Đại Pháp đã cứu chồng tôi
Bài viết của đệ tử Đại Pháp Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 02-05-2026] Từ đáy lòng con cảm ân Sư tôn! Cảm ân Đại Pháp! Chính Sư tôn và Đại Pháp đã cứu chồng con, khiến cho gia đình suýt tan nát của chúng con được bảo toàn. Hôm nay, con kể lại chuyện chồng con cải tử hoàn sinh để thế nhân chứng kiến lòng từ bi của Sư tôn và vẻ đẹp của Đại Pháp.
Trải nghiệm cầu chữa bệnh của chồng
Chồng tôi năm nay 55 tuổi, trước đây anh đặc biệt thích uống rượu, một ngày uống ít nhất ba bữa, thông thường buổi sáng ăn cơm ở nhà là uống, buổi trưa và tối ăn cơm với bạn bè ở bên ngoài cũng uống. Có khi uống bốn bữa, ban đêm về nhà xem TV, anh đói bụng, ăn chút gì đó, cũng phải uống một ly, giống như Sư tôn giảng về kiểu người không có rượu thì chẳng thể nâng nổi bát cơm. Hơn nữa, anh còn thường uống say, say rồi thì đập đồ và mắng người. Thực ra lúc tỉnh táo, anh là người rất tốt. Lúc anh tỉnh táo, tôi khuyên anh bớt uống lại, có khi tôi khuyên anh tu luyện Đại Pháp, nhưng anh không thể bỏ chấp trước uống rượu và hút thuốc, bèn nói: “Em tu của em đi, anh biết Đại Pháp tốt, chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn làm người tốt là được rồi.”
Khoảng tháng 7 hay tháng 8 năm 2021, chồng tôi bị chẩn đoán mắc bệnh xơ gan và gan trướng nước do rượu, vì vậy anh bắt đầu hành trình cầu chữa bệnh, mãi đến tháng 4 năm 2022, anh đã nhập viện bốn lần, kết quả là cứ mỗi lần rút dịch ổ bụng xong thì không điều trị nữa, nhưng bệnh tình ngày càng nặng, xuất hiện triệu chứng hôn mê gan nghiêm trọng. Tôi hỏi thăm trong thành phố có một phòng khám tư nhân nhỏ, nghe nói châm cứu rất hiệu quả, do vậy vào ngày xuất viện lần thứ tư, tôi bảo con gái và bạn con lái xe chở chúng tôi đến phòng khám đó, bác sỹ ở phòng khám thấy chồng tôi bệnh quá nặng, nói rằng chúng tôi đến quá muộn, chị cũng chỉ có thể châm cứu thử thôi, chứ không có hy vọng nhiều vào kết quả. Sau khi châm cứu xong, chúng tôi về nhà, hôm sau lại lái xe đến lần nữa, và cũng không hề có hiệu quả. Mấy lần đi đi về về này, chồng tôi vẫn không hay biết, không có ý thức.
Về đến nhà, một số họ hàng nghe nói chồng tôi bệnh nặng, bèn tới nhà thăm anh, cả cháu gái lớn và cháu trai lớn của tôi đều nói đi về như vậy không được, chồng tôi cũng không chịu nổi vất vả đến thế. Hai cháu khuyên tôi nên thuê một nhà trọ gần phòng khám, để bớt đi đi về về. Nhưng một mình tôi hoàn toàn không thể lo cho chồng, tự anh không thể đi lại, hơn nữa còn mất ý thức, ngay cả thuê nhà trọ, thì cũng cách phòng khám một đoạn đường. (lần cuối lúc ở bệnh viện, có một thân nhân của bệnh nhân cùng phòng thường giúp tôi, thế rồi người ta xuất viện, chỉ còn một mình tôi ở bệnh viện lo cho chồng, đầu tắt mặt tối, có khi cả ngày tôi còn không kịp uống nước, vì chồng luôn nháo loạn, có mấy lần anh còn đại tiểu tiện ra sàn của phòng bệnh, tôi đưa anh vào phòng vệ sinh nhưng anh không đi, nói dưới đất là phòng vệ sinh. Anh còn làm dính phân và nước tiểu lên quần áo, tôi giặt cho anh mà không kịp. Ở bệnh viện, không biết tôi đã khóc bao nhiêu lần vì buồn rầu). Tôi kể cho hai cháu nghe chuyện này, cháu trai lớn thấy tôi thực sự gặp khó khăn, nên quyết định đi với tôi, cùng tôi chăm sóc chồng tôi.
