Tác giả: Hoa Phượng Minh, Trương Vân Hiệp

[ChanhKien.org]

Năm 1925, tại Dayton, bang Tennessee, Mỹ, Darrow (Clarence Darrow, bên trái) và Bryan (William Jennings Bryan, bên phải) trò chuyện tại tòa án. (Ảnh: Phạm vi công cộng)

Trong năm bài trước, chúng ta đã vạch trần những sự giả tạo của “giả thuyết tiến hóa” trong quá trình tìm kiếm bằng chứng: định luật tái diễn phôi thai (recapitulation law) là các bức vẽ do Haeckel (Ernst Haeckel) ngụy tạo; “người vượn Piltdown” lừa dối suốt 41 năm mới bị vạch trần; “người vượn Java” là sự lắp ghép sai lầm giữa đầu vượn và chân người, đã bị người phát hiện là Dubois (Eugène Dubois) rút lại, nhưng giới tiến hóa luận vẫn ngoan cố không thừa nhận; “người vượn Java II” là các mảnh hộp sọ gom góp khắp nơi, chỉ có hộp sọ mà lại khăng khăng nói rằng nó có thể đi thẳng; “người vượn Mỹ” gây chấn động 5 năm, hóa ra lại là một loài lợn.

Trong bài này, chúng ta quay trở lại năm 1925 để xem “vụ án con khỉ” (Monkey Trial) ở Mỹ. Khi đó thuyết tiến hóa vừa mới nổi lên, trong lúc ba “chứng cứ người vượn” duy nhất kể trên (việc chắp vá “người vượn Java hậu kỳ” là sau năm 1936) còn đang ở thời kỳ hưng thịnh chưa suy, đã đối đầu với thuyết sáng thế của tôn giáo một cách gay cấn trên tòa án.

55. Bang của Mỹ ban hành luật, cấm giảng dạy thuyết tiến hóa

Ngày 23/03/1925, bang Tennessee của Mỹ ban hành pháp lệnh cấm giảng dạy “thuyết tiến hóa” trong lớp học. Việc làm này không phải là cưỡng ép người dân, mà là để xoa dịu tâm lý phản đối thuyết tiến hóa của công chúng.

Vì sao công chúng phản đối thuyết tiến hóa? Bởi vì vào thời điểm đó, người ta phổ biến cho rằng: thuyết tiến hóa – được Darwin ca ngợi là “Quỷ vương Thánh kinh” [1] – là một tà thuyết đối địch với “Kinh Thánh”. Người thời đó không hề ngốc; chỉ dựa vào một giả thuyết như thuyết tiến hóa – khi đó chỉ có ba “chứng cứ” duy nhất, đầy rẫy tranh cãi, không thoát khỏi nghi ngờ chắp vá, hoàn toàn không có tính nghiêm ngặt khoa học: “người vượn Java chắp vá”, “người vượn Piltdown chắp vá”, “người vượn Mỹ răng lợn”, thì có mấy ai tin được đây?

Mặc cho những phần tử cấp tiến của thuyết tiến hóa giương cao lá cờ của ba “người vượn” này mà ồn ào tuyên truyền, công chúng vẫn không tin vào điều đó. Quan chức bang Tennessee vì muốn thuận theo dân ý, đồng thời giành được sự công nhận của các tầng lớp xã hội đối với các môn khoa học khác, nên mới thông qua pháp lệnh này.

56. Những người theo thuyết tiến hóa âm thầm chuẩn bị

Những người tin theo thuyết tiến hóa đương nhiên phải phản kích điều này. Làm thế nào để ra tay? Họ liên kết với “Liên minh Tự do Dân sự Hoa Kỳ” (American Civil Liberties Union, ACLU), đăng thông báo tại trụ sở của tổ chức này:

“Chúng tôi đang tìm một giáo viên ở Tennessee sẵn lòng đứng ra kiểm nghiệm đạo luật này tại tòa án để nhận sự hỗ trợ của chúng tôi. Các luật sư của chúng tôi cho rằng có thể sắp xếp một cuộc thử nghiệm pháp lý mang tính thiện chí, đồng thời đảm bảo người đó không bị mất việc”.

Thử nghiệm cái gì? Thử nghiệm việc giảng dạy thuyết tiến hóa có bị kết tội hay không, nhân đó khơi dậy tranh luận, nhằm lật đổ đạo luật này và tạo dư luận lớn để quảng bá thuyết tiến hóa.

Ai sẽ đứng ra dẫn dắt thực hiện?

