Thông tin bổ sung về việc tra tấn trong trại lao động đối với một phụ nữ Cát Lâm qua đời ở tuổi 64 vào tháng 3 năm 2026
Bài viết của phóng viên Minh Huệ tại tỉnh Cát Lâm, Trung Quốc
[MINH HUỆ 18-03-2026] Minh Huệ Net trước đây từng đưa tin về sự qua đời vào tháng 3 năm 2026 của một phụ nữ ở Thư Lan, tỉnh Cát Lâm, sau khi bà phải chịu đựng nhiều năm bức hại vì đức tin của mình vào Pháp Luân Công. Báo cáo này trình bày theo lời tường thuật của bà Tôn Tú Hoa về việc bà bị giam giữ trong trại lao động từ năm 1999 đến năm 2000.
Bà Tôn đến Bắc Kinh để thỉnh nguyện cho quyền tu luyện Pháp Luân Công vào tháng 9 năm 1999, hai tháng sau khi cuộc bức hại bắt đầu. Bà bị áp giải quay về và bị kết án một năm lao động cưỡng bức tại trại lao động Nữ Hắc Chủy Tử.
Khi nhập trại, bà Tôn được khám sức khỏe, bao gồm xét nghiệm máu và nước tiểu. Sau đó, bà được đưa đến văn phòng của Đội Bốn. Một nhóm tù nhân đến để theo dõi bà. Họ buộc bà phải ngồi xổm trong một thời gian dài trước khi đưa bà vào phòng giam. Một học viên khác cho bà biết rằng có camera giám sát ở khắp mọi nơi và các học viên Pháp Luân Công không được phép luyện các bài công pháp của Pháp Luân Công.
Khi bà Tôn luyện các bài công pháp của Pháp Luân Công vào sáng hôm sau, bà liền bị kéo đến một căn phòng trên tầng năm. Hai tù nhân đấm đá bà. Họ cũng tát vào mặt bà. Chẳng bao lâu, bà ngất xỉu. Khi tỉnh lại, bà thấy hai tù nhân đang đá vào đầu mình như một quả bóng. Bà lại ngất đi. Sau khi bà tỉnh lại, hai tù nhân kia ra lệnh cho bà đứng lên và đưa bà trở lại phòng giam trên tầng bốn. Họ buộc bà phải đứng dựa vào tường với mũi, bụng và ngón chân ép vào tường.
Bất chấp việc bị tra tấn, bà Tôn vẫn luyện công và đọc các bài giảng của Pháp Luân Công bất cứ khi nào có thể. Các học viên bị giam giữ khác cũng tham gia cùng bà. Một ngày nọ, trong một cuộc họp, bà đã dẫn đầu việc đọc các bài giảng và bị báo cáo với các lính canh.
Trương Ngọc Mai, người phụ trách bức hại các học viên, Lý Tiểu Hoa, người giám sát xưởng, và đội trưởng họ Quan nhanh chóng có mặt, lăm lăm dùi cui điện trong tay. Đội trưởng Quan hỏi ai khởi xướng đọc, và bà Tôn đã giơ tay. Một vài học viên khác cũng giơ tay. Tất cả họ đều bị đưa đến một văn phòng và bị sốc bằng dùi cui điện trong khi đi chân trần.
Bà Tôn lại luyện các bài công pháp của Pháp Luân Công trong một cuộc họp khác. Vài chục học viên khác bị giam giữ trong đội bốn cũng tham gia cùng bà. Trương ra lệnh cho tất cả họ đứng quay mặt vào tường ở hành lang. Bà ta cũng sốc điện vào tay các học viên. Sau khi kiệt sức, bà ta bắt các học viên đứng một chân với hai tay giơ ra sau lưng. Bất cứ ai để chân kia chạm đất sẽ bị đánh vào tay và đầu và sau đó bị sốc bằng dùi cui điện.
Trương đã không để các học viên trở lại phòng giam của họ cho đến nửa đêm.
Một đêm mùa đông, bà Tôn lại luyện các bài công pháp của Pháp Luân Công. Lý đã giật tóc bà và kéo bà vào phòng nước. Lý đã ấn đầu bà dưới vòi nước và bật nước lạnh để ngâm tóc bà. Sau đó, Lý lột hết quần áo của bà và buộc bà phải ngồi xổm cạnh một cửa sổ mở.
