Bài viết của một tiểu đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 02-04-2026] Năm nay cháu tám tuổi, khai giảng năm học tới cháu sẽ lên lớp hai. Đây là lần đầu tiên cháu viết bài chia sẻ. Bà ngoại kể rằng từ nhỏ cháu đã theo bà học Pháp. Bà ngoại đã nhiều lần bị Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bắt cóc, mẹ cháu đã cùng các đồng tu địa phương giải cứu bà. Khi bà ngoại bị giam giữ phi pháp ở Nhà tù Thẩm Dương, bố mẹ cháu thường xuyên đến thăm bà. Các cảnh sát trong trại giam đều nói bà ngoại có một người con gái tốt, cũng có một người con rể tốt. Năm 2020, trong thời gian dịch bệnh Covid, bố cháu ở nhà không đi làm, nên cùng bà ngoại và mẹ đọc Chuyển Pháp Luân, bây giờ thỉnh thoảng bố cũng có thể tự đọc sách học Pháp.

Với sự giúp đỡ của bà ngoại, cháu xin viết ra quá trình tu luyện của mình, để báo cáo với Sư phụ, giao lưu với các đồng tu.

Pháp duyên

Cháu nghe bà ngoại kể rằng, vào đêm thứ ba sau khi cháu chào đời, bà đã có một giấc mơ, trong mơ Sư phụ giao cho bà một đứa trẻ và nói: “Đứa trẻ này là con của ta, cần con phụ trách, chăm sóc.” Bà ngoại liền ôm đứa trẻ đó đi trốn khắp nơi… Bà nói đứa trẻ đó chính là cháu, Sư phụ bảo cháu theo bà học Pháp tu luyện. Bà ngoại nói đây là nhiệm vụ Sư phụ giao cho bà, cũng là trách nhiệm của bà, từ đó bà tận dụng mọi thời gian có thể để dẫn dắt cháu học Pháp. Cháu cũng rất nghe lời bà.

Học Pháp, luyện công

Hiện tại cháu đang bắt đầu học cuốn Chuyển Pháp Luân lần thứ tư, tối nay học xong bài giảng thứ năm. Lần đầu học Chuyển Pháp Luân, cháu cùng bà học mất nửa năm, bà đọc một câu, cháu đọc một câu, mỗi lần học Pháp, bà đều ghi lại vào sổ rất nhiều chữ cháu chưa biết, học Pháp xong bà lại dạy cháu những chữ đó; khi cháu học đến lần thứ hai thì số chữ mà cháu không biết đã rất ít, Đại Pháp thực sự đã khai trí khai huệ cho cháu!

Bây giờ cháu đã có thể đến nhóm học Pháp để học chung với người lớn, các học viên khác đọc một trang, cháu cũng đọc một trang, nhưng đôi khi vẫn đọc sai, sót chữ, hoặc đọc ngược trước sau. Hồng Ngâmcó tổng cộng sáu cuốn, bà ngoại đã hướng dẫn cháu học ba lượt: bà đọc một lần, cháu đọc một lần, rồi bà tự đọc thêm một lần nữa. Cuốn Tinh Tấn Yếu Chỉ cháu và bà cũng học được hai lượt như vậy. Cháu còn thuộc được đoạn đầu của Luận Ngữ và nhiều bài trong Hồng Ngâm, bà ngoại nói cháu thuộc như vậy vẫn chưa tính là nhiều, sau này cháu còn phải học thuộc Pháp nhiều hơn nữa.

Bà ngoại bảo cháu luyện công, cháu vừa bắt đầu luyện đã có thể ôm bão luân nửa tiếng, tay cháu không bị mỏi nhưng mà chân đứng bị tê, bà ngoại nói các đồng tu khác ôm bão luân thì mỏi tay, còn cháu thì mỏi chân.

Sư phụ luôn luôn bảo hộ cháu

Vào một buổi sáng mùa hè khi cháu đang học lớp mẫu giáo lớn, bà ngoại lấy một chiếc áo cộc tay cổ chui cho cháu mặc, chiếc áo này có cúc cài ở sau gáy. Cháu liền nói với bà ngoại: “Bà ơi, cháu không mặc loại áo này đâu, lúc ngủ trưa cháu không cởi được cúc, không cởi áo ra được.” Bà ngoại hỏi cháu: “Vậy hôm qua cháu cũng mặc chiếc áo đó, buổi trưa cháu cởi ra bằng cách nào?” Cháu nói với bà ngoại, là Sư phụ đã giúp cháu cởi ra, Sư phụ bảo: Tĩnh tâm lại, đừng vội, từ từ cởi ra. Thế là cháu cởi ra được ạ“.

