Tôi và người nhà đều được thụ ích từ Đại Pháp
Bài viết của Liên Hoa, đệ tử Đại Pháp tại tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc
[MINH HUỆ 21-02-2026] Tôi là một nữ đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục, năm nay 60 tuổi. Năm 1998, tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Cả tôi và gia đình đều được thụ ích từ Đại Pháp.
1.Thân thể vốn nhiều bệnh từ nhỏ có được cuộc đời mới
Năm 4 tuổi, tôi mắc bệnh lao hạch phổi. Tôi nhớ mỗi ngày mẹ đều phải cõng tôi đến trạm xá của cơ quan để tiêm, toàn thân tôi yếu nhược. Vì là bệnh truyền nhiễm nên trẻ con hàng xóm đều không dám chơi cùng tôi, sợ bị lây. Năm 1990, tôi kết hôn. Ngay trong đêm tôi sinh bé gái vào năm 1991, vì sức khỏe quá yếu nên tôi đã ngất đi không biết gì nữa. Mẹ chồng tôi vô cùng hoảng sợ, nửa tiếng sau tôi mới tỉnh lại.
Vì sức khỏe luôn không tốt, sáng ngày 1 tháng 5 năm 1995, tôi bị nôn ra hai ngụm máu. Chồng đưa tôi đến bệnh viện địa phương khám, bác sĩ lập tức chuyển thẳng tôi sang bệnh viện truyền nhiễm của địa phương. Khi đến bệnh viện truyền nhiễm, vừa thấy tôi, bác sĩ liền bảo: “Nhìn tình trạng này của chị là biết bệnh ‘lao phổi’ điển hình rồi. Mau chóng nhập viện đi!” Đến 5 giờ sáng ngày hôm sau, tôi lại buồn nôn, chồng vội vàng lấy ống nhổ đến. Tôi vừa mở miệng là máu phun ra như suối, đầy hơn nửa ống nhổ, cả máu cũ lẫn máu tươi. Chồng tôi sợ đến mức hai chân run rẩy. Bác sĩ biết chuyện liền kê cho tôi một hộp lớn thuốc Vân Nam Bạch Dược để uống, đồng thời tiêm thuốc cầm máu cho tôi. Máu đã ngừng chảy nhưng một tuần sau, mặt tôi trông như bị quét một lớp sơn đen. Y tá trưởng thấy vậy liền hỏi: “Sao mặt chị đen thế này?” Sau này tôi mới biết, do thuốc trị lao phổi rất hại gan, cộng thêm lượng thuốc quá lớn nên gan của tôi đã bị tổn thương.
Vì tôi mắc bệnh truyền nhiễm, con cái đành nhờ mẹ chồng chăm sóc. Chồng tôi vốn đã mang virus viêm gan B nên càng sợ bị lây. Anh ấy nói với tôi: “Anh đã mắc bệnh này rồi thì không thể mắc thêm bệnh kia nữa, mắc bệnh kia thì không thể mắc bệnh này, hai bệnh này không thể chữa cùng lúc được.” Đêm đến, anh ôm chăn sang phòng khác ngủ.
Lúc đó, tôi vừa đen vừa gầy, bụng không phẳng mà hõm sâu vào trong. Cộng thêm đả kích về tinh thần, tôi vô cùng đau lòng, ngày nào cũng âm thầm rơi lệ. Tôi trở về nhà mẹ đẻ, mẹ nói: “Mẹ không sợ bị lây, con cứ ở lại đây đi.” Ban đêm khi ngủ, tôi mơ thấy hai tiểu quỷ đến bắt mình, liền ra sức la hét. Mẹ đánh thức tôi dậy, tỉnh lại xem đồng hồ thì đúng 12 giờ đêm, toàn bộ chăn đệm đều ướt đẫm mồ hôi.
Ngày 16 tháng 3 năm 1998, qua sự giới thiệu của một người bạn, tôi đến điểm luyện công. Tôi thấy hơn 20 người đang ngồi ở đó xem “Bài giảng thứ hai tại Tế Nam”. Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi cảm thấy có Pháp Luân đang xoay chuyển ở vùng bụng dưới, vô cùng rõ ràng. Tôi rất xúc động! Những gì Sư phụ giảng là vô cùng chân thực! Đều là sự thật!
Khi luyện công, thân thể tôi vô cùng mẫn cảm. Tôi cảm thấy nhiều nơi trên cơ thể có Pháp Luân đang xoay chuyển. Khi luyện bài công pháp thứ năm, tôi có thể cảm nhận được hướng đi của dòng năng lượng, hơn nữa hướng đi của dòng năng lượng cũng không ngừng biến đổi. Khi bão luân (bài công pháp thứ hai), tôi có thể cảm nhận được vòng quay của Pháp Luân lớn: quay thuận 9 vòng, quay ngược 9 vòng, tôi đều có thể cảm nhận được, thật quá thần kỳ!
Tôi có thể thực sự cảm nhận được sự thần kỳ và mỹ diệu của Đại Pháp! Mỗi ngày tôi đều nghiêm túc học Pháp. Pháp lý của Đại Pháp tẩy tịnh tâm hồn tôi, tôi hiểu được tại sao con người lại có bệnh, vì sao lại đến thế gian này! Sư phụ dạy chúng ta làm một người tốt, một người còn tốt hơn cả người tốt.
Sau khi luyện công, cơ thể tôi mỗi ngày đều xuất hiện biến hóa. Tôi béo lên, sắc mặt hồng hào, người có sức lực, leo cầu thang không mệt, đúng là “không bệnh toàn thân nhẹ nhàng”!
Sức khỏe tốt lên rồi, tôi cần chiểu theo yêu cầu của Đại Pháp để làm một người tốt, làm một người tốt hơn nữa. Ở nhà, tôi đã có thể giặt giũ, nấu cơm, chăm sóc chồng con. Tâm tôi rộng mở, ngày nào cũng vui vẻ tươi cười. Tôi nghĩ sinh mệnh của mình là do Đại Pháp ban cho, tôi chỉ có thể làm tốt mới xứng đáng với sự cứu độ từ bi của Sư phụ!
2. Mẹ tôi kéo dài tuổi thọ thêm 20 năm
Sức khỏe của mẹ tôi vốn không tốt, bị huyết áp cao, huyết khối não, v.v. Mỗi ngày bà cứ ngủ mê mệt không tỉnh, trạng thái đó khiến cả nhà rất lo lắng. Chị hai tôi đi xem bói cho mẹ, thầy bói nói mẹ chỉ có thể sống đến năm 66 tuổi. Mẹ còn mắc một căn bệnh rất nghiêm trọng gọi là bệnh Raynaud (một dạng viêm mạch máu), khiến ngón tay trắng bệch, máu không lưu thông, bàn tay lạnh toát như tay người chết. Đi bệnh viện khám thì bác sĩ nói chỉ có cách cắt bỏ.
Thấy sự thay đổi của tôi, mẹ tôi cũng bắt đầu luyện công. Vì không biết chữ nên mỗi ngày mẹ chỉ có thể nghe băng ghi âm Sư phụ giảng Pháp.
Năm mẹ tôi đắc Đại Pháp vừa đúng 66 tuổi. Tu luyện Đại Pháp, cơ thể mẹ mỗi ngày đều có biến hóa rất lớn, mỗi ngày một khác. Mẹ tinh anh hẳn lên, có thể nấu cơm cho bố. Bệnh Raynaud cũng đã khỏi, các ngón tay hồng hào trở lại. Căn bệnh mà bệnh viện không trị được, nhờ tu luyện Đại Pháp đã khỏi rồi!
Trước khi mẹ luyện công, dưới da có rất nhiều cục cứng, dùng tay có thể sờ thấy được rất nhiều. Sau khi luyện công, những cục cứng này đều được đẩy ra ngoài qua đường miệng.
Một ngày nọ, mẹ nói với tôi rằng ngày nào bà cũng đi tiểu ra máu. Trong nước tiểu có lẫn máu còn đào thải ra những sợi trắng trong suốt như sợi thạch. Lúc đi tiểu rất đau, những thứ tiểu ra đều dính vào nhau thành một cục. Tôi nói với mẹ: “Mẹ đừng sợ, Sư phụ đang thanh lý thân thể cho mẹ đấy! Bài tiết ra hết là tốt rồi.” Mẹ cười bảo: “Mẹ biết! Mẹ không sợ!” Tình trạng bài tiết này của mẹ kéo dài trong vài tháng.