Trắc trở trên hành trình cầu chữa bệnh
Đến ngày thứ ba, em trai họ của chồng tôi lái xe chở chúng tôi vào thành phố, chuẩn bị thuê một gian nhà trọ ở lại, để tiếp tục châm cứu chữa trị cho chồng. Rốt cuộc buổi sáng em trai họ có việc ra ngoài, chúng tôi chờ em đến hơn 10 giờ mới xuất phát. Chạy ra đường cao tốc chưa lâu thì kẹt xe, trong lúc chờ đợi, một cháu gái khác của tôi ở khá gần thành phố, cháu định đến thăm chúng tôi, nên chúng tôi luôn giữ liên lạc. Lúc này, cháu gái thông báo với tôi, nói rằng trong thành phố bị dịch bệnh, đã bị phong tỏa một tiếng trước. Vì vậy, chúng tôi quyết định quay về, rồi đi tỉnh lị. Cháu trai xuống xe xem xét tình hình, phát hiện con đường mà chúng tôi đang đi có thể quay đầu xe, chứ nếu chạy thêm 10 mét nữa là lên một đường nhánh khác thì không thể quay đầu xe rồi. Khi đó, chúng tôi cảm thấy rất may mắn. Trên đường quay về, tôi gọi điện thoại kêu anh trai giúp liên lạc xe cấp cứu, một là đường đến tỉnh lị khá xa, hai là nghĩ đến xe cấp cứu dễ đi qua lối vào cao tốc.
Hai lần thông báo bệnh tình nguy kịch
Nằm viện hai ngày, chồng tôi đã tỉnh táo hơn nhiều, có thể nghe hiểu một số câu. Thế rồi chồng tôi ngày một khỏe hơn, sau đó anh có thể ngồi dậy tự ăn cơm. Rồi tôi đỡ chồng, và anh cũng có thể đi lại. Khoảng mười ngày sau, một mình tôi cũng có thể ứng phó, cháu trai có việc nên đã về nhà. Thế rồi chồng tôi cũng tự có thể từ từ đi dạo, mặc dù bụng anh vẫn còn rất to.
Đến một hôm, khoảng 7 giờ hay 8 giờ tối, chồng tôi nói bụng hơi đau, tôi tìm bác sỹ trực ca, bác sỹ bảo y tá tiêm cho chồng tôi một mũi thuốc giảm đau, kết quả là anh vẫn còn đau, hơn nữa càng ngày càng đau. Tôi lại tìm bác sỹ trực ca kiểm tra cho anh, bác sỹ nói là ổ bụng trướng nước nhiễm trùng, hơn nữa ruột cũng ngừng hoạt động, huyết áp thấp chưa tới 60, bác sỹ bèn vội truyền dịch cho chồng tôi, và thông báo bệnh tình nguy kịch lần thứ nhất, đến hơn 10 giờ, bác sỹ lại thông báo bệnh tình nguy kịch lần thứ hai, đồng thời đề nghị tôi thông báo cho người nhà đến. Khi đó, dịch bệnh nghiêm trọng, đến đâu cũng phải làm xét nghiệm trước. Muộn thế rồi, không thể làm xét nghiệm, dù có làm được, thì cũng phải chờ có kết quả mới có thể khởi hành. Vả lại trong nhà cũng không có ai đến được. Cho nên tôi không thông báo cho người nhà. Thế rồi bác sỹ lại kêu tôi ra ngoài, nói: “Vậy anh chị chuyển viện nhé, chỗ chúng tôi không có biện pháp điều trị đặc biệt cho nhiễm trùng.” Tôi nói: “Tôi cũng không biết nên đi bệnh viện nào, bác sỹ có thể cho ý kiến không?” Bác sỹ đã giới thiệu cho tôi một bệnh viện mà họ cho là khá uy tín. Tôi về phòng bệnh, nói với chồng: “Bây giờ chúng ta chỉ có xin Sư phụ cứu anh thôi, bác sỹ cũng hết cách rồi.” Tôi và chồng bắt đầu