Các nhà hoạt động nhân quyền tại Vương quốc Anh sát cánh cùng các học viên Pháp Luân Công
Bài viết của phóng viên Minh Huệ tại London, Vương quốc Anh
[MINH HUỆ 08-06-2026] Ngày 30 tháng 5 năm 2026, bộ phim tài liệu State Organs (Nội tạng Quốc doanh) đã được công chiếu tại Nhà thờ Công giáo St. Joseph ở Maidenhead, Vương quốc Anh. Bộ phim phơi bày tội ác cưỡng bức thu hoạch nội tạng của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) từ các học viên Pháp Luân Công do chính nhà nước Trung Quốc hậu thuẫn.
Bộ phim tài liệu “State Organs” được trình chiếu tại Nhà thờ Công giáo St. Joseph ở Maidenhead, Vương quốc Anh hôm 30 tháng 5 năm 2026 (Minghui.org)
Từ trái sang phải, hàng sau: Ông Benedict Rogers, ông Enver Tohti và ông Pritpal Bhullar. Hàng trước: Hai nhà tổ chức sự kiện. (Minghui.org)
Sau buổi chiếu phim, các nhà hoạt động nhân quyền, bác sỹ và người dân địa phương đã thảo luận về ngành công nghiệp cấy ghép nội tạng do ĐCSTQ tiến hành và hậu thuẫn. Nhiều người cho biết họ cảm thấy kinh hoàng trước những vi phạm nhân quyền của ĐCSTQ, nhưng lại vô cùng cảm động trước sự kiên trì của các học viên.
Khán giả Fulvinder bày tỏ: “Tôi không ngờ tình hình lại kinh hoàng đến vậy. Sự chà đạp nhân quyền này quả thực vượt quá sức tưởng tượng. Chúng ta không thể để điều này tiếp diễn. Chúng ta cần tìm cách giúp đỡ người dân Trung Quốc chấm dứt những hành vi tàn bạo của ĐCSTQ.”
Nhân chứng của tội ác cưỡng bức thu hoạch nội tạng
Là một cựu bác sỹ phẫu thuật, ông Enver Tohti, một người Duy Ngô Nhĩ sinh ra tại Tân Cương, đã có trải nghiệm thực tế về tội ác cưỡng bức thu hoạch nội tạng của ĐCSTQ. Sau khi trốn sang Vương quốc Anh, ông đã cống hiến hết mình cho việc bảo vệ nhân quyền và hiện là người đứng đầu Hiệp hội Duy Ngô Nhĩ tại Vương quốc Anh. Ông cho biết trong giai đoạn đầu, số lượng nạn nhân còn ít, quy mô nhỏ, và hành vi thu hoạch nội tạng sống này đã bị che đậy. Đến cuối những năm 1990, một sự thay đổi đáng quan ngại đã xuất hiện. Năm 1999, ĐCSTQ phát động cuộc bức hại Pháp Luân Công, và cuộc bức hại này đã cung cấp cho chúng một nguồn nội tạng gần như vô hạn.
Ông Tohti cho biết những nỗ lực không ngừng của các học viên Pháp Luân Công trong việc điều tra và nâng cao nhận thức về vấn nạn này đã làm cho cộng đồng quốc tế lưu ý đến những hành vi tàn bạo của ĐCSTQ, đặc biệt là tội ác thu hoạch nội tạng ở quy mô công nghiệp. Ông nói: “Nhiều người cho rằng đây chỉ là vấn đề của Pháp Luân Công. Nhưng không phải vậy. Sự chú ý của quốc tế là kết quả từ những nỗ lực của các học viên. Các nhóm nạn nhân khác quá nhỏ lẻ, quá sợ hãi hoặc thiếu các phân tích và bằng chứng chi tiết như các học viên Pháp Luân Công.”
Nhà hoạt động nhân quyền kêu gọi mọi người ủng hộ Pháp Luân Công
Ông Benedict Rogers, một nhà hoạt động nhân quyền nổi tiếng và là người đồng sáng lập tổ chức Hong Kong Watch, nhấn mạnh rằng Vương quốc Anh có hệ thống hiến tạng tự nguyện. Ai cũng biết việc tìm kiếm một cơ quan nội tạng phù hợp thường mất nhiều tháng hoặc thậm chí nhiều năm—chứ tuyệt đối không thể trong một hoặc hai tuần. Tuy nhiên, ở Trung Quốc, quá trình này có thể được hoàn tất trong vòng một đến hai tuần. Do đó, câu hỏi được đặt ra là: nếu những nội tạng này không đến từ cưỡng bức thu hoạch tạng sống, chẳng lẽ chúng từ trên trời rơi xuống?
Là một người Công giáo, ông Rogers—cùng với các quan chức như Lãnh chúa Alton của Vương quốc Anh và Nghị sỹ Chris Smith của Hoa Kỳ—đã liên tục lên tiếng về vấn nạn này. Ông chia sẻ: “Truyền thông Công giáo rất ủng hộ chúng tôi và tôi đã viết bài cho nhiều ấn phẩm Công giáo. Tôi hy vọng Giáo hội Công giáo, cũng như tất cả các nhóm tôn giáo và tín ngưỡng, sẽ làm nhiều hơn nữa để sát cánh cùng các học viên Pháp Luân Công và bày tỏ sự ủng hộ của họ đối với vấn đề này.”
Tội ác này phải chấm dứt
Ông Pritpal Bhullar, đồng chủ tịch Liên minh Tự do Tôn giáo Quốc tế, từ lâu đã cống hiến cho việc thúc đẩy quyền tự do tôn giáo tín ngưỡng cho tất cả mọi người. Ông nói: “Thật sự đau lòng khi thấy mọi người bị tước đoạt quyền đối với chính cơ thể của mình, thậm chí bị từ chối quyền có tín ngưỡng riêng. Sự chà đạp nhân phẩm như vậy thật xót xa.”
Ông bày tỏ thêm rằng điều đau đớn nhất là vô số gia đình không biết người thân của họ rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì. “Đây là một nỗi nhục nhã to lớn. Chúng ta phải ngăn chặn điều này. Là một người bảo vệ nhân quyền, tôi có trách nhiệm đảm bảo rằng nhân phẩm của mỗi người đều được bảo vệ.”
Trong công việc nhân quyền, ông Bhullar đã tiếp xúc với nhiều học viên Pháp Luân Công. Ông cảm thấy họ “là những người rất thiện lương và thân thiện.” Ông ca ngợi nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn của Pháp Luân Công và cho rằng đó là những giá trị cơ bản của nền văn minh nhân loại: “Đây không chỉ là tín ngưỡng của họ mà còn là điều mà mỗi người chúng ta nên noi theo.”
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/8/511151.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/10/234660.html




