Bài viết của phóng viên Minh Huệ tại tỉnh Cát Lâm, Trung Quốc

[MINH HUỆ 18-03-2026] Gần đây, trang web Minh Huệ được biết bà Diêu Ngọc Phân, 66 tuổi, ở thành phố Bạch Sơn, tỉnh Cát Lâm, đang phải thụ án bốn năm tù vì tu luyện Pháp Luân Công.

Bà Diêu bị kết án vào khoảng cuối năm 2024. Bà còn hơn hai năm nữa mới mãn hạn tù. Các chi tiết về vụ bắt giữ, cáo trạng, xét xử và kết án bà hiện chưa rõ.

Theo nguồn tin nội bộ, bà Diêu đang bị giam giữ tại phòng giam số 7, đội 8 trong nhà tù Nữ tỉnh Cát Lâm. Tù nhân trưởng Đại Ngọc, người bị kết tội lừa đảo và đang thụ án 12 năm, được các lính canh chỉ thị giám sát và tra tấn bà.

Đại ép bà Diêu ngồi bất động cả ngày trên một chiếc ghế đẩu nhỏ có bề mặt gồ ghề , hai tay đặt trên đùi. Trong mùa hè, Đại bắt bà mặc quần áo ấm và không cho bà uống nước.

Cô ta đã tra tấn bà Diêu theo cách này từ 4 giờ sáng đến 10 giờ tối mỗi ngày. Khi cuối cùng bà Diêu được phép đi ngủ, bà bị lệnh phải trực đêm từ 11 giờ tối đến nửa đêm. Sau một giờ ngủ, bà lại phải thức dậy lúc 1 giờ sáng để trực đêm thay người khác trong gần hai tiếng. Bà trở lại giường lúc 3 giờ sáng nhưng phải thức dậy lúc 4 giờ sáng để lại bắt đầu chịu hình phạt ngồi.

Bà Diêu không được phép ngủ nếu Đại thấy bà ngủ gật trong ca trực đêm. Việc thiếu ngủ lâu dài đã tàn phá sức khỏe tâm thần của bà, và bà trở nên đờ đẫn.

Đại cũng không cho bà Diêu ăn đủ no hoặc không cho phép bà dùng chăn khi trời lạnh. Bà phải xin phép trước khi sử dụng nhà vệ sinh. Việc bà có được cấp giấy vệ sinh hay không phụ thuộc vào tâm trạng của Đại. Đại thậm chí còn đổ nước lạnh lên giường của bà.

Một tù nhân đã nhìn thấy Đại đá bà Diêu từ phía sau trong khi bà bị ép ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ. Bà bị ngã và không thể đứng dậy trong một thời gian dài vì bà yếu và tay chân bị sưng sau khi ngồi hàng giờ. Đại và một tù nhân khác đã chửi bới bà khi họ kéo bà lên.

Những lời lăng mạ của Đại đối với bà Diêu gây khó chịu cho các tù nhân khác, và họ đã xin chuyển phòng giam.

Pháp Luân Công khôi phục sức khỏe cho bà

Trong mấy chục năm đầu đời, bà Diêu đã mắc nhiều căn bệnh khác nhau. Bà bị bệnh phổi khi còn nhỏ. Bà đã hồi phục nhưng bị vôi hóa phổi. Ở tuổi 16, bà mắc bệnh ban đỏ và bị thủng màng nhĩ do hậu quả của bệnh. Bà bị điếc và phải đọc khẩu hình môi. Không có phương pháp điều trị nào có tác dụng. Bà được chẩn đoán mắc sỏi ống mật ở tuổi 26. Các loại thuốc bà uống đã gây ra các phản ứng dị ứng nghiêm trọng, và các bác sĩ cảnh báo bà rằng các tác dụng phụ có thể đe dọa đến tính mạng nếu bà tiếp tục sử dụng chúng.

Mùa xuân năm 1996, bà Diêu phát triển một khối u ở vú gây sốt và đau đớn. Tình trạng xấu đi vào mùa đông năm 1997. Vú của bà trở nên đỏ, sưng và mưng mủ. Bà không thể nhấc cánh tay lên, và bà bị sốt, buồn nôn và suy nhược. Bà thậm chí còn bị những cơn ngất xỉu.

Hai người cao tuổi đã đến quầy bán hàng của bà trong một trung tâm mua sắm và khuyên bà nên thử tập Pháp Luân Công. Bà nghe theo lời khuyên của họ, và tất cả các bệnh tật của bà đã biến mất trong bảy ngày.