57. Lên kế hoạch thương mại, thổi phồng thuyết tiến hóa

Rappleyea (George Rappleyea) có một công ty than – sắt tại thành phố Dayton, bang Tennessee, tình hình kinh doanh rất sa sút — không phải do ông quản lý kém, mà là vì thành phố nhỏ Dayton ở miền Trung Tây nước Mỹ nên kinh tế chung khá trì trệ. Khi đó nơi này tuy có lợi thế về nguồn tài nguyên như mỏ than, mỏ sắt, sông ngòi, đường sắt…, nhưng lại thiếu sức hút, không ai quan tâm. Vốn có vị trí địa lý không tệ, nhưng lại nằm trong một góc bị lãng quên.

Trong lúc rơi vào bế tắc, ngày 4/5/1925, một bài báo đã khiến Rappleyea nhìn thấy cơ hội xoay chuyển tình thế. Bài viết đề cập đến thông báo của Liên minh Tự do Dân sự Hoa Kỳ nói trên, đồng thời gợi ý: lợi dụng cơ hội này để quảng bá Dayton, biến nơi đây thành tiêu điểm chú ý, như vậy mới có thể thay đổi hiện trạng. Rappleyea chợt hiểu ra, nếu tạo ra một vụ án liên quan đến thuyết tiến hóa làm chiêu trò, khiến Dayton một lần trở thành tâm điểm chú ý của toàn thế giới, thì có thể thúc đẩy kinh tế địa phương, từ đó cứu sống công ty của mình.

Rappleyea lập tức hành động, ngay trong ngày ông đã tìm đến chủ tịch hội đồng quản trị hệ thống trường liên kết của quận Rhea để bàn kế hoạch. Ngày hôm sau, “Ủy ban hiệu ứng quảng bá công cộng Dayton” được thành lập, các quan chức và luật sư cũng được triệu tập tham gia, trong đó có giám sát trưởng hệ thống trường Dayton là Walter White, luật sư Wallace C. Haggard, các công tố viên thị trấn là hai anh em Hicks (Sue K. Hicks và Herbert Hicks), cùng với giáo viên dạy thể thao Scopes (John Thomas Scopes). Mọi người bắt đầu cùng nhau lên kế hoạch.

Sau khi kế hoạch ban đầu hình thành, họ mời giáo viên sinh học trung học Ferguson (W. F. Ferguson) đứng ra “thách thức pháp luật”, nhưng bị từ chối. Trong tình thế không còn lựa chọn, họ tiến cử giáo viên thể dục Scopes “gây án”, đóng vai bị cáo trước tòa.

58. Thách thức pháp luật, đóng vai lừa đảo

Giáo viên thể dục thì làm sao lại dạy thuyết tiến hóa? Mặc kệ đã dạy hay chưa, cứ nói là đã dạy! Họ nói rằng khi giáo viên sinh học bị ốm, anh ta từng dạy thay — cho dù điều này là thật, thì vào thời điểm đó, đạo luật chống thuyết tiến hóa của bang Tennessee còn chưa được thông qua, thậm chí còn chưa bắt đầu thảo luận. Khi pháp lệnh còn chưa ban hành, thì làm sao có thể kết tội việc “vi phạm” nó?

Trên thực tế, bản thân bị cáo Scopes luôn nói: “Tôi không thể chắc rằng tôi đã dạy thuyết tiến hóa”. Anh ta chỉ sẵn lòng phối hợp: “Nếu các bạn có thể chứng minh rằng tôi thực sự đã giảng dạy thuyết tiến hóa, thì tôi rất sẵn lòng ra tòa chịu xét xử”. Hơn nữa, Scopes ngày càng muốn tham gia vào phiên tòa này, thậm chí để học sinh của mình ra làm chứng chống lại mình.

Ngay sau đó, một học sinh đã xuất hiện, làm chứng rằng giáo viên thể dục này từng giảng dạy thuyết tiến hóa, chính là nội dung trong cuốn A Civic Biology. Tiếp theo là báo cảnh sát, bắt giữ, tạo tin tức, và ra sức thổi phồng.

59. Thuyết tiến hóa cực đoan, thu hút Ngoại trưởng

Ngày 13/5, Bryan (William Jennings Bryan), lúc đó là Ngoại trưởng Mỹ, tuyên bố sẽ tham gia phiên tòa mà không nhận thù lao, với tư cách luật sư bên khởi tố — một vụ án nhỏ như vậy, vì sao lại có thể thu hút một Ngoại trưởng (tương đương cấp phó thủ tướng, bộ trưởng lớn) như Bryan đích thân tham gia?