xin Sư phụ cứu anh. Hai chúng tôi niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo” hết lần này đến lần khác, xin Sư phụ cứu anh. Hai chúng tôi suốt đêm không ngủ, cả đêm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo.” Chồng tôi đã vượt qua được. Đến sáng hôm sau, bác sỹ điều trị chính đến phòng bệnh, tôi kể với anh về tình trạng hôm qua (thực ra anh đã biết đại khái từ bác sỹ trực ca), đồng thời hỏi ý kiến của anh, anh cũng đề nghị chúng tôi chuyển viện. Tôi nói: “Vậy bác sỹ giúp tôi liên lạc xe cấp cứu nhé.” Bác sỹ đã nhanh chóng liên lạc xe cấp cứu.
Điều trị ở bệnh viện có uy tín
Sau khi đến bệnh viện đó, tôi đã vội vào phòng cấp cứu, sau khi chẩn đoán, bác sỹ đã kịp thời thu xếp cho chồng tôi nhập viện. Bác sỹ điều trị chính thấy bộ dạng đau đớn của chồng tôi, đã tranh thủ thời gian trước khi tan ca đặt ống dẫn lưu hút nước ổ bụng cho chồng tôi, đồng thời viết lời dặn dò y tá truyền dịch cho anh. Một ngày sau, chồng tôi không còn đau bụng dữ dội thế nữa. Tối hôm đó, bác sỹ tìm tôi, nói bệnh tình của chồng tôi rất nặng, mặc dù bác sỹ sẽ cố gắng hết sức cứu chữa, nhưng không dám đảm bảo, kêu tôi chuẩn bị tư tưởng, và gợi ý tôi nên từ bỏ việc điều trị, đừng để đến lúc mất cả người lẫn tiền. Tôi nói, miễn là chồng tôi còn sống, thì tôi phải chữa cho anh, chứ không thể nhìn anh chờ chết như thế. Tôi bảo bác sỹ cứ chữa, cần dùng thuốc gì thì dùng thuốc nấy. Rồi vài ngày sau, bác sỹ lại kêu tôi đến phòng làm việc của anh, bác sỹ nói, gan của chồng tôi tổn thương quá nặng, đồng thời nói với tôi một số thuật ngữ y khoa, tôi cũng không hiểu lắm, chỉ biết ý là bệnh khó chữa lành. Bác sỹ còn đề nghị tôi cấy ghép gan cho chồng. Các đệ tử Đại Pháp chúng ta đều biết việc Trung Cộng mổ cắp nội tạng của đệ tử Đại Pháp, tôi bèn lấy lý do chi phí quá cao để từ chối. Tôi nói với bác sỹ: “Ngoài việc thay gan ra, bác sỹ cứ yên tâm điều trị cách khác. Còn kết quả điều trị ra sao thì phó mặc cho trời vậy.” Khi về phòng bệnh, tôi nói cho chồng biết ý của bác sỹ, và khéo léo nói với anh về tình hình cấy ghép nội tạng ở Trung Quốc hiện nay, đồng thời nói với anh: “Nếu bệnh của anh chữa không khỏi, thì tương lai anh cũng sẽ đến một nơi rất tốt, vì anh là người thiện lương. Nếu anh làm phẫu thuật cấy ghép, thì sẽ có hai khả năng, một là anh có thể sống thêm vài năm, hai là phẫu thuật có thể không thành công, xuất hiện phản ứng thải ghép, vậy anh chỉ có thể sống vài ngày thôi. Bất kể là khả năng nào, tương lai anh đều sẽ không đến nơi tốt, còn có thể xuống địa ngục nữa. Vì đã hại ít nhất một người, người này có khả năng là đệ tử Đại Pháp, tội này còn lớn hơn.” Chồng tôi nói: “Anh không thay gan, anh sẽ không vì sống thêm vài năm mà hại người khác.”
