Bài của một đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 29-05-2026]

 

(1)
Mỗi đêm khuya tôi lặng lẽ đứng trước song sắt,
Ngước nhìn khuôn trăng nơi xa kia bị mây đen che khuất.
Nhớ đến ân điển từ bi của Sư tôn đối với chúng sinh,
Nhớ quãng thời gian đồng tu cùng học Pháp và tương trợ lẫn nhau.

Ấy là một ngày Xuân tôi kết duyên cùng Đại Pháp,
Từ đó thoát khỏi ma bệnh đã giày vò bao năm.
Giam giữ, tẩy não không ngăn được tôi đến Bắc Kinh nói lời thiện ngôn,
Đình chỉ, khai trừ công tác không ảnh hưởng được tôi tinh tấn tu luyện.

Được là đệ tử Đại Pháp, tôi tự hào vô hạn
Chính Pháp cứu người là nguyện ban sơ của chúng ta trong đời này.
Chúng ta ghi nhớ kỹ pháp bảo thần thánh chín chữ chân ngôn,
Bất kể ác ma hung hăng đến đâu, một niệm liền tiêu tán.

(2)
Mỗi đêm khuya tôi lặng lẽ đứng trước song sắt,
Ngước nhìn khuôn trăng nơi xa kia bị mây đen che khuất.
Nhớ đến ân điển từ bi của Sư tôn đối với chúng sinh,
Nhớ quãng thời gian đồng tu cùng học Pháp và tương trợ lẫn nhau.

Tu luyện không có ngẫu nhiên, vàng thật không sợ lửa,
Tôi coi bức hại là một ma nạn trong tu luyện.
Dụ dỗ, đe dọa, và chuyển hóa không thể khiến tôi mờ mắt,
Bạo ngược, hủy hoại không thể lay động chính niệm của tôi.

Sư tôn vẫn luôn ở ngay bên chúng ta bảo hộ,
Đại Pháp vĩnh hằng khắc sâu trong tâm chúng ta.
Đợi đến ngày chân tướng đại hiển, Pháp Chính Nhân Gian,
Chúng ta rồi sẽ theo Sư tôn trở về nhà.
Đợi đến ngày chân tướng đại hiển, Pháp Chính Nhân Gian,
Chúng ta rồi sẽ theo Sư tôn trở về nhà.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/29/510781.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/14/234708.html