Không chỉ vì Bryan là một tín đồ Cơ Đốc giáo sùng đạo, kiên quyết phản đối thuyết tiến hóa, mà còn vì nội dung của cuốn A Civic Biology quá cực đoan, mang tính phân biệt chủng tộc điển hình. Cuốn sách này lấy giả thuyết tiến hóa làm cơ sở, đưa ra “kết luận” cực đoan: “Chủng tộc cao cấp nhất là người da trắng thuộc chủng Caucasus, tức là những người da trắng văn minh sống ở châu Âu và châu Mỹ”.

Trong sách còn có những nội dung cực đoan hơn. Ở mục “Ký sinh và cái giá của xã hội” viết: “Hiện nay tồn tại rất nhiều gia đình (thấp kém) như đã nói trên, đang lan truyền bệnh tật, sự suy đồi đạo đức và hành vi tội phạm ra khắp đất nước”. Tiếp đó, trong mục “Cứu chữa” nêu rằng: phương pháp “ưu sinh học” để “cứu chữa” các vấn đề xã hội này là: “Nếu những người này là động vật cấp thấp, có lẽ chúng ta sẽ giết họ để ngăn chặn sự lan rộng. Chủ nghĩa nhân đạo không cho phép làm vậy, nhưng chúng ta hoàn toàn có thể dùng các biện pháp như trại nuôi dưỡng, khu cách ly để ngăn chặn sự sinh sản giao thoa, khiến một chủng tộc thấp kém, sa đọa, thoái hóa vẫn có thể tồn tại được”.

Xu hướng nguy hiểm do thuyết tiến hóa dẫn đến như vậy, đặc biệt là chủ nghĩa Darwin xã hội do Spencer, Nietzsche, Haeckel cổ xúy, chính là điều khiến Bryan hết sức lo ngại. Bryan cho rằng Chiến tranh Thế giới thứ nhất là một hậu quả trực tiếp của việc phổ biến giáo dục thuyết tiến hóa tại Đức. Ông cho rằng giả thuyết tiến hóa đầy rẫy lỗ hổng, sai lầm căn bản về logic, không có chứng cứ, lại được đưa vào sách giáo khoa như “chân lý” để tẩy não học sinh, hậu quả là vô cùng nghiêm trọng.

14 năm sau, mối lo của Bryan được cho là đã được chứng thực bởi Chiến tranh Thế giới thứ hai: Đức Quốc xã phát động chiến tranh ở châu Âu, nền tảng chủ nghĩa chủng tộc của nó vẫn là giả thuyết tiến hóa này.

60. Đội ngũ bên biện hộ cũng mạnh không kém

Bên công tố không những có Ngoại trưởng Bryan làm luật sư miễn phí, mà còn có con trai ông là Bryan Jr., Bộ trưởng Tư pháp bang Tennessee Tom Stewart, cha con luật sư McKenzie (Ben G. McKenzie, J. Gordon McKenzie), cùng anh em Hicks…, đội hình mạnh chưa từng có.

Bên biện hộ cũng không hề kém cạnh. Luật sư trưởng của bị cáo là tiến sĩ Neal (John R. Neal), hiệu trưởng khoa luật của Đại học bang Tennessee; các luật sư phụ biện gồm Darrow (Clarence Darrow, thực tế là người biện hộ chính), Malone (Dudley Field Malone), đại diện của “Liên minh Tự do Dân sự Hoa Kỳ” là Hays (Arthur Garfield Hays), cùng Thompson (W. O. Thompson), McElwee (F. B. McElwee), và thêm cả vị quyền uy “Kinh Thánh” Potter (Charles Francis Potter) — vị “quyền uy Kinh Thánh” này lại đứng về phía thuyết tiến hóa, công khai mưu tính gây khó khăn cho Kinh Thánh.

Darrow cũng là một luật sư hạng nhất, năm trước vì giúp tội phạm giết người “dùng tiền mua bình an” mà mất danh tiếng, lần này cũng biện hộ miễn phí để cứu vãn hình ảnh.

Đương nhiên, về tầng diện khoa học “thời thượng”, họ còn mời tám nhà khoa học nổi tiếng đến làm chứng tại tòa để bảo vệ thuyết tiến hóa.

61. Tiêu điểm toàn nước Mỹ, náo nhiệt phi thường

Một cuộc đại chiến tại tòa án xoay quanh thuyết tiến hóa chính thức diễn ra, các phóng viên từ các cơ quan truyền thông lớn tụ tập đông đủ, vụ án trở thành tiêu điểm của toàn nước Mỹ. Thành phố nhỏ Dayton vốn yên tĩnh bỗng trở nên náo nhiệt, mọi người dồn dập kéo đến xem như xem xiếc, các đoàn xiếc cũng mang theo khỉ đến góp vui. Từ đó, “vụ án con khỉ” trở thành tên gọi kinh điển của vụ kiện này.