Bị bắt năm 2001

Sau khi chính quyền cộng sản bắt đầu bức hại Pháp Luân Công vào tháng 7 năm 1999, bà Diêu bị đưa vào diện giám sát suốt ngày đêm, với những người theo dõi bà bên ngoài nhà và tại quầy bán hàng của bà, ngay cả trong những ngày lễ.

Ngày 8 tháng 5 năm 2001, bà bị bắt tại nhà sau khi bị tố cáo vì đã nói với ai đó “Pháp Luân Đại Pháp hảo”. Sau khi bị giam giữ gần bảy tuần, bà bị kết án hai năm lao động cưỡng bức và bị đưa đến trại lao động Hắc Chủy Tử. Trại từ chối nhận bà vì các vấn đề sức khỏe của bà.

Cảnh sát sau đó đã đưa bà đến một bệnh viện nhà tù. Vài bác sĩ quyết định làm sinh thiết vú cho bà. Bà phản đối thủ thuật vì bà bị dị ứng với thuốc mê, nhưng họ phớt lờ bà. Ở vết rạch đầu tiên, bà chảy máu đầm đìa. Y tá trưởng đã rút một lượng nhỏ máu của bà và khâu lại cho bà.

Sau đó, bà Diêu bị đưa đến trại lao động, nơi đã tiếp nhận bất chấp tình trạng của bà. Lính canh ép bà ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ từ 5 giờ sáng đến nửa đêm. Mặc dù bà bị dị ứng với thuốc, họ vẫn chỉ thị cho các tù nhân giữ chặt bà để tiêm cho bà. Bà không được cho biết đó là mũi tiêm gì, nhưng răng bà đã bị lung lay vào ngày đầu tiên. Một chiếc răng cửa bị rụng vào ngày thứ hai, và bà mất một chiếc răng nữa vào ngày thứ ba.

Bà Diêu trở nên lú lẫn sau khi tiêm. Lính canh trại lao động ra lệnh cho bà ký vào các bản tuyên bố đã chuẩn bị sẵn của họ để từ bỏ Pháp Luân Công. Bà từ chối nên họ đã sốc điện vào vết mổ trên vú của bà bằng dùi cui điện. Vết thương của bà chảy máu, và nửa người bên phải của bà chuyển sang màu đen. Cổ họng bà bị thương và bà không thể uống.

Trại lao động gửi trả bà về đồn công an ở thành phố Bạch Sơn hơn năm tuần sau đó. Cảnh sát, sợ rằng bà có thể chết trong lúc bị giam giữ, đã thả bà, sau đó đặt bà dưới sự giám sát tại nơi cư trú. Bà đọc các bài giảng Pháp Luân Công và tập các bài công pháp. Ba ngày sau, bà bước vào đồn công an để chứng thực uy lực kỳ diệu của Pháp Luân Công. Cảnh sát không thể tin rằng bà đã hồi phục chỉ trong ba ngày.

Bị bắt năm 2012

Ngày 3 tháng 5 năm 2012, một phụ nữ tầm tuổi 60 đến quầy bán hàng của bà Diêu và nói rằng bà không có tiền để đi khám bác sĩ về các vấn đề sức khỏe của mình. Bà Diêu gợi ý bà nên thử tu luyện Pháp Luân Công.

Vài ngày sau đó, người phụ nữ quay lại và phàn nàn về điều tương tự. Lần thứ ba bà ấy lại đến và đi cùng một vài sĩ quan cảnh sát.

Cảnh sát đã còng tay bà Diêu và khám xét quầy bán hàng của bà. Họ cũng đột nhập vào nhà bà và tịch thu tất cả các thiết bị và đèn pin của bà.

Trại tạm giam từ chối nhận bà Diêu do các vấn đề sức khỏe của bà, và bà được thả ngay trong đêm đó.

Bị bắt năm 2014

Tháng 11 năm 2014, cảnh sát lại bắt bà Diêu tại quầy bán hàng của bà và kéo lê bà từ tầng ba xuống tầng một. Bà rơi vào tình trạng tiểu tiện không tự chủ và tim bà ngừng đập trong giây lát. Tuy nhiên, cảnh sát vẫn đưa bà đến đồn công an và còng tay bà. Bà lại bị ngừng tim một lần nữa.

Bà Diêu bị dị ứng với các loại thuốc họ sử dụng khi lấy máu của bà. Cánh tay của bà sưng lên, tim bà bị ảnh hưởng, và bà bị co giật và mất ý thức. Sau khi bà được hồi sức, cảnh sát đã gọi cho gia đình bà để đưa bà về nhà.

Bà Diêu đã bình phục nhờ tu luyện Pháp Luân Công. Bà vô cùng biết ơn vì Pháp Luân Công đã cứu mạng bà một lần nữa.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/18/507919.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/26/233424.html