Vài ngày trước, cháu cùng bà ngoại và bà Hoa đến vùng nông thôn để dán đề-can chân tướng, lúc về phải đi từ trong núi lớn ra ngoài, hai bà đều xách rất nhiều rau, không thể cõng cháu được. Đi được một lúc, cháu nói với bà ngoại: “Cháu không đi nổi nữa rồi.” Cháu vừa dứt lời, trong khe núi liền có một chiếc xe chạy tới, người trên xe tình cờ lại quen biết bà Hoa, liền chủ động cho mấy bà cháu đi nhờ xe về thành phố. Cháu biết đây là Sư phụ đang giúp cháu. Con xin cảm tạ Sư phụ từ bi vĩ đại!

Sốt ba ngày, bà ngoại cùng cháu học Chuyển Pháp Luân liền hết sốt

Khi cháu học lớp mẫu giáo lớn, cũng là lúc dịch bệnh vừa mới qua đi không lâu. Rất nhiều trẻ em đều bị sốt, chị Đường Đường cũng bị sốt, đến bệnh viện truyền dịch một tuần thì khỏi, nhưng chỉ được ba ngày thì sốt lại, lại phải truyền dịch rất nhiều ngày mới khỏi. Bà ngoại là y tá khoa nhi của bệnh viện, bà nói bệnh viện của bà chật kín trẻ nhỏ, không còn giường bệnh nữa, ngoài hành lang, góc tường, đâu đâu cũng là trẻ nhỏ đang truyền dịch. Cháu cũng bị sốt ba ngày, nhiệt độ cơ thể cao nhất là 39,2 độ C, bà ngoại đến nhà cháu, biết cháu bị sốt, liền cùng cháu học Chuyển Pháp Luân. Ngay tối đầu tiên sau khi học Pháp, cháu đã không còn sốt nữa. Sau một tuần học xong một lượt Chuyển Pháp Luân thì cháu hoàn toàn khỏi bệnh. Sau sự việc này, dưới sự giúp đỡ của Sư phụ, cháu đã vượt qua được sự bức hại của tà ác trên thân thể, ngộ tính của mẹ cháu cũng đề cao lên, mẹ cũng tin tưởng Đại Pháp hơn. Mẹ cũng rất ít khi ép cháu uống thuốc nữa.

Một ngày vào cuối tháng 8 năm ngoái, nửa đêm đột nhiên người cháu lạnh buốt, tìm chăn khắp nơi. Mẹ sờ trán thì thấy cháu bị sốt, sốt trong hai ngày thì hết; sau đó cháu bắt đầu bị tiêu chảy, đi ngoài hai ngày thì hết; rồi cháu lại bắt đầu bị đau quặn bụng liên tục muốn đi vệ sinh. Bà ngoại đón cháu về nhà bà, trong một đêm cháu đi vệ sinh đến hơn 20 lần, cơn đau hành hạ khiến cháu và bà ngoại cả đêm không ngủ được. Lúc đầu thì đau bụng, đi vệ sinh xong thì đỡ một chút, một lát sau lại bắt đầu đau, lại phải đi vệ sinh. Lúc đi ngoài lại có máu đỏ, nhỏ giọt khắp trong và ngoài bồn cầu. Cháu hỏi bà ngoại: “Sao cháu lại đi ra máu thế này?” Bà ngoại hỏi cháu: “Cháu có sợ không?” Cháu nói: “Cháu không sợ.”