Bất kể thắng thua tại tòa, kế hoạch thương mại thổi phồng Dayton của Rappleyea đã đại thành công.

62. Giai đoạn đầu tẻ nhạt, bỏ lỡ phần đặc sắc

Tuy nhiên, ở giai đoạn đầu của phiên tòa, đã không xuất hiện cảnh đối đầu hấp dẫn như mọi người mong đợi — “giả thuyết khoa học tiến hóa” đối đầu với thuyết sáng thế của tôn giáo.

Vào thời điểm đó, giả thuyết tiến hóa được coi là “thành tựu khoa học” tiên tiến và thời thượng nhất, mặc dù “chứng cứ” khi ấy chỉ có ba: “người vượn Java”, “người vượn Piltdown”, “người vượn Nebraska (răng lợn)”. Ba “người vượn” giả tạo này (khi đó vẫn chưa bị vạch trần) được dùng làm nền tảng “sự thật” và logic để chống đỡ niềm tin vào thuyết tiến hóa, được thổi phồng đến mức cực kỳ nổi tiếng, được một số nhà khoa học tôn sùng, kính trọng; chỉ có rất ít học giả nghi ngờ chúng là lừa dối, hàng giả. Nhưng đại đa số công chúng thì tin vào tôn giáo, tin vào Thần, nên rất phản đối thuyết tiến hóa; còn giới truyền thông thì chạy theo cái mới, cái thời thượng, vì vậy truyền thông trở thành sân khấu để những người theo thuyết tiến hóa quảng bá, thúc đẩy công chúng bước vào “thời đại tiến hóa”.

Tuy nhiên, thẩm phán Raulston (John T. Raulston) đã không cho các nhà khoa học cơ hội trình bày và chứng minh thuyết tiến hóa tại tòa, bởi vì trọng tâm tranh luận của phiên tòa là có vi phạm pháp luật hay không, chứ không phải tính khoa học.

Dẫu vậy, vào ngày 13/7, Darrow vẫn có một bài diễn thuyết trước công chúng về tự do ngôn luận, các nhà khoa học cũng lấy ba “người vượn” nói trên làm “chứng cứ khoa học” để giảng giải về thuyết tiến hóa, không ngờ rằng những điểm lừa dối trong logic đó lại bị phía nguyên đơn là Bryan nắm bắt — đáng tiếc là thẩm phán cũng không cho Bryan cơ hội đánh trúng vào điểm then chốt của thuyết tiến hóa.

Đến sáng ngày 20/7, những lời khai khô khan, tranh luận tẻ nhạt, cùng cái nóng gay gắt đã khiến phần lớn phóng viên rời đi. Bị cáo Scopes không thể rời khỏi tòa, lại không có việc gì làm, nên được trưng dụng để viết tin tức về phiên tòa trong ngày, nhằm lấp chỗ trống cho các mục của những phóng viên vắng mặt — đúng vào lúc đó, vụ án bất ngờ chuyển sang cao trào.

63. Dùng thủ đoạn trái quy định, làm nhục người lại tự chuốc nhục

Chiều ngày 20/7, phía thuyết tiến hóa là Darrow đột nhiên đề nghị với tòa án triệu tập luật sư bên nguyên đơn ra làm chứng, để kết thúc phần đối chất của phía bị cáo — điều này không phù hợp với quy định pháp luật, nhưng lại được thẩm phán Raulston cho phép; còn luật sư bên nguyên đơn Bryan cũng vui vẻ đồng ý với thao tác vi phạm này. Ông tưởng rằng có thể chất vấn ngang hàng với luật sư bên bị cáo tại tòa, nhưng đó là lấy bụng dạ quân tử mà đo lòng tiểu nhân.

Để đào cái “bẫy” này, Darrow và những người khác đã chuẩn bị kỹ lưỡng trong nhiều ngày. Trong quá trình chất vấn, Darrow và những người khác khéo léo né tránh việc bị hỏi ngược lại, mà dùng những cái bẫy được thiết kế tỉ mỉ để đánh lừa, thậm chí làm nhục Bryan, thực tế là nhằm làm nhục thuyết sáng thế của tôn giáo.

Bryan trước đây từng có một bài diễn thuyết với tiêu đề “Mọi điều trong Kinh Thánh đều là thật”, nên họ đã chất vấn tại tòa về những điểm “sai lầm” trong Kinh Thánh mà theo khoa học lúc bấy giờ không thể hiểu được, ví dụ như:

“Con rắn đã dụ dỗ Adam và Eva bò ở chỗ nào trên trời (họ cho rằng trên trời không có đất)? Có phải bò trên những đám mây đã gây ra trận đại hồng thủy không”?

