Tác giả: Tẩu Chánh Đạo

[ChanhKien.org]

Gia phong và gia quy là những chuẩn tắc đạo đức được hình thành và trao truyền qua nhiều thế hệ trong một gia đình hoặc một dòng họ. Chúng phù hợp với các giá trị phổ quát, hướng dẫn mọi người hành thiện tích đức, từ đó hình thành nên một gia đình hoặc dòng họ tôn kính.

Trong xã hội Trung Quốc cổ đại, văn hóa truyền thống là văn hóa chính thống, là văn hóa Thần truyền kế thừa ý Trời và phù hợp với ý dân. Vì vậy, gia phong và gia quy của người xưa đều phù hợp giá trị quan truyền thống như nhân, nghĩa, lễ, trí và tín. Nó hướng dẫn gia đình hoặc dòng tộc theo đuổi sự thật, hướng thiện và làm người tốt. Vì vậy mà gia đình hòa thuận, gia tộc hưng thịnh không bị suy yếu. Đây là mối quan hệ nhân quả. Gia phong và gia quy tốt có thể có tác dụng như vậy, đó chính là đắc phúc báo mà chúng ta thường nói.

Điều này có thể thấy được từ những gia huấn, gia quy nổi tiếng được truyền lại từ các triều đại.

Nhan Chi Thôi thời Nam Bắc triều, sáng tác “Nhan thị gia huấn” mà người đời sau gọi là “Gia huấn quy phạm tị tổ”. Bộ sách có 7 quyển 20 chương, liên quan các lĩnh vực như giáo dục đạo đức, luân lý gia đình, tu dưỡng văn chương, đối nhân xử thế. Đây là trước tác về gia huấn toàn diện đầu tiên của Trung Quốc. Nó đã được các học giả nhiều thế hệ hết sức tôn trọng, coi đó là hình mẫu cho các thế hệ tương lai và là tài liệu giảng dạy mẫu mực cho giáo dục gia đình. Con cháu Nhan thị có nhiều người nổi danh về thao lược và tài học, chẳng hạn như Nhan Sư Cổ chú giải “Hán thư”; Nhan Chân Khanh bậc thầy thư pháp; Nhan Cảo Khanh một thân lẫm liệt đại nghĩa v.v..

“Nhan thị gia huấn” chủ trương đọc nhiều sách của Thánh hiền, cho rằng mục đích đọc sách và nghiên cứu học vấn là “Mở mang tâm trí, sáng tỏ tầm nhìn, có lợi cho việc nghe theo mà hành sự”. Về phương diện giáo dục gia đình, hy vọng các bậc gia trưởng sẽ là tấm gương cho con cháu. “Cái gọi là phong hóa là trên làm dưới theo, là bậc trưởng bối thực thi rồi mới đến hậu bối tuân thủ. Vì vậy, nếu cha không nhân từ, con sẽ không hiếu thảo; nếu anh không thân thiện, em sẽ không tôn trọng; nếu chồng bất nghĩa, vợ sẽ không thuận theo”. Tác phẩm kinh điển “Nhan thị gia huấn” có nhiều câu nổi tiếng, như “Đêm xét thấy sai lầm ban ngày, hôm nay hối hận về sai sót hôm qua”, “Ở với người hiền lành, giống như vào phòng đầy cỏ thơm, lâu dần tự nhiên sẽ thơm lây”, “Chưa đọc hết sách thiên hạ, thì không được tùy tiện sửa đổi hoặc bình phẩm càn bậy”, “Sự giả dối khéo léo không bằng vụng về chân thật”, “Xưa nay minh vương thánh đế vẫn cần học tập chăm chỉ, huống hồ thứ dân”, “Hôn nhân chớ tham gia thế”, “Kẻ không tu thân mà cầu danh tiếng tốt trên đời, giống như người mặt mày rất xấu mà lại trách bóng mình trong gương không đẹp”, “Kẻ sĩ thượng đẳng quên danh, kẻ sĩ trung đẳng lập danh, kẻ sĩ hạ đẳng trộm danh”, “Kẻ có lòng yêu chiều thiên vị, dù muốn đối đãi hậu hĩnh (với người được cưng chiều đó), thì càng vì đó mà chuốc họa cho họ”, v.v..

