to hơn, lại còn hét toáng lên.
Tôi nghĩ sao lại thế này nhỉ? Tôi đưa bé sang một phòng khác, để cô bé bình tĩnh lại. Tôi bảo các bạn nhỏ khác quay về chỗ ngồi tiếp tục làm bài. Một lát sau, Tư Di nín khóc, tôi nhẹ nhàng giảng đạo lý cho bé, giống như với con của mình. Hiện tại, ngày nào cô bé cũng bám theo tôi, Chân-Thiện-Nhẫn của Đại Pháp quả là có uy lực!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/30/505273.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/23/233389.htm