“Ông có tin rằng Thượng đế đã tạo ra thế giới trong 6 ngày không? Mỗi ngày có phải là 24 giờ không?”

“Sáng Thế Ký nói rằng mặt trời và mặt trăng được tạo ra vào ngày thứ 4, vậy ba ngày trước đó lấy đâu ra ánh sáng, buổi sáng và buổi tối”?

Darrow và những người theo thuyết tiến hóa, vì để làm nhục Bryan, họ đã diễn tập kỹ lưỡng. Họ cho rằng tất cả những điều này đều là dối trá, Bryan hoàn toàn không thể tự biện minh.

Đối với những câu hỏi này, Bryan đã thẳng thắn trình bày cách hiểu của mình, đại ý rằng tình huống trên trời khác với dưới đất, một ngày chưa chắc đã là 24 giờ… Khi Bryan định phản biện những sai lầm chí mạng của thuyết tiến hóa, Darrow lại khéo léo né tránh. Bryan nghiêm khắc chỉ ra rằng đây là sự chất vấn một chiều, không bình đẳng, và các câu hỏi hoàn toàn không liên quan đến vụ án, là hành vi cố ý giăng bẫy và phỉ báng Kinh Thánh.

Ngày nay, những người đã bị thuyết tiến hóa “tẩy não” triệt để có thể cho rằng Darrow đại thắng, còn Bryan “ngu muội, vô lý”, nhưng người thời đó không nhìn nhận như vậy. Khi ấy đa số người dân không chấp nhận giả thuyết tiến hóa không có chứng cứ, phần lớn tin vào Thần, nên họ cơ bản đều tán thưởng sự thẳng thắn của Bryan và rất phản cảm với sự gây khó dễ, gài bẫy của Darrow. Ngược lại, điều đó khiến Darrow tự chuốc lấy nhục nhã, thậm chí thẹn quá hóa giận gào thét ngay tại tòa.

Ngay cả Scopes, người đóng vai bị cáo, cũng đã viết trong một bài (năm 1967): “Lời nói và hành vi của Darrow quá khích đến mức ai cũng mong Raulston kết tội ông ta là khinh thường tòa án”.

64. Khoa học không gian ba chiều hạn hẹp, không hiểu được mọi thứ của không gian đa chiều

Nhiều độc giả sẽ hỏi: những sai lầm chí mạng trong “Kinh Thánh” mà phía thuyết tiến hóa nêu ra, những điều không phù hợp với khoa học, chẳng lẽ không đúng sao?

Đương nhiên là không đúng, bởi vì khoa học chỉ là nhận thức hữu hạn trong không gian ba chiều, hoàn toàn không hiểu gì về môi trường, vật chất, đặc tính, sinh mệnh… của không gian đa chiều. Vì mắt thường không nhìn thấy thì không thừa nhận, tự cho rằng mình đã hiểu hết mọi thứ, nên mới dẫn đến những “phán đoán tự cho là đúng” gây cười như trên.

Những gì mắt con người có thể nhìn thấy chỉ giới hạn trong phạm vi ánh sáng nhìn thấy. Những người tu luyện đạt đến một cảnh giới nhất định sẽ thấy những vấn đề này rất đơn giản, ở đây nói sơ lược như sau:

(1)Con rắn trên trời bò ở đâu? Trên trời cũng có trời có đất, trong hang còn có “động thiên”, những cánh cửa bước vào các thời không khác nhau đều là những thế giới rộng lớn. Ví dụ như tam giác Bermuda chính là một dạng cánh cổng không thời gian đơn giản nhất.

(2)Thời gian ở các không gian khác nhau là khác nhau, đặc biệt là ở không gian đa chiều, sự khác biệt với thế gian con người là rất lớn, vì vậy mới có các hiện tượng kỳ lạ đảo lộn thời gian.

(3)Nguồn sáng ở các không gian cũng khác nhau, có nơi có mặt trời, có nơi không có mặt trời nhưng mọi vật thể, sinh mệnh đều tự phát sáng, thậm chí ánh sáng rực rỡ còn mạnh hơn mặt trời, khi thu lại ánh sáng thì trở thành ban đêm.

Những điều về không gian đa chiều này vượt xa phạm vi của khoa học không gian ba chiều, cũng không liên quan trực tiếp đến nội dung bài viết này, chỉ tiện nhắc đến vài điểm. Trong các phần sau của loạt bài sẽ tùy theo tình hình mà tiếp tục đề cập.

65. Phía thuyết tiến hóa thua hoàn toàn, kháng cáo và tự tô vẽ

Ngày 20/7, trên trang nhất của Washington Times đưa tin Darrow bị triệu tập vì tội khinh thường tòa án (Ảnh: phạm vi công cộng / tác giả thiết kế).

