Tác giả: Đệ tử Đại Pháp Đại Lục
[ChanhKien.org]
Tôi tu luyện nhiều năm như thế rồi cũng đã đều biết đến việc phủ định an bài của cựu thế lực. Nhưng đối với vấn đề này vẫn luôn chưa có một nhận thức rõ ràng có hệ thống. Mãi cho đến gần đây, khi nhất tư nhất niệm của tôi vứt bỏ đi tâm sợ hãi thì bản thân mới có một nhận thức rõ ràng hơn đối với vấn đề này. Tôi xin được viết ra dưới đây để chia sẻ cùng các đồng tu.
Sư phụ giảng:
“Bởi vì Đại Pháp trong Chính Pháp không thừa nhận an bài của cựu thế lực, cá nhân tôi là Sư phụ cũng không thừa nhận. Tất nhiên, mỗi cá nhân đệ tử Đại Pháp chúng ta đều nói rằng mình không thừa nhận an bài của cựu thế lực, thì đó không phải là nói ở trên miệng, mà là chiểu theo yêu cầu của Đại Pháp và Chính Pháp mà thực hiện, là ‘không thừa nhận hết thảy những an bài của các ngươi trong lịch sử, tôi kể cả bản thân cựu thế lực các ngươi thì tôi cũng không thừa nhận’”. (Giảng Pháp tại Pháp hội Philadelphia ở Mỹ quốc năm 2002)
Từ trong đoạn Pháp này tôi ngộ được: Trong Pháp ngộ được bản thân nên làm thế nào thì 100% tín Sư tín Pháp mà kiên định đi làm như thế. Hết thảy những nhân tố làm bạn dao động chính tín thì đều cần bài trừ và không thừa nhận nó. Tôi ngộ được rằng, con đường tu luyện mà Sư phụ an bài cho chúng ta là không có bức hại. Sư tôn an bài con đường tu luyện cho chúng ta là tống khứ tâm chấp trước chứ không phải là tu trong ma nạn của cựu thế lực. Phàm là những nhân tố khiến tôi thừa nhận bức hại thì nhất loạt đều không thừa nhận. Tôi cần kiên định ở điểm này.
Tôi đang nghĩ, khi mình kiên định vào Pháp lý này thì đồng thời xuất hiện rất nhiều nhân tố làm dao động tín tâm của tôi. Ví như: vì có tâm sợ hãi nên luôn sợ bị bức hại, cho nên xuất hiện rất nhiều hiện tượng khiến cho bạn thừa nhận sự bức hại. Ví dụ như nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát bên ngoài, hoặc gặp xe cảnh sát trên đường quốc lộ, hoặc xe cảnh sát đi vào trong khuôn viên trường v.v., làm cho bản thân luôn có một loại ý thức cho rằng có liên quan đến mình, cưỡng chế để bạn thừa nhận sự bức hại này. Đây không phải là con đường mà Sư phụ an bài, tôi không cần những thứ này. Đồng thời tôi hướng nội tìm ở bản thân xem tại sao bản thân lại bị động tâm và sợ hãi? Thì ra đây là tâm sợ hãi, là cái sợ này đang tác quái. Tôi phát chính niệm thanh trừ từng chút từng chút một cái tâm sợ này và kiên định chính tín.
Một lần khác, có một người lạ mặt đột nhập vào tòa chung cư của tôi vào khoảng 2:00 giờ sáng, lục lọi khắp nơi trước cổng nhà tôi. Sự việc đã được camera của nhà đối diện quay lại được, sau đó nữ chủ nhân của nhà đối diện đã đem Wechat qua và mở đoạn video mà camera quay lại được cho tôi xem. Trong tâm tôi nổi lên chút lo lắng, lập tức có một ý niệm xuất ra rằng đây có phải là đội bảo an phái người đến theo dõi tôi không? Khi tĩnh tâm lại, tôi hướng nội tìm thì thấy bản thân vẫn còn sợ bị bức hại, lại đào sâu hơn thì phát hiện bản thân đã thừa nhận sự bức hại này rồi. Điều này không phù hợp với con đường mà Sư phụ an bài, tôi không thể chấp nhận nó. Sau đó, tôi phát chính niệm thanh trừ tâm sợ hãi, đồng thời phủ định quan niệm không đúng đắn này.
Hơn nữa, nếu trong quá trình tu luyện, có những quan nào chưa vượt qua được hoặc là vượt quan chưa được tốt thì sẽ vì điều này mà bị bức hại. Tôi cần phải phủ định nó, tôi không vượt quan được tốt cũng là chuyện bình thường, đây là việc tu Đại Pháp của tôi chứ không liên quan gì đến việc bị bức hại.
Trải qua một thời gian dài phát chính niệm, từ nhất tư nhất niệm phủ định những nhân tố khiến tôi thừa nhận bức hại đã làm cho tâm tôi trở nên thư thái hơn. Khi nhìn thấy xe cảnh sát cũng không còn sợ hãi nữa, khi nhìn thấy một số sự việc thì tôi cũng không dễ dàng tự liên hệ đến bản thân nữa. Nhưng nó lại xuất hiện một niệm đầu khác, đây chính là khảo nghiệm, và ngay sau đó Pháp của Sư phụ đã hiện lên trong đầu tôi:
“Tôi nói rằng không ai xứng khảo nghiệm Đại Pháp. Nhưng mà chúng đã làm rồi, vậy thì đó chính là tội của chúng” (Giảng Pháp tại Pháp hội miền Tây Mỹ quốc – Đạo Hàng)
Đúng vậy! Cựu thế lực không xứng khảo nghiệm tôi, con đường tu luyện của tôi là do Sư tôn an bài nên bất kỳ ai cũng không xứng đến khảo nghiệm tôi, tôi không nên bị bức hại.
Thông qua việc này tôi đã minh bạch được rằng, không thừa nhận có nghĩa là triệt để không chấp nhận nó. Chúng ta làm những việc khác cũng giống như vậy, chỉ cần có thể ngộ rõ ràng được yêu cầu trong Pháp, thì có thể nhất tâm chiểu theo yêu cầu của Pháp để làm, trong quá trình tu luyện nếu có hết thảy những nhân tố khiến bạn thừa nhận nhưng không chiểu theo yêu cầu của Pháp để làm thì đều không thể thừa nhận nó. Trong quá trình này sẽ tu khứ đi rất nhiều tâm chấp trước và cũng giúp tăng cường thêm chính niệm đối với Đại Pháp.