Sáng hôm sau, bà ngoại cùng cháu xem video Sư phụ giảng Pháp tại Quảng Châu, buổi chiều dẫn cháu đến nhóm học Pháp chung để học, buổi tối cháu về nhà bà ngoại thì xem các video bà tải về cho cháu như “Thế giới Mặt trời”, “Cuộc phiêu lưu của Xuyên Xuyên”, Trại hè thiếu nhi Đài Loan, các video khác của Minh Huệ, v.v. Ngày hôm sau số lần cháu đi ngoài đã giảm đi, ra máu cũng ít hơn, đến tối thì không còn đi ra máu nữa. Buổi tối, bà dì hai đến thăm cháu, ép cháu uống thuốc, nhưng thuốc cháu uống vào đều nôn ra hết, cơm ăn vào cũng nôn ra hết. Bụng cháu thỉnh thoảng vẫn hơi đau nhưng bà ngoại xoa xoa cho là khỏi. Cháu nói với bà ngoại: “Các bạn nhỏ ở Đài Loan thật may mắn, ở trên lớp học là có thể học Chuyển Pháp Luân, cháu cũng muốn đến Đài Loan đi học.”

Cháu đã biết nghĩ cho người khác

Vì ở nhà bà ngoại cháu có thể học Pháp, có thể luyện công, còn có thể cùng bà ngoại và bà Hoa đến vùng nông thôn dán đề-can, cháu đã dán được rất nhiều tấm. Ở trong núi lớn, cháu còn có thể hướng về những cái cây lớn, dòng sông nhỏ, những con bướm, chú chim nhỏ, v.v. mà hô vang: “Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân-Thiện-Nhẫn hảo!”, bảo chúng ghi nhớ để được đắc cứu. Ngày hôm đó cháu rất vui. Lúc về cháu không đi nổi nữa, lúc này Sư phụ liền an bài một chiếc xe khác đến đón mấy bà cháu. Con xin cảm tạ Sư phụ!

Trong kỳ nghỉ hè, mẹ đã chuẩn bị cho cháu rất nhiều bài tập: nào là thư pháp, phép cộng trừ trong phạm vi 100, tiếng Anh, khiêu vũ Latin, v.v., cháu viết mệt rồi thì không muốn viết nữa. Đặc biệt là phép cộng trừ trong phạm vi 100, cháu làm thế nào cũng có chỗ sai, cháu rất muốn đạt điểm 100, như vậy mẹ sẽ vui, cháu cũng vui. Nhưng cháu làm thế nào cũng không thể bài nào cũng đạt điểm tuyệt đối được. Bà ngoại bảo cháu đây là chấp trước. Cháu trả lời: “Buông bỏ bản thân là được rồi ạ.” Đây là điều cháu nghĩ đến khi xem video trên Minh Huệ Net, câu chuyện lão hòa thượng bảo tiểu hòa thượng xuống núi lấy dầu. Bà ngoại còn nói: “Đừng vì muốn lấy lòng người khác mà làm, cần làm người chân thực với chính mình.”

Cháu rất thích ở nhà bà ngoại, không muốn về nhà, điều này khiến mẹ không vui. Một hôm, hơn 8 giờ rồi, cháu lại muốn đến nhà bà ngoại, mẹ đành bất đắc dĩ mang theo cặp sách của cháu, đưa cháu đến nhà bà ngoại. Nhưng bà ngoại lại không có nhà, cháu ở lại đợi bà ngoại về, lúc này bố gọi điện thoại cho cháu, nói: “Con làm như vậy, mẹ sẽ rất buồn đấy.” Cháu chưa từng nghĩ đến điều này. Cháu nghĩ đến lời bố nói “mẹ sẽ rất buồn”, cháu không muốn làm mẹ buồn nên đồng ý với bố, đi về nhà.

Bà ngoại nói cháu đề cao rất nhanh, nhưng cũng có những chỗ không phù hợp với Pháp. Cháu học Pháp vẫn cần bà ngoại học cùng, khi nào cháu có thể tự chủ động học Pháp được thì tốt biết mấy. Còn nữa, khi học Pháp, bà ngoại đọc Pháp, cháu lại chạy khắp nơi, tuy cháu cũng vẫn có thể nghe được bà đọc, nhưng như vậy là có chỗ bất kính với Pháp, ngoài ra cháu còn phải tăng cường luyện công. Sau này cháu phải tinh tấn hơn nữa.

Con xin cảm tạ Sư phụ từ bi vĩ đại đã bảo hộ!

(Phụ trách biên tập: Nhậm Gia)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/2/507992.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/20/234363.html