Với tư cách là phía bị cáo bên giảng dạy thuyết tiến hóa (việc giảng dạy mang tính tạo giả, thực chất là để thổi phồng), họ đã thua trong mọi cuộc tranh luận. Darrow không chịu thua, tức giận đến mức bôi nhọ thẩm phán, cáo buộc ông thiên vị bên nguyên đơn và áp chế bên bị cáo. Nhưng cuối cùng, thẩm phán Raulston vẫn khoan dung với Darrow.

Bồi thẩm đoàn chỉ mất chưa đến 10 phút đã đưa ra phán quyết có tội đối với bị cáo. Thẩm phán tuyên mức án nhẹ nhất: Scopes, người dạy thuyết tiến hóa bị phạt 100 đô la Mỹ.

Thua kiện không phục, kháng cáo là chuyện thường thấy. Phía thuyết tiến hóa muốn thông qua việc này để đưa vụ án lên Tòa án Tối cao của bang, nhằm phán quyết rằng đạo luật “cấm giảng dạy thuyết tiến hóa trong lớp học” của bang Tennessee là vi hiến, chứ không phải như cách những người theo thuyết tiến hóa về sau tô vẽ rằng “rõ ràng có thể thắng ở sơ thẩm nhưng lại chọn thua”; thực tế là họ liên tiếp thất bại, mất đi sự ủng hộ, không còn hy vọng chiến thắng, nên buộc phải làm như vậy, chủ động thừa nhận vi phạm pháp luật và yêu cầu định tội.

66. Bryan qua đời bất ngờ, phía thuyết tiến hóa kháng cáo không thành, càng rơi vào thế bị động

Bryan đã đem những sai lầm chí mạng của thuyết tiến hóa mà ông chuẩn bị sẵn nhưng không được phép chất vấn tại tòa, viết thành một bài ngắn mang tên “Bryan bàn về thuyết tiến hóa”, dự định sẽ công bố và diễn thuyết sau khi phiên tòa kết thúc. Nhưng điều bất ngờ là, 5 ngày sau ông đã qua đời đột ngột trong lúc ngủ.

Phía Darrow kháng cáo lên Tòa án Tối cao bang, nhưng cũng không thể hủy bỏ đạo luật của bang Tennessee cấm giảng dạy thuyết tiến hóa.

Điều khiến những người theo thuyết tiến hóa càng không ngờ tới là, trong vòng hai năm sau đó, tổng cộng có 13 bang, nhằm đáp ứng dư luận của người dân, đã ban hành các đạo luật cấm giảng dạy thuyết tiến hóa, khiến giả thuyết tiến hóa chịu đòn giáng mạnh.

67. Những người theo thuyết tiến hóa dựng nên “lịch sử giả”, tẩy não và lừa dối thế gian

Những người theo thuyết tiến hóa không chịu thua, khi kể lại giai đoạn lịch sử này, họ đã tô vẽ thất bại ở phiên sơ thẩm thành sự cố ý thua, tự diễn vai anh hùng bi tráng thất bại, dùng việc kháng cáo để giành được sự đồng cảm của công chúng, thực chất lại là đại thắng, từ đó tỷ lệ giảng dạy thuyết tiến hóa “tăng mạnh”… Đồng thời, họ khắc họa Darrow, người đã gào thét và khinh thường tòa án thành một anh hùng đầy lý tính, còn vu cáo Bryan là một kẻ hề mất kiểm soát vì tức giận…

Đặc biệt là các vở kịch sân khấu và phim ảnh sau này được cải biên từ vụ án này, các biên kịch và đạo diễn vì muốn sáng tạo mới lạ, câu khách, đã đứng trên cái gọi là “lập trường tiến bộ chống ngu muội”, thông qua hình thức nghệ thuật mà vô hình trung tẩy não công chúng, tô vẽ thuyết tiến hóa, đồng thời châm biếm và làm nhục tôn giáo.

Bộ phim Inherit the Wind (Ngọn gió truyền đời) chỉ là căn cứ theo “vụ án con khỉ” mà chuyển thể thành phim. Tuy không dùng tên thật như kịch sân khấu để bóp méo lịch sử, nhưng việc sử dụng tên giả cũng đồng dạng như “cải biên” sự thật, tô vẽ Darrow, làm xấu hình ảnh Bryan, thành công dẫn dắt tư tưởng con người vào khuôn khổ chật hẹp của “khoa học không gian ba chiều độc tôn”, khiến người ta dùng kiểu “khoa học” này để gán cho Kinh Thánh những nhãn mác như lừa dối, ngu xuẩn, qua đó âm thầm gây ảnh hưởng và tô vẽ cho thuyết tiến hóa, mở đường cho việc nhân danh khoa học mà tẩy não con người.

