Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp tại vùng Đông Bắc Trung Quốc

[MINH HUỆ 20-01-2026] Từ ngày tôi cầm cuốn “Chuyển Pháp Luân” lên, trong tâm tôi đã kiên định một niệm, mình nhất định kiên tu đến cùng. Có thể gặp được Đại Pháp tốt như vậy, cuộc đời này của tôi coi như không sống uổng phí, Đại Pháp đã cho tôi biết mục đích và ý nghĩa khi tới nhân gian, chính Đại Pháp đã dạy tôi cách phản bổn quy chân mà tôi từng chờ đợi từ rất lâu trong dòng lịch sử sinh mệnh của mình, vì vậy tôi vô cùng trân quý cơ duyên quý báu may mắn gặp được Đại Pháp.

Sau khi bắt đầu tu luyện từ năm 1995, Sư phụ đã nhanh chóng tịnh hóa thân thể cho tôi, các bệnh đau đầu, viêm phế quản mãn tính, tức ngực khó thở, đau tim, hội chứng Meniere, khối u vú đều nhanh chóng biến mất, tôi thực sự cảm nhận được trạng thái thân thể nhẹ nhàng vô bệnh, cả ngày làm việc không thấy mệt mỏi.

Sư phụ không chỉ tịnh hóa thân thể cho tôi, mà còn dạy tôi cách làm người tốt, làm một đệ tử chân tu. Tôi thực sự cảm nhận được sự mỹ hảo của Đại Pháp, suốt cả ngày nụ cười luôn nở trên môi, tôi cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian, tâm trạng vui sướng không lời nào tả xiết.

Dùng các hình thức khác nhau để chứng thực Đại Pháp

Ngày 20 tháng 7 năm 1999, nhiều cảnh sát đã tới điểm luyện công để giải tán quần chúng luyện công. Cảnh sát đã bắt cóc các phụ đạo viên và nhiều đồng tu đi Bắc Kinh thỉnh nguyện đến phân cục công an, đồn công an, bắt chúng tôi xem video tà đảng vu khống Đại Pháp. Cuộc bức hại điên cuồng đã bắt đầu, toàn bộ các phương tiện truyền thông của Trung Cộng suốt ngày tràn ngập những lời dối trá vu khống Pháp Luân Công. Trong tâm tôi vô cùng khó chịu, có đồng tu lặng lẽ rơi nước mắt.

Có câu nói thế này: Nhận ơn một giọt, báo ơn một dòng. Sư phụ dạy chúng ta làm người tốt lại bị phỉ báng, Sư phụ không lấy một đồng nào, Ngài giúp chúng ta có thân tâm khỏe mạnh, dẫn dắt chúng ta đi tới tương lai tươi đẹp lại bị bôi nhọ, làm sao chúng ta có thể dung nhẫn việc Sư phụ bị hãm hại như vậy đây? Một hôm, bốn đồng tu chúng tôi rủ nhau đến văn phòng khiếu nại của chính quyền thành phố, giải thích rằng Pháp Luân Công bị oan, những gì trên TV nói đều là dối trá. Nhân viên văn phòng khiếu nại đã tố cáo chúng tôi với cục công an, một lúc sau, cảnh sát cục công an đến, bắt chúng tôi khai báo tên tuổi, còn muốn giam giữ chúng tôi. Dưới sự khuyên can của chúng tôi, ông ấy đã từ bỏ ác niệm.

Cuộc bức hại ngày càng khốc liệt, nhưng đệ tử Đại Pháp không chùn bước, nhiều đồng tu đã bước ra khỏi nhà, đến văn phòng khiếu nại quốc gia, bước trên quảng trường Thiên An Môn thỉnh nguyện. Tháng 6 năm 2000, tôi cùng con và một đồng tu ở địa phương đã lên Bắc Kinh, và bị bắt cóc tại quảng trường Thiên An Môn, sau đó bị đưa đến văn phòng đại diện địa phương tại Bắc Kinh, rồi được đơn vị đưa về địa phương, giam trong trại tạm giam, chỉ có con tôi được thả về nhà. Hơn 40 ngày sau, dưới sự giải cứu tích cực của người thân, tôi đã được thả.

Lúc ấy tình hình rất căng thẳng, mỗi ngày đều nghe tin có đồng tu bