Tác giả: Trọng Sinh, Đệ tử Đại Pháp ở Trung Quốc
[ChanhKien.org]
Gần đây, khi học các bài giảng của Sư phụ tại các nơi khác nhau, tôi đã ngộ thêm một chút về nghĩa của từ “tu luyện”, muốn chia sẻ với các đồng tu.
1. Pháp của Sư phụ đã giải đáp hết các thắc mắc của tôi
Trước đây, hiểu biết của tôi về từ “tu luyện” chỉ giới hạn ở mức độ cảm nhận. Tôi từng có quan điểm phiến diện rằng học Pháp, luyện công và làm các việc cứu người đó chính là tu luyện. Tôi không thể thực sự hiểu được những gì Sư phụ giảng trong kinh văn Giảng Pháp tại Washington, DC năm 2018 rằng “Tu luyện ấy, chính là ‘thành tựu sinh mệnh’”. Đúng vậy — vì tu luyện là để hoàn thiện sinh mệnh, nên đây quả là một việc vô cùng quan trọng! Nếu một việc trọng đại như vậy mà không làm tốt thì sao có thể chấp nhận được?
Sư phụ cũng giảng:
“Vậy cũng là nói rằng, chớ coi nhẹ xã hội nhân loại hôm nay, không chỉ đệ tử Đại Pháp đang tu luyện, [mà] con người cũng đang trong đó. Họ cũng đang được dung luyện. Trong cuộc sống, trong công tác, trong các hoàn cảnh khác nhau, những vấn đề mà họ gặp phải, những suy nghĩ mà [họ] cân nhắc, một mạch cho đến hành vi của họ, đều đang sắp xếp chính mình, đều trong giao phong giữa thiện và ác mà xếp đặt chính mình” (Giảng Pháp tại Washington, DC năm 2018).
Thông qua học Pháp có hệ thống, tôi đã có được sự hiểu biết mới về đoạn Pháp này. Tôi thực sự cảm thấy rằng con người trong xã hội ngày nay không hề đơn giản. Mặc dù họ có vẻ bận rộn với cuộc sống của mình trong mọi môi trường xã hội — dường như sống an nhàn — nhưng thực chất họ bận rộn là vì sự tu luyện của các đệ tử Đại Pháp chúng ta. Họ đang làm những gì họ nên làm để giúp hoàn thiện đệ tử Đại Pháp. Điều tưởng chừng đơn giản thực ra lại không hề đơn giản chút nào. Không có họ, chúng ta làm sao có thể đề cao? Không có sự tồn tại của họ, chúng ta làm sao có được môi trường tu luyện phức tạp ngày nay? Tuy nhiên, họ đang làm những việc liên quan trực tiếp đến Đại Pháp mà họ không biết, được tôi luyện bởi sự kiện lịch sử phức tạp này trong môi trường phức tạp này. Trong cuộc sống, công việc và gia đình, khi họ gặp vấn đề, thông qua suy nghĩ của họ trong cuộc chiến giữa thiện và ác và thông qua hành động của họ, họ đang tự xác định vị trí của mình.
Chẳng hạn, chồng tôi là một trường hợp minh họa. Ông ấy không tu luyện nhưng rất am hiểu Đại Pháp. Từ đầu đến cuối, ông ấy không bỏ sót bài viết nào của Sư phụ; ông ấy đọc kỹ từng bài giảng. Ông ấy thậm chí có thể đọc thuộc lòng không mắc lỗi Luận Ngữ mà Sư phụ đã chỉnh sửa. Mặc dù không thích luyện bài thiền định nhưng ông ấy thường xuyên luyện bài 1, 3 và 5 trong bộ công pháp.
Tình trạng sức khoẻ của ông ấy cũng khá đáng chú ý. Trong hơn 20 năm tu luyện của tôi, mỗi khi ở bên cạnh tôi, về cơ bản ông ấy không cần dùng bất kỳ loại thuốc nào. Có những lần khám sức khỏe cho thấy ông ấy mắc các “bệnh” nghiêm trọng như đường huyết cao gấp đôi người bình thường, cũng như huyết áp cao, cholesterol cao, men gan tăng cao, v.v. Nhưng ông ấy không hề sợ hãi. Ông ấy không dùng thuốc mà chỉ chú ý đến chế độ ăn của mình và trong vòng vài tháng mọi thứ đã trở lại bình thường. Đây chẳng phải là một phép màu sao? Nhanh chóng phục hồi từ nhiều bệnh tật mà không cần thuốc — chẳng phải là kết quả của việc người bình thường này tin vào Đại Pháp, được Sư phụ tịnh hóa thân thể cho ông ấy hay sao?
Vì vậy con người trong xã hội ngày nay thực sự không đơn giản, tất cả họ đều có liên quan đến điều này. Chúng ta không được đánh giá thấp con người ngày nay và nên nắm bắt cơ hội để cứu họ. Pháp của Sư phụ đã khai sáng những thắc mắc của tôi.
2. Tu luyện chân chính nghĩa là tu sửa tâm tính của chính mình
Hướng nội tìm và tu sửa bản thân có thể đã là một bước đột phá với những học viên tinh tấn. Nhưng với tôi, trước đây tôi luôn cảm thấy mình đúng. Sau khi bắt đầu tu luyện, tâm tự cao tự đại đó chẳng những không giữ nguyên mà thậm chí còn tăng thêm. Điều này có thể liên quan đến hơn 30 năm làm giáo viên của tôi. Từ nhỏ, tôi đã có tính tranh đấu và ý chí mạnh mẽ, không thể chịu được sự chỉ trích của người khác. Giữa những người thường, tôi hình thành một tư duy tự cho mình là đúng. Bị ảnh hưởng bởi văn hóa độc hại của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), tôi luôn cố gắng trở thành người giỏi nhất, đạt đến cực điểm và thường giải quyết mọi việc theo hướng cực đoan. Kết quả là tôi đã hình thành khuynh hướng coi thường người khác.
Trước đây, khi ai đó phê bình tôi, tôi chỉ đơn giản là phớt lờ. Từ nhỏ tôi không thích bị quản và coi thường những người cố gắng quản mình. Giữa họ hàng và bạn bè, mọi người giữ khoảng cách tôn trọng và hiếm khi dám xúc phạm tôi. Trong số các đồng tu, rất ít người trực tiếp đưa ra những phản hồi tiêu cực về tôi. Điều này khiến tôi ngày càng thêm chấp trước. Tôi trở nên ngang bướng hơn trong làm mọi việc, thường đi đến cực đoan và thậm chí đôi khi còn đi chệch khỏi Đại Pháp. Vì vậy, trong hơn 20 năm tu luyện, khi tham gia các hạng mục cứu người tôi đã có những lúc bị can nhiễu nghiêm trọng. Nhiều lần cựu thế lực đã dùi vào sơ hở của tôi. Mỗi lần như vậy, dưới sự bảo hộ từ bi của Sư phụ, tôi đều vượt qua nguy hiểm mà không bị tổn hại nghiêm trọng.
Sư phụ giảng rằng:
“Tu luyện chính là hướng nội mà tìm, dù đúng hay sai cũng đều tìm trong bản thân mình” (Giảng Pháp tại Hội nghị ở Los Angeles năm 2006).
Sư phụ cũng giảng:
“Tu luyện là tu nhân tâm, tu chính mình; khi có vấn đề, khi có mâu thuẫn, khi có khó khăn và bị đối xử bất công bằng, thì vẫn có thể hướng nội tìm trong bản thân mình, thế mới là tu luyện thật sự, mới có thể đề cao không ngừng, mới có thể đi cho chính con đường tu luyện, mới có thể tiến về viên mãn!” (Lời chúc gửi Pháp hội Đài Loan).
Từ Pháp của Sư phụ, tôi nhận ra rằng tu luyện là tu chính bản thân mình. Để tu luyện chân chính, người ta phải bỏ đi các tâm chấp trước. Thế nhưng, trong 27 năm tu luyện, tôi vẫn chưa thực sự tu chính bản thân mình. Sư phụ dạy chúng ta rằng:
“Chỉ có học Pháp tu tâm, thêm vào đó phương tiện viên mãn là luyện công nữa, thật sự thay đổi chính mình từ căn bản, tâm tính đang đề cao, tầng thứ đang đề cao, đó mới là tu luyện chân chính” (Thế nào là tu luyện, Tinh Tấn Yếu Chỉ).
Sư phụ giảng trong Chuyển Pháp Luân:
“Tu luyện chân chính, cần phải hướng tâm mà tu, hướng nội mà tu, hướng nội mà tìm, chứ không hướng ngoại mà tìm” (Tâm thanh tịnh, Bài giảng thứ chín).
Sư phụ cũng giảng trong “Giảng Pháp tại Pháp hội Thụy Sỹ”:
“Tất cả phiền phức mà chư vị gặp phải, chư vị đều phải coi nó là tu luyện, bởi vì nó khẳng định là tu luyện.”
Thực ra, đối với người tu luyện, ngoài việc tu chính mính, mọi lo lắng khác giống như “nỗi sợ vô căn cứ”. Sư phụ giảng rằng:
“Gặp phải phiền phức gì, chư vị đều có thể tìm ở tự mình, tìm cái tâm này của mình, đó chính là tu luyện” (Giảng Pháp tại Pháp hội New Zealand).
Thế nhưng, về một vấn đề lớn như vậy, tôi lại đi ngược với Pháp và không tu theo lời giảng của Sư phụ. Tôi cứ mãi hướng ngoại tìm và cuối cùng lại theo con đường an bài của cựu thế lực. Kết quả là, sau 27 năm tu luyện, tôi vẫn không thay đổi gì nhiều. Tôi chưa tu xuất được tâm từ bi mà một người tu luyện nên có, chưa thể hiện được phép màu mà Sư phụ đã giảng trong Đại Pháp, cũng chưa trọn vẹn thể hiện được vẻ đẹp của Đại Pháp.
Bây giờ nhìn lại, những ý niệm cố hữu — ai đúng ai sai, ai tốt ai xấu — tất cả đều là những quan niệm của con người, những chấp trước mà người ta không chịu buông bỏ. Chúng không phải là điều một vị Thần mong muốn. Một cái tâm thần thánh là cái tâm có thể hoàn toàn buông bỏ. Toàn bộ vũ trụ được cấu thành từ Pháp và Đại Pháp thuộc về toàn nhân loại — vậy tại sao phải lo lắng về tình trạng của người khác? Trước đây, tôi thường lo lắng rằng một học viên nào đó có thể bị tụt lại phía sau hoặc tình trạng học Pháp của người khác không tốt. Nhưng bây giờ, chiểu theo Pháp, đó chỉ là những vẻ bề ngoài; vấn đề thực sự là chấp trước của chính tôi đã bị lay động như thế nào khi tôi nhìn thấy chúng. Nếu tôi có thể suy xét vấn đề dựa theo Pháp, chẳng phải mọi thứ đều đã được Sư phụ an bài sao? Mỗi học viên đều được Sư phụ chăm sóc. Tôi không cần phải lo lắng “vô ích”. Chẳng phải tất cả đều là việc tu luyện bản thân sao? Tại sao vẫn còn quá nhiều lo lắng? Chẳng phải tất cả đều là chấp trước của con người sao?
Xét cho cùng, tu luyện là tu chính bản thân mình — tu tâm tính con người. Chỉ khi tu tốt bản thân, chúng ta mới có thể làm tốt ba việc mà Sư phụ yêu cầu. Nếu chúng ta không tu tốt bản thân thì sẽ gây rắc rối cho Sư phụ.
3. Nhầm lẫn làm việc là tu luyện
Trong khi học “Giảng Pháp tại Pháp hội New York 2019”, khi tôi đọc những lời giảng của Sư phụ:
“Những việc chư vị làm ấy bản thân [chúng] không phải tu luyện. Chư vị mở công ty cũng vậy, hạng mục Đại Pháp của chư vị cũng vậy, chư vị làm gì đó cũng vậy, bản thân những cái đó không phải tu luyện; nhưng thái độ chư vị làm việc, đối đãi vấn đề này và giải quyết vấn đề kia như thế nào, dùng tiêu chuẩn đệ tử Đại Pháp người tu luyện mà đối đãi chúng và xử lý chúng cho tốt, thì đó là tu luyện!”
Sư phụ cũng giảng:
“Bởi vì, mọi người biết đó, người trong vô minh mà tu luyện, cũng không biết mình tu luyện được đúng hay không đúng; cứ phải tiếp tục làm [trong trạng thái] như thế, [cho đến] cuối cùng viên mãn rồi”.
Và Sư phụ đã giảng trong “Giảng Pháp tai Pháp hội New York năm 2007” rằng:
“Thực ra, chư vị tại các ngành nghề có thể làm tốt hết thảy những gì mà chư vị cần phải làm, [thì] chính là chư vị đang tu luyện”.
Sư phụ cũng giảng cho chúng ta trong “Giảng Pháp tại Pháp hội Singapore”:
“Có quan chư vị qua được tốt, có quan chư vị vượt qua không tốt, nhưng mà chư vị biết hối hận để lần sau tranh thủ thực thi nó cho tốt. Cứ như vậy mà qua được tốt, qua không tốt, vấp váp vấp váp, đây chính là tu luyện”.
Sau khi học những Pháp lý này, tôi đột nhiên cảm thấy tỉnh ngộ. Trong suốt 27 năm tu luyện, tôi luôn tin rằng mình đã tu luyện khá tốt. Tôi đã nhầm lẫn khi cho rằng làm những việc liên quan đến Đại Pháp chính là tu luyện — hoàn toàn trái ngược với điều Sư phụ giảng là bản thân làm việc không phải là tu luyện.