68. Di tích lịch sử, thật giả đảo lộn

Năm 1977, ý nghĩa của vụ án xét xử việc giảng dạy thuyết tiến hóa được chính phủ Mỹ chính thức xác nhận, tòa án quận Rhea, nơi diễn ra phiên xét xử được mở thành điểm di tích lịch sử cấp quốc gia. Kỷ niệm điều gì? Trên tấm biển lớn viết rằng: bị cáo Scopes là vô tội — anh ta vô tội ở điểm nào?

Bản thân vụ việc vốn là do một nhóm nhỏ, bao gồm cả Scopes, cố ý dàn dựng một vụ án giả, nhằm thu hút sự chú ý, lừa dối công chúng và mưu cầu danh tiếng. Nói đây là vụ án giả, có bốn lý do:

(1)Bản thân Scopes từ đầu đến cuối, thậm chí ngay tại tòa, đều nói: “Tôi không thể chắc rằng mình đã giảng dạy thuyết tiến hóa”. Trước khi lên kế hoạch, anh ta nói: “Nếu các bạn có thể chứng minh rằng tôi thực sự đã dạy thuyết tiến hóa, thì tôi rất sẵn lòng ra tòa chịu xét xử”. Nhân chứng là học sinh được “tìm ra” theo sự dẫn dắt.

(2)Scopes từng dạy thay giáo viên sinh học vài buổi, nhưng lúc đó luật của bang Tennessee cấm giảng dạy thuyết tiến hóa trong trường công lập vẫn chưa được ban hành, thậm chí còn chưa bắt đầu thảo luận. Luật không quy định thì không thể kết tội; cho dù giáo viên thể dục này thật sự có giảng dạy thuyết tiến hóa thì cũng không vi phạm pháp luật.

(3)Sau khi đạo luật có hiệu lực ngày 23 tháng 3 năm 1925, Scopes không còn dạy thay cho giáo viên sinh học nữa. Từ ngày 5 tháng 5 khi “Ủy ban hiệu ứng quảng bá công cộng Dayton” bắt đầu lên kế hoạch, đến ngày 13 tháng 5 khi Ngoại trưởng Bryan tuyên bố tham gia phiên tòa, trong 8 ngày này, họ đã trải qua việc mưu đồ bí mật, tìm giáo viên sinh học thất bại, để Scopes đóng vai bị cáo, dựng nên thời gian và địa điểm giảng dạy, tìm “nhân chứng học sinh”, báo cảnh sát, bắt giữ, thổi phồng truyền thông, các bên luật sư tham gia… Trong 8 ngày gấp gáp đó, nếu Scopes thực sự đã giảng dạy thuyết tiến hóa trong lớp nào, anh ta có thể không nhớ sao?

(4)Sau khi vụ án được thổi phồng thành tiêu điểm của nước Mỹ, nó được xét xử tại tòa án quận Rhea – cấp trên của thành phố Dayton (chú thích: ở Mỹ có hệ thống phân chia hành chính bang, quận, thành phố, trung bình một quận có khoảng 7 thành phố nhỏ). Tuy nhiên, thành phố Chattanooga – thành phố lớn thứ 4 của bang Tennessee, muốn giành lấy vụ án này để tự mình xét xử vụ án nóng, nhằm hưởng lợi từ sự chú ý của cả nước. Bởi vì lúc đó Chattanooga có thể tiếp nhận các vụ án của tòa án quận Rhea — điều này khiến “Ủy ban hiệu ứng quảng bá công cộng Dayton”, tổ chức đã dàn dựng vụ án đứng ra phản đối, với lý do “vụ án này là vụ án thuyết tiến hóa giả tạo”, khiến thành phố lớn kia phải từ bỏ.

Thực ra, để quảng bá cái gọi là “chân lý”, việc làm giả trong thuyết tiến hóa không phải là lần đầu; ở các phần trước chúng ta đã nhiều lần vạch trần. Thuyết tiến hóa tận dụng mọi cơ hội để tự xây dựng hình ảnh là chân lý vô tội bị hại, là anh hùng bi tráng; quá trình này đầy rẫy sự giả tạo, thổi phồng, tẩy não mang tính nghệ thuật, và còn có cả sự che giấu. Che giấu điều gì? Che giấu những sai lầm logic chí mạng và các trò lừa dối về chứng cứ của nó.

Tháng 6/1987, Tòa án Tối cao Liên bang Mỹ đã bãi bỏ đạo luật chống thuyết tiến hóa cuối cùng. Từ đó, thuyết tiến hóa tại Mỹ hoàn toàn thoát khỏi lệnh cấm của pháp luật, trở thành môn học chủ lưu, có thể được giảng dạy rộng rãi cho học sinh (tẩy não).