Tăng Quốc Phiên là một vị quan nổi tiếng cuối triều Thanh. “Tăng Quốc Phiên gia thư” của ông là tác phẩm bán chạy nhất ở Trung Quốc đại lục. Ông đã giải thích một cách chi tiết tất cả các phương diện như việc đọc sách, tu tâm, trị gia, xử thế, được con cháu của ông tuân theo, giúp gia tộc Tăng thị thịnh vượng lâu dài. “Gia đình tiết kiệm thì hưng thịnh, người chuyên cần thì giỏi, vĩnh viễn không nghèo hèn”, “Gia đình hòa thuận thì phúc lộc tự nhiên sinh ra”, “Cẩn thận khi ở một mình thì lòng an ổn, giữ lòng cung kính thì thân thể cường tráng, tìm kiếm điều nhân đức thì người người yêu mến, siêng năng lao động thì Thần linh cũng phải nể phục”, “Tri thức là vô hạn, không thể tự mãn”, “Xương cốt phải cứng, thái độ phải khiêm tốn, tâm phải giữ sự thiện lương”, “Dưỡng tâm tích (nhiều) thiện nhờ tiết dục”, “Không mong con cháu làm đại quan, chỉ muốn chúng làm người quân tử đọc sách để hiểu đạo lý”, mỗi câu đều là một lời khuyên chân thành thể hiện sự yêu thương và kỳ vọng của Tăng Quốc Phiên đối với các thành viên trong gia đình.

Ở Trung Quốc đại lục ngày nay, liệu chúng ta còn có thể thấy những gia đình và dòng họ đáng kính không? Rất khó, vì sự độc hại của văn hóa đảng Trung Cộng. Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) phủ nhận văn hóa truyền thống, phủ nhận Thần Phật và Thiên lý. ĐCSTQ xem các giá trị quan truyền thống như nhân, nghĩa, lễ, trí, tín là công cụ mà những kẻ thống trị phong kiến lừa bịp dân chúng, coi tôn giáo như một loại “thuốc phiện tinh thần” làm tê liệt con người, tuyên dương giả-ác-đấu, truyền bá vô thần luận và tiến hóa luận cho người Trung Quốc, khởi xướng triết học đấu tranh, cải biến tư duy và tập quán sinh hoạt của người Trung Quốc. Gia đình và dòng họ không có gia phong và gia quy để gieo nhân lành, mà được lấp đầy dục vọng và lợi ích, quan điểm suy xét và nhìn nhận vấn đề đều xem dục vọng và lợi ích là trên hết.

Tôi nhớ mình đã từng xem một chương trình tọa đàm vào những năm 1990. Người được phỏng vấn là Lý Song Giang và vợ ông ta, những người nổi tiếng với việc hát những bài hát cách mạng, cùng con trai của họ. Vào thời điểm đó, Lý Song Giang cho biết con trai ông được giáo dục theo phương pháp giáo dục cách mạng từ nhỏ, có gen đỏ trong người và sẽ không gặp vấn đề gì khi lớn lên. Lúc đó tôi nghĩ: “Gen đỏ là gì?” Tôi có cảm giác rằng điều đó sẽ chẳng tốt đẹp gì, chỉ mỏi mắt trông chờ thôi. Kết quả không ngờ là chưa đến 20 năm đã lần lượt xuất hiện tin tức về con trai của Lý Song Giang. Đầu tiên là khi còn nhỏ cậu ta đã lái xe sang ngang ngược đâm người, sau đó hiếp dâm tập thể một bé gái và bị kết án tù. Khi con trai Lý Song Giang lái xe sang đâm vào người khác, mọi người đang bàn tán về cuộc tình của Lý Song Giang. Hóa ra kẻ hát những bài hát cách mạng cũng không phải là người tốt đẹp gì.

