Bài viết của Vương Anh, phóng viên Minh Huệ

[MINH HUỆ 06-06-2026] Ngày 5 tháng 6 năm 2026, Bitter Winter, một tạp chí có trụ sở tại Ý, đã đăng bài viết có tựa đề: “Bệnh tật và không lương hưu: Hình phạt kéo dài đối với giáo sư tu luyện Pháp Luân Công ở Tân Cương”. Bài viết mô tả hoàn cảnh bi thảm của học viên Pháp Luân Công Lý Hướng Hồng, cựu giảng viên tại Học viện Công nghệ Tân Cương, trong đó nêu rõ rằng tại Trung Quốc: “Sự đàn áp những người bất đồng chính kiến không kết thúc sau cánh cổng nhà tù, mà vẫn diễn ra thông qua một vũ khí thầm lặng và tàn khốc là sự tận diệt về kinh tế.“

“Bà Lý bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công vào năm 1997. Khi môn tu luyện bị bức hại vào năm 1999, bà đã tham gia vào làn sóng các học viên đầu tiên đến Bắc Kinh để thỉnh nguyện. Những gì xảy ra sau đó là những hình thức ngược đãi tồi tệ mà chính quyền vẫn phủ nhận, nhưng được những người sống sót và các nhân chứng mô tả trong suốt gần ba thập kỷ qua.”

“Năm 1999, bà bị các đặc vụ của Phòng 610 Tân Cương bắt cóc và đưa đến bệnh viện tâm thần ở Ürümqi. Theo các lời khai thu thập được vào thời điểm đó, tại đây, bà bị giam giữ cùng các bệnh nhân tâm thần nam và nữ, bị quấy rối cả thân thể lẫn tinh thần thông qua những ngôn từ độc hại, đồng thời bị ép uống các loại thuốc không rõ nguồn gốc. Các đồng tu tìm cách đến thăm bà vào tháng 8 và tháng 9 năm 1999 đã kể về những cảnh tượng nhục nhã và tàn khốc tại đó. Khi bệnh viện nhận ra những chuyến thăm này có thể phơi bày những gì đang diễn ra, họ đã cấm không cho thăm thân.”

Sau đó, bà bị kết án 11 năm tù và bị đưa đến Nhà tù Nữ Tân Cương khét tiếng. Sau khi được thả, bà lại bị kết án 3 năm tù và chỉ được mãn hạn sau tổng cộng 14 năm chỉ vì kiên định với tín ngưỡng của mình.

Tuy nhiên, việc được thả không có nghĩa là nỗi khổ đau của bà đã chấm dứt. Ngay từ năm 2001, “Học viện Công nghệ Tân Cương đã sa thải bà. 16 năm thâm niên biến mất chỉ sau một đêm, cùng với những đồng lương hưu mà bà đã đóng góp. Năm 2021, khi lâm bệnh và cần xạ trị ung thư cũng như phẫu thuật tim, bà phát hiện ra bảo hiểm y tế của mình cũng đã bị tước bỏ hoàn toàn. Gia đình bà phải tự chi trả tiền viện phí tới hàng chục nghìn nhân dân tệ.“

“Giờ đây, ở độ tuổi hưu trí, bà không nhận được bất kỳ khoản lương hưu nào. Bà sống một mình, không có thu nhập, trong điều kiện vốn đã bấp bênh đối với bất kỳ ai, huống hồ là một phụ nữ có sức khỏe đã bị tàn phá nhiều lần bởi tù đày, bị ép uống thuốc và nhiều năm căng thẳng.”

Bài viết cho biết trường hợp của bà Lý không phải là cá biệt. Chính quyền Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) sử dụng việc tước đoạt sinh kế có hệ thống này để trừng phạt những người bất đồng chính kiến. “Ngay cả sau khi họ đã chấp hành xong bản án, nhà nước vẫn giữ quyền xóa bỏ quá khứ, sự nghiệp, tiền tiết kiệm và tương lai của họ. Đối với các học viên Pháp Luân Công, đây là một kịch bản quen thuộc. Nhiều người ra tù nhận thấy họ không thể tìm được việc làm, không có bảo hiểm và không có khoản lương hưu mà họ đã đóng góp trong nhiều thập kỷ.”

Trường hợp của bà Lý phơi bày sự tàn bạo của cuộc bức hại của ĐCSTQ suốt 27 năm qua. “Sự tra tấn tâm thần mà bà phải chịu đựng vào năm 1999 là ví dụ ban đầu về một thủ đoạn sau này được sử dụng để chống lại vô số người khác.”

Kết bài, tác giả viết: “Việc từ chối cấp lương hưu đã trở thành một công cụ cưỡng chế thầm lặng nhưng cực kỳ tàn nhẫn. Nó cũng đặt ra một câu hỏi mà chính quyền Trung Quốc không muốn nghe, đó là nếu một công dân đã chấp hành xong bản án của mình, thì theo logic nào—pháp lý hay đạo đức—mà hình phạt vẫn đeo bám trong suốt phần đời còn lại của người ấy?”

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/6/511100.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/7/234626.html