Điều thần kỳ là từ đó trở đi, trạng thái tinh thần của chồng tôi ngày càng tốt hơn, cứ cách một đoạn thời gian (khoảng một tuần) bác sỹ sẽ kiểm tra một lần (lấy máu xét nghiệm) và chụp siêu âm, các chỉ số của chồng tôi cũng ngày càng tốt hơn, chức năng gan hồi phục rất tốt. Bác sỹ muốn nội soi dạ dày cho chồng tôi, nói rằng trong những người mắc căn bệnh này có trên 99% sẽ bị giãn tĩnh mạch dạ dày. Ăn uống hơi không chú ý thì sẽ vỡ mạch máu dạ dày, ra nhiều máu, nếu không kịp cầm máu thì sẽ chảy máu đến chết. Nhưng huyết áp của chồng tôi khá thấp, bác sỹ gây mê không dám tiến hành gây mê. Tuy chồng tôi làm nội soi dạ dày trong tình trạng không gây mê, nhưng anh lại không cảm thấy đau. Sau khi có kết quả, bác sỹ nói với trợ lý của mình: “Người bình thường mắc căn bệnh này đều bị giãn tĩnh mạch dạ dày, nhưng anh này (chỉ chồng tôi) không bị.” Điều này cũng khiến bác sỹ thêm tự tin. Hơn một tháng sau, bệnh gan trướng nước của chồng tôi đã hoàn toàn được kiểm soát, tình trạng hoàn toàn ổn định, chúng tôi bèn yêu cầu xuất viện, bác sỹ cũng nói như thế rất tốt rồi, ở lại cũng không cần thiết lắm, vì vậy bác sỹ dặn chúng tôi sau khi xuất viện phải kiên trì truyền đạm và một số lưu ý khác, rồi kê một số loại thuốc uống, sau đó chúng tôi đã xuất viện.
Thân thể lành bệnh
Sau khi về nhà, sức khỏe của chồng tôi luôn cải thiện một cách ổn định, anh đến bệnh viện địa phương tái khám, sau khi các bác sỹ vốn biết bệnh tình của anh xem kết quả, họ đều kinh ngạc, nói: “Xem tình trạng của anh khi ấy, mà có thể hồi phục như hiện nay, quả thực rất tốt, chức năng gan hồi phục tốt đến thế!” Đến nay đã hai năm trôi qua, chồng tôi đi tái khám, các chỉ số đều bình thường, hiện tại anh đã hoàn toàn như người bình thường, cân nặng cũng trở lại như trước khi mắc bệnh.
Chồng tôi xuất viện được vài ngày, thì bệnh nhân nằm cùng phòng bệnh với anh cũng xuất viện. Nhưng không lâu sau khi xuất viện, người đó vì bị giãn tĩnh mạch dạ dày, ra nhiều máu nên đã qua đời. Sau đó mới biết ở chỗ chúng tôi cũng có hai người mắc cùng căn bệnh với chồng tôi, một người lớn hơn anh và một người nhỏ hơn anh (37 tuổi), đều đã qua đời. Chồng kể tôi nghe chuyện này, tôi nói: “Anh thử nghĩ xem, cả người lớn hơn và nhỏ hơn anh đều đã qua đời, còn anh không sao, tại sao thế? Là vì anh biết Đại Pháp tốt, biết rõ sự thật, lúc then chốt có thể xuất ra thiện niệm, Sư phụ Đại Pháp đã bảo hộ anh.” Chồng tôi rất tán đồng. Tôi dặn anh niệm chín chữ cho nhiều, và anh cũng đồng ý.