Trước đây, dù là viết bài chia sẻ hay giao lưu với các đồng tu, tôi thường nói về việc mình đã phát bao nhiêu tài liệu chân tướng, dán bao nhiêu biểu ngữ, in bao nhiêu tờ rơi, lưu hành bao nhiêu tiền chân tướng và thuyết phục được bao nhiêu người làm tam thoái (thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó). Mỗi lần đề cập đến những việc làm chứng thực Pháp ấy, tôi cảm thấy tự mãn, tin rằng mình đã làm tốt công việc Đại Pháp. Thậm chí đôi khi tôi còn coi thường những đồng tu có tâm sợ hãi và không dám tham gia các hoạt động Đại Pháp.
Tuy nhiên, khi thỉnh thoảng tự vấn bản thân, tôi luôn cảm thấy có điều gì đó cản trở sự tiến bộ của mình trên con đường tu luyện. Tôi cảm thấy sự tiến bộ của mình rất chậm, đặc biệt là về việc đề cao tâm tính. Kết quả là, trạng thái tu luyện của tôi lúc tốt lúc không ổn định. Nhìn chung không có nhiều thay đổi. Một số chấp trước cứ lặp đi lặp lại, nhưng tôi không thể tìm ra nguyên nhân gốc rễ của chúng.
Thông qua học các bài giảng của Sư phụ, các thắc mắc của tôi đã được sáng tỏ. Sau 27 năm tu luyện, Sư phụ đã giải thích mọi thứ rõ ràng như vậy — nhưng tại sao tôi vẫn chưa làm tốt? Giờ tôi đã nhận ra rằng tôi chưa thực sự học thấu Pháp, cũng chưa thực sự hiểu được tu luyện chân chính là gì. Tôi đã đánh đồng làm việc là tu luyện và tập trung tâm trí vào việc hoàn thành nhiệm vụ thay vì coi quá trình loại bỏ chấp trước là ưu tiên hàng đầu. Vì vậy, qua nhiều năm, mặc dù tôi đã làm rất nhiều việc, nhưng những chấp trước được loại bỏ rất chậm. Cuối cùng, đó là vì tôi chưa thực sự biết cách tu luyện và không hiểu được bản chất đặc biệt của tu luyện Đại Pháp. Trong thế giới suy đồi đạo đức ngày nay, việc tu luyện càng đặc biệt khó khăn nếu người ta không thực sự tu tâm tính.
Qua việc học các bài giảng của Sư phụ, tôi ngộ ra: công việc là công việc; nó không phải là tu luyện Đại Pháp. Không ai trong chúng ta có thể bỏ bê vai trò của mình trong người thường. Trong xã hội, chúng ta nên hoàn thành tốt những vai trò đó. Trong xã hội, chúng ta nên tôn kính cha mẹ, giáo dục con cái và cư xử đúng mực với các mối quan hệ với người thân, bạn bè và hàng xóm. Giữa những người thường, chúng ta nên bắt đầu bằng việc trở thành người tốt và làm tốt công việc của mình. Nếu chúng ta thậm chí không thể làm tốt công việc của chính mình, nếu chúng ta thậm chí không thể được coi là người tốt trong xã hội bình thường thì chúng ta làm sao có thể được coi là người tu luyện tốt? Do đó, chúng ta phải tu tốt bản thân. Chỉ bằng cách tu tâm tính, chúng ta mới có thể đề cao tầng. Chúng ta phải bắt đầu bằng cách loại bỏ từng chấp trước một. Chỉ bằng cách tu bản thân thật tốt, chúng ta mới có thể làm tốt ba việc mà Sư phụ yêu cầu. Bản thân các hạng mục trong Đại Pháp không phải là tu luyện; chúng vốn không phải là một phần của Đại Pháp. Nhưng trong khi thực hiện những hạng mục cụ thể này, chúng ta có thể tu bản thân trong quá trình đó, hoàn thiện bản thân và loại bỏ những chấp trước của con người.
Ngộ ra điều này, tôi cảm thấy mình đã làm Sư phụ thất vọng. Tôi đã đắc được Đại Pháp tuyệt vời như vậy và có một Sư phụ từ bi như thế — làm sao tôi có thể thiếu xứng đáng như thế này? Hối tiếc cũng vô ích. Từ giờ trở đi, tôi phải nghiêm túc tu luyện, tu tâm tính và loại bỏ chấp trước, tinh tấn hơn, tu tốt bản thân trong khi thực hiện ba việc, thực sự đề cao tâm tính và trở thành một người phi thường thông qua tu luyện.
Trên đây chỉ là một điểm thể hội khi học Pháp, có điều gì chưa tại Pháp, xin các đồng tu từ bi chỉ chỉnh.
Dịch từ:
Bản tiếng Anh: https://www.pureinsight.org/node/7935
Bản tiếng Trung: https://www.zhengjian.org/node/300690