Bà Tôn không được phép trở lại phòng giam cho đến bình minh. Bà xin đi vệ sinh, nhưng Quan ra lệnh cho toàn bộ phòng giam của bà phải dọn dẹp nhà bếp như một hình phạt. Đến khi họ hoàn thành vào buổi trưa, bàn chân của bà đã sưng tấy nghiêm trọng, và bà phải vật lộn để bước đi. Quan gọi bà đến văn phòng và sốc điện vào bụng, nách, lòng bàn tay, mặt, cổ và vùng kín của bà bằng dùi cui điện. Sau đó, bà bị bắt ngồi xổm, vẫn khỏa thân (Quan đã cởi quần áo của bà trước khi sốc điện). Sau đó, bà nghe thấy hai người đàn ông nói chuyện. Quan bảo bà lấy quần áo và chạy về phòng giam. Hôm đó, bà chỉ được phép đi vệ sinh vào giờ ăn trưa. Đến lúc đó, bà không thể đi tiểu vì bị sốc điện. Bà đã khóc lớn trước mặt những người khác và kể cho họ nghe về việc bà bị tra tấn.
Các bộ phận cơ thể bị sốc điện của bà sưng lên. Cổ và mặt của bà cũng trở nên rất cứng. Khi vết sưng dần xẹp xuống, các vết phồng rộp do sốc điện vỡ ra và rỉ ra mủ và dịch có máu, dính vào quần áo của bà. Bà cảm thấy đau đớn tột cùng khi vô tình chạm vào những vết phồng rộp đó.
Ngày 4 tháng 2 năm 2000 (Đêm giao thừa Tết truyền thống), bà Tôn và bảy học viên khác đã chúc người sáng lập Pháp Luân Công một kỳ nghỉ lễ vui vẻ bằng cách ngồi thiền. Nhiều học viên khác cũng tham gia cùng họ. Trưởng khoa Liêm dẫn theo một vài người khác để sốc điện vào mặt và cánh tay của họ bằng dùi cui điện.
Liêm hỏi ai đã ngồi thiền. Tổng cộng 27 học viên đã giơ tay. Liên buộc họ phải ngồi thẳng. Bất kỳ cử động nhẹ nào cũng sẽ bị đánh.
Đến ngày thứ năm, chỉ có bà Tôn và bốn học viên khác vẫn giữ vững lập trường mà không khuất phục trước áp lực buộc phải từ bỏ đức tin của mình trái với ý muốn của họ. Họ bị đưa vào một góc. Bốn học viên khác đã bất tỉnh vào thời điểm đó, nhưng vẫn bị đánh đập.
Năm người họ cuối cùng cũng được đưa trở lại phòng giam. Bà Tôn không nản lòng trước việc bị tra tấn liên tục và vẫn luyện các bài công pháp của Pháp Luân Công bất cứ khi nào có thể. Một lính canh từng nhét dùi cui điện vào miệng bà để sốc điện. Bà vẫn nói rằng bà sẽ tu luyện Pháp Luân Công.
Các lính canh cuối cùng đưa bà vào phòng biệt giam và cho phép bà luyện các bài công pháp của Pháp Luân Công và học các bài giảng ở đó. Họ thậm chí còn nhờ bà giúp may quần áo cho họ (bà từng là thợ may).
Bà Tôn từng nhìn thấy một vài học viên bị đưa đến phòng khám nội bộ để bức thực, vì vậy bà đã tuyệt thực để phản đối bức hại và ủng hộ những học viên đó. Sau đó, bà cũng bị bức thực bột ngô trộn với nước muối. Bà gắng vùng vẫy để trốn thoát, và hỗn hợp sệt bắn ra từ mũi bà. Bà gần như nghẹt thở. Các lính canh phải dừng việc bức thực.
Thời hạn của bà Tôn bị kéo dài thêm ba tháng sau sự cố Tết truyền thống.
Báo cáo liên quan:
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/18/507909.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/24/233399.html