Khi bạn bè gọi điện thoại hỏi thăm sức khỏe của chồng tôi, anh sẽ nói với họ: “Sư phụ Đại Pháp đã bảo hộ tôi, tôi không sao rồi, bây giờ rất khỏe.” Anh còn nói: “Nếu lần đó chúng tôi vào thành phố trước khi bị phong tỏa, thì phòng khám cũng không được kinh doanh, đóng cửa rồi. Nếu không đóng cửa, thì ở đó châm cứu cũng không có tác dụng. Muốn ra cũng không thể ra, hậu quả khó mà tưởng tượng.” ──[Vì lần đó chồng tôi bị mất ý thức, chẳng biết gì] nên những điều này là sau đó tôi kể cho anh biết. Lúc nói chuyện với anh em của mình, chồng tôi cũng kể với họ: anh niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo” đã được phúc báo, Sư phụ Đại Pháp đã bảo hộ anh, nếu không thì anh cũng mất cả hai rồi. [dịch giả hiểu là, mất mạng và không có phúc báo]
Chồng tôi luôn mang theo tấm thẻ bình an có chân tướng Đại Pháp. Một hôm, anh lại xin tôi một tấm nữa, nói rằng anh đã làm rơi tấm kia rồi. Rốt cuộc đến hôm sau, anh lại nhặt được nó trên đoạn đường mà anh thường đi dạo, anh trả lại tôi tấm thẻ đã xin, để tôi tặng cho người hữu duyên.
Lời kết
Nếu không phải là sự an bài từ bi của Sư phụ, thì em trai họ của chồng tôi không bận việc ra ngoài, chúng tôi đã vào thành phố (sau khi phong tỏa, phòng khám nhỏ kia cũng ngừng kinh doanh và đóng cửa, chúng tôi cũng bị kẹt ở đó mà không thể ra ngoài) hoặc là kẹt xe giữa đường không thể quay đầu, hậu quả khó mà tưởng tượng. Tôi ngộ ra, đó là nhờ sự an bài khéo léo của Sư phụ, chúng tôi mới có thể thuận lợi lên đường đi tỉnh lị, đệ tử không biết dùng lời nào để bày tỏ lòng biết ơn đến Sư tôn. Đệ tử cảm tạ Sư tôn! Hợp thập.
Tình trạng sức khỏe của chồng tôi luôn được duy trì rất tốt. Cả gia đình tôi đều cảm tạ Sư tôn từ bi vĩ đại, dưới từng bước bảo hộ của Sư tôn, chúng tôi đã vượt qua nghịch cảnh. Gia đình suýt tan nát này của chúng tôi đã được bảo toàn.
Tôi kể chuyện của chồng tôi, cũng là muốn nói với thế nhân, đừng tin nghe những tuyên truyền dối trá của tà đảng. Hãy tiếp xúc với đệ tử Đại Pháp, tìm hiểu một chút về Pháp Luân Công, mọi người sẽ biết Pháp Luân Đại Pháp thật tốt làm sao! Mọi người tin “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo” và thành tâm niệm chín chữ này, thì cũng sẽ được Đại Pháp bảo hộ, được phúc báo. Nhất là hiện nay thiên tai nhân họa thường xuyên và nhân loại đang đối diện với nguy nan, tìm hiểu chân tướng Đại Pháp là việc cấp thiết làm sao! Thật lòng hy vọng thế nhân sẽ được cứu khi gặp nguy nan.
Đệ tử khấu tạ Sư tôn lần nữa!
(Phụ trách biên tập: Nhậm Gia)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2026/5/2/大法救了我丈夫-501288.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/23/234407.html