Năm 2005, sau khi đọc “Cửu Bình Cộng sản đảng”, tôi mới hiểu rằng gen đỏ chính là giả – ác – đấu.

Bạc Nhất Ba là một trong những vị nguyên lão của ĐCSTQ. Con trai ông, Bạc Hy Lai, trong thời kỳ Cách mạng văn hóa, vì để cắt đứt quan hệ với cha mình, anh ta đã đánh Bạc Nhất Ba ngã xuống đất và đá ông nhiều lần, khiến Bạc Nhất Ba bị gãy nhiều xương sườn. Sau việc đó, Bạc Nhất Ba kết luận: Bạc Hy Lai là người tàn nhẫn và độc ác, có gen đỏ, rất phù hợp để kế nhiệm chế độ đỏ của ĐCSTQ. Người lớn lên trong gia đình như vậy có thể sẽ là một người tốt như thế nào? Sự thật chứng minh rằng trong quá trình theo đuổi sự thăng tiến, Bạc Hy Lai đã hiểu được lời ám chỉ tinh tế của Giang Trạch Dân: bức hại Pháp Luân Công càng tàn bạo thì thăng tiến càng nhanh. Đại Liên và Liêu Ninh, địa phương Bạc Hy Lai nắm quyền, là nơi diễn ra cuộc bức hại Pháp Luân Công và nạn thu hoạch sống nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công để kiếm lời tràn lan và tàn ác nhất. Cuối cùng Bạc Hy Lai bị “hiện thế ác báo” ngã ngựa và bị kết án tù chung thân theo pháp luật của ĐCSTQ. Khi ký đơn ly hôn với Cốc Khai Lai, ông ta thở dài và nói: “Nhà họ Bạc đã bị hủy trong tay tôi”.

Nếu không có gia phong và gia quy tốt thì sẽ không đi xa được, vì đã gieo trồng ác nhân thì chỉ có thể nhận ác báo nhà tan cửa nát, vợ con chia lìa hoặc đoạn tử tuyệt tôn.

Tôi sinh vào những năm 1970, bây giờ nghĩ lại, vào thời điểm đó, vì thế hệ ông bà tôi còn sống nên họ vẫn giữ gìn những giá trị văn hóa truyền thống, tiêu chuẩn đạo đức vẫn đang liên kết toàn bộ xã hội, nó đã cho chúng tôi một nền giáo dục vỡ lòng rất tốt. Ông bà luôn luôn uốn nắn những lời nói hành vi của chúng tôi. Vào thời gian rảnh rỗi sau khi ăn cơm tối còn kể cho chúng tôi nhiều câu chuyện văn hóa truyền thống truyền miệng. Hạt giống của việc trở thành người tốt đã được gieo vào trái tim non trẻ của chúng tôi. Ngôi nhà do ông nội xây dựng đều theo lối rất truyền thống. Vào cửa có bậc ngưỡng, sân nhà nhất định làm trũng xuống để tiện tụ nước, tụ tài; ngoài cửa chính còn có cửa phụ. Nhà được xây vuông vức, ngay ngắn, tròn đầy; người cao một chút cũng phải cúi đầu khi bước vào, hàm ý nhắc nhở con người phải sống khiêm nhường.

Nhà cửa của người thời nay đã không còn thể hiện được đạo lý khiêm cung trong cách làm người nữa, mà ngược lại là cao lớn, kiêu ngạo, khí thế lấn át người khác, tràn ngập sự so bì, lợi ích và dục vọng.

Vào thời điểm đó, chúng tôi đã được kế thừa một chút văn hóa truyền thống theo cách này. Mặc dù nó không có hệ thống nhưng chúng tôi cũng đã được hưởng lợi. Đến khi bố mẹ tôi trở thành trụ cột trong gia đình, thì chúng tôi đã bị ĐCSTQ dẫn dắt vào trong lợi ích và dục vọng rồi. Mặc dầu trong đầu não còn có một chút ý nghĩ về thiện ác báo ứng, nhưng dưới tác động của văn hóa đảng Trung Cộng nó đã không còn chủ đạo nữa.