Khi mẹ luyện bão luân, bà nói người bà cứ lơ lửng, chân không chạm đất! Sau này tôi và chị gái đều phát hiện làn da của mẹ láng bóng, tỏa ra ánh sáng trắng. Thiên mục của mẹ đã mở, bà có thể nhìn thấy rất nhiều không gian khác, còn thấy người thân ở thiên quốc của mình đang nhìn bà và nói: “Cảm tạ Sư phụ! Cảm tạ Sư phụ!”
Mẹ tôi sống đến năm 86 tuổi, sống thọ thêm 20 năm, ra đi nhẹ nhàng không bệnh! Trong dòng họ, bà là người sống thọ nhất.
3. Chị cả là bác sĩ đã cải tử hoàn sinh
Chị cả tôi là bác sĩ ở khoa X-quang (năm nay đã hơn 70 tuổi). Do bị nhiễm tia bức xạ nên toàn thân chị không chút sức lực, thường xuyên chảy máu cam, chảy máu chân răng, da xuất hiện từng mảng bầm tím, lượng bạch cầu chỉ có 2900/L (người bình thường là 4000—10000), huyết áp chỉ ở mức 40—60mmHg, lượng tiểu cầu còn thấp hơn. Chị thường xuyên bị ngất xỉu như cơm bữa. Lúc ấy con của chị vẫn còn nhỏ, hễ chị ngất đi là đứa trẻ sợ hãi chạy đi tìm hàng xóm, người nhà đến giúp.
Mặc dù bản thân là bác sĩ, nhưng chị lại không có cách nào chữa khỏi bệnh cho mình, nhiều bệnh viện lớn cũng đành bó tay.
Năm 1998, chị đắc Đại Pháp. Mỗi ngày chị đều học Pháp, luyện công, chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn để tu sửa bản thân. Sức khỏe chị tốt lên từng ngày, sắc mặt hồng hào, toàn thân tràn trề sức lực, đạp xe, lên lầu nhẹ nhàng như có người đẩy phía sau.
Chị có thể chịu khổ rất tốt, mỗi ngày đả tọa năm, sáu tiếng cũng không cảm thấy khổ. Chị nói khi đả tọa thật sự rất mỹ diệu, toàn bộ cơ thể được bao bọc bởi trường năng lượng. Sức khỏe phục hồi, ngày nào chị cũng vui vẻ tươi cười!
Chị thường nói: “Nếu không có Sư phụ Đại Pháp cứu độ, tôi đã chết từ lâu rồi! Làm sao có được ngày hôm nay! Cảm tạ Sư phụ từ bi vĩ đại!”
4. Chị ba lúc đi phải cõng, ngày thứ tư đã có thể đạp xe
Chị ba tôi đắc Đại Pháp vào năm 2010. Đó là năm tuổi của chị, lúc ấy chị 49 tuổi. Năm đó hai chân của chị ba đau nhức dữ dội, không thể đứng vững, đau suốt 24 giờ không thể ngủ nổi, cơ đùi rung giật liên hồi. Người nhà quyết định đưa chị đến bệnh viện Tuyên Vũ ở Bắc Kinh khám bệnh. Chị ba không đi nổi, phải nhờ cháu lớn của anh rể ba cõng, còn có con gái của chị đi cùng đến Bắc Kinh. Sau khi kiểm tra, bác sĩ nói: “Tình trạng này của chị là do đau dây thần kinh gây ra, nên tiêm thuốc phong bế.” Vì nhà chị cả gần Bắc Kinh, chị cả cũng đến bệnh viện Tuyên Vũ Bắc Kinh thăm chị ba. Chị cả biết tiêm phong bế không tốt, chỉ có tác dụng giảm đau chứ không có tác dụng chữa bệnh, nên khuyên chị ba đi khám Đông y.
Chị cả đưa chị ba về nhà mình, rồi mời một vị bác sĩ lương y lâu năm (cũng là người tu luyện Đại Pháp, vì bản thân mang bệnh không thể chữa khỏi mới tu luyện Đại Pháp, ông cũng là một bác sĩ Đông y rất nổi tiếng ở địa phương) đến nhà. Bác sĩ bắt mạch cho chị ba rồi nói: “Cô bị đau chân là do bên trong cực hàn. Tôi kê cho cô hai thang thuốc, cô thử xem thế nào. Nếu không hiệu quả, thì chỉ có Sư phụ Đại Pháp mới cứu được cô thôi!” Vị bác sĩ đích thân sắc thuốc rồi mang đến. Chị ba uống thuốc xong, chân lại càng đau hơn. Vì thể chất của chị ba quá yếu, không thể chịu được liều lượng thuốc đó. Chị cả nói: “Dì ba, chỉ có Sư phụ Đại Pháp mới cứu được dì thôi!”