Thuyết tiến hóa đã từng bước lật ngược tình thế như thế nào? Ngoài việc bị bóp méo và thổi phồng qua kịch, phim ảnh như đã nói ở trên, còn có một loạt các hành vi làm giả (sẽ trình bày ở phần sau), cùng với sự thúc đẩy của một loạt các nhà khoa học chiến đấu vì niềm tin. Ở các phần trước chúng ta đã phân tích sâu: thuyết tiến hóa không phải là khoa học, nó không có bất kỳ chứng cứ khoa học nghiêm ngặt nào, chỉ khoác lên mình vỏ bọc khoa học (thực chất là ngụy khoa học), và là niềm tin của những người vô thần.

69. Những nghi vấn của Bryan, trò lừa của thuyết tiến hóa

Sự thật lịch sử một lần nữa làm nổi bật những nghi vấn của Bryan. Những điều Bryan đánh trúng đều là điểm then chốt của thuyết tiến hóa, trong đó có:

(1)“Người Nebraska của Mỹ” (Nebraska Man) (tức “người vượn hoàng hôn” đã nói ở phần trước) rất đáng nghi.

Hai năm sau, vào năm 1927, “người vượn hoàng hôn” (Hesperopithecus) bị lật tẩy, hóa ra chỉ là một con lợn rừng cổ đại! Chiến thắng mang tính dự báo lịch sử này của Bryan, những người theo thuyết tiến hóa và các luật sư hùng biện đã đối mặt thế nào? Sự thực là họ né tránh, không hề nhắc đến.

(2)Nếu thuyết tiến hóa là đúng, thì các loài chuyển tiếp, các mắt xích trung gian trong quá trình tiến hóa trên bề mặt Trái Đất phải rất nhiều, rất phổ biến. Vì sao lại khó tìm đến vậy? Chỉ tìm được ba “người vượn” để làm ví dụ: “người vượn Java”, “người vượn Piltdown”, “người vượn răng lợn hoàng hôn”? Hơn nữa, tất cả đều đáng nghi. Những loài sinh vật hiện tồn mà con người quan sát được lại phân tách rõ ràng, gần như không có liên hệ với nhau!?

Nghi vấn thứ hai này cho đến nay vẫn là một “nút thắt logic”, đối với điểm này cũng luôn bị những người theo thuyết tiến hóa cố ý che giấu, không dám công khai.

Có người có thể nói: về sau chẳng phải còn phát hiện ra “người vượn Bắc Kinh” sao? Chẳng phải chứng cứ ngày càng nhiều sao?

— Ngày càng nhiều ư? Thực ra chỉ đếm trên đầu ngón tay, hơn nữa tính xác thực đều còn gây tranh cãi lớn, hoàn toàn khác xa với kiểu “các mắt xích trung gian phải xuất hiện khắp nơi” mà Bryan đã chất vấn! Hơn nữa, các “người vượn” xuất hiện sau đó chẳng qua chỉ là bản sao của những sai lầm trước đó. Mời xem phần sau để làm rõ: “người vượn Bắc Kinh, nhiều tầng lừa dối”.

Đọc “Nhìn thấu thuyết tiến hóa”, cùng đồng hành với những người truy cầu chân lý lý tính hàng đầu thế giới, để nhận thức lại giá trị của sinh mệnh.

Liên kết mua: djybuy.com

Loạt xã luận “Nhìn thấu thuyết tiến hóa” (https://chanhkien.org/tag/nhin-thau-thuyet-tien-hoa) của The Epoch Times sẽ giúp bạn giải đáp những điều còn mơ hồ về thuyết tiến hóa.

(Còn tiếp)

Biên tập phụ trách: Trương Hiến Nghĩa.

Tài liệu tham khảo:

1. 舒煒光,《達爾文學說與哲學》,上海人民出版社,1959年第一版.

2. Fresh scope, Nature, 436:451, 27 Jul 2005, doi:10.1038/436451a

3. Davis, W., et. al., Science and Intellectual Freedom. Nature, 116:284, 01 Aug 1925, doi:10.1038/116284a0

4. Wrong Repentance, Nature, 210:1194, 18 Jun 1966, doi:10.1038/2101194a0

5. News and Views, Nature, 119:132-137, 22 Jan 1927, doi:10.1038/119132c0

6. Evolution and Intellectual Freedom. Nature, 116, 69–83,11 Jul 1925, doi:10.1038/116069a0

Dịch từ: https://www.epochtimes.com/b5/26/1/16/n14677572.htm