Tháng 5 năm 1992, Pháp Luân Công giống như một viên minh châu óng ánh ngang trời xuất thế, chỉ trong hai năm ngắn ngủi đã truyền khắp Trung Quốc, ai ai cũng đều biết. Lúc đó có rất nhiều người thuộc tầng lớp thượng lưu và trung lưu trong xã hội đang tu luyện Pháp Luân Công. Tiêu chuẩn đạo đức của toàn thể xã hội đang được hồi thăng. Nhiều người nhìn thấy ở đây hy vọng khôi phục lại vinh quang cho dân tộc Trung Hoa. Tuy nhiên, sau khi ĐCSTQ bắt đầu bức hại Pháp Luân Công, để đối kháng lại Chân, Thiện, Nhẫn, ĐCSTQ đã mở cửa quảng bá những giá trị quan bại hoại nhất như giả – ác- đấu – sắc tình trên toàn xã hội. Điều này khiến cho tầng lớp thượng lưu và trung lưu trong xã hội trở thành giai tầng hủ bại chỉ vì lợi ích và quyền lực. Chuẩn mực đạo đức chung của xã hội trượt xuống hàng ngàn hàng vạn dặm mỗi ngày. Gia đình cũng bị kéo vào vòng xoáy của giả – ác – đấu. Gia đình hòa thuận của ngày xưa không còn nữa, tỷ lệ ly hôn cao, ảnh hưởng đến sự phát triển thể chất và tinh thần của trẻ. Vì kiếm tiền, cha mẹ rời xa quê hương. Trẻ em có cha mẹ làm ăn xa tăng lên từng ngày. Các cặp đôi thường gặp phải những vấn đề như ngoại tình và tình một đêm. Dưới sự độc hại của văn hóa đảng Trung Cộng, đã không còn gia phong và gia quy để nói đến nữa. Tất cả những gì tồn tại chỉ là lợi ích cá nhân và ham muốn.

Gia đình là tế bào của xã hội. Gia đình ổn định, gia phong và gia quy tốt có ích cho gia đình, nó cũng có lợi cho sự phát triển xã hội. Trái lại, một gia đình bị nhét đầy giả – ác – đấu, tràn ngập lợi ích và dục vọng thì không phải là một gia đình lành mạnh và không có lợi cho sự phát triển của con cái, đồng thời nó cũng nguy hại đối với sự phát triển của xã hội. Ngày nay ở Trung Quốc đại lục, người dân Trung Quốc đã cảm nhận được rằng nếu tìm lối thoát trong văn hóa đảng thì không chỉ không nhìn thấy hy vọng, mà còn trở nên ngày càng thống khổ hơn mà thôi. Vì văn hóa đảng là hại người, là hủy người. Những người sống trong nền văn hóa đảng chỉ có thể tạo ra ngày càng nhiều nghiệp, và trong vòng luẩn quẩn tiêu cực này, họ ngày càng trở nên khốn khổ.

ĐCSTQ là khối u ác tính cản trở sự phát triển lành mạnh của gia đình và xã hội. Chừng nào ĐCSTQ còn tồn tại, những bước đi của nó nhằm hủy diệt và gây hại cho con người sẽ không dừng lại. Chân tướng về Pháp Luân Công chính là liều thuốc tốt nhất. Một khi mọi người hiểu được chân tướng, dưới sự dẫn dắt của thiện niệm và lương tri, mọi người sẽ tuân theo yêu cầu Chân, Thiện, Nhẫn làm một người tốt thì sẽ càng làm càng tốt, có ích cho gia đình và xã hội. Chân, Thiện, Nhẫn truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác thì sẽ hình thành gia phong và gia quy tốt nhất. Toàn thể xã hội nhân loại sẽ được hưởng lợi rất nhiều.

Thế giới cần Chân, Thiện, Nhẫn; gia đình và xã hội cần Chân, Thiện, Nhẫn!

Dịch từ: https://big5.zhengjian.org/node/298261