Chị ba bắt đầu học Đại Pháp tại nhà chị cả. Mỗi ngày chị ba cùng gia đình chị cả học Pháp, luyện công, mỗi ngày một cải biến. Đến ngày thứ tư, chị đã có thể bước ra khỏi cửa, lại có thể đạp xe đạp!
Hàng xóm nhà chị cả luôn quan tâm đến sự thay đổi sức khỏe của chị ba. Bởi vì hàng xóm biết lúc đến chị ba phải có người cõng, vậy mà đến ngày thứ tư đã có thể đạp xe rồi, thật không thể tưởng tượng nổi! Quá thần kỳ! Người hàng xóm cũng bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.
Chứng kiến sự thay đổi sức khỏe của chị ba, thấy sự thay đổi của tôi, của mẹ và chị cả, chị hai tôi biết Pháp Luân Đại Pháp là tốt, biết được sự thần kỳ của Đại Pháp. Chị hai cũng bước vào tu luyện Đại Pháp.
5. Mẹ chồng tôi đã 91 tuổi
Cách đây 20 năm, mẹ chồng tôi bị chứng tiểu khó, đau đớn dữ dội suốt ngày lẫn đêm. Mẹ chồng tôi đã đến bệnh viện tìm chuyên gia phẫu thuật. Tuần đầu tiên thì đỡ, tiểu tiện thông suốt. Nhưng 7 ngày sau lại đau buốt khi đi tiểu. Chị chồng đưa bà đến Bệnh viện Số 1 Cáp Nhĩ Tân điều trị. Sau khi xuất viện, cũng chỉ được 7 ngày đầu, qua 7 ngày lại tiếp tục đau buốt khi đi tiểu. Bình thường mẹ chồng tôi là người rất kiên cường, nhưng kiểu đau đớn này khiến bà không thể chịu được, không thể chợp mắt, không dám uống nước. Cả nhà đều lo lắng và đau khổ thay cho bà.
Trước đây bà từng học Pháp, luyện công cùng tôi. Nhưng sau khi Pháp Luân Đại Pháp bị bức hại, bà không dám luyện nữa.
Tôi nói: “Mẹ ơi, chỉ có Sư phụ mới cứu được mẹ! Mẹ hãy niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’ xem sao.” Mẹ chồng nói: “Mẹ là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, giờ mẹ nghe con, mẹ niệm!” Mẹ chồng bắt đầu niệm: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo!” Một lúc sau bà nói: “Mẹ đỡ đau rồi.” Tôi nói: “Mẹ ơi, Sư phụ quản mẹ rồi!” Tôi cũng vô cùng xúc động, cảm tạ Sư phụ từ bi vĩ đại! Sau đó không lâu, mẹ chồng tôi đã hoàn toàn khỏi bệnh!
Tôi đã chép tay cuốn Hồng Ngâm cho mẹ chồng. Bà không biết chữ nên tôi dạy bà đọc. Bà học rất chăm chỉ, ngày nào cũng không ngừng đọc. Cuối cùng bà đã có thể học thuộc lòng từ đầu đến cuối cuốn “Hồng Ngâm”, không sai một chữ! Năm nay bà đã 91 tuổi rồi, bà nói với tôi: “Những gì mẹ đã học thuộc trước đây, mẹ chẳng thể nào quên được!”
Thiên mục của bà cũng khai mở. Một ngày nọ, bà nhìn thấy cuốn “Hồng Ngâm” (bản chép tay) để trên bậu cửa sổ tỏa ra hào quang rực rỡ, lấp lánh đủ sắc màu!
Mỗi người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp chân chính đều có những câu chuyện thần kỳ của riêng mình. Tôi viết ra những trải nghiệm của bản thân và người nhà, để nhắn nhủ đến những người hữu duyên: Pháp Luân Đại Pháp là Chính Pháp, ngàn năm khó gặp.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/21/479878.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/4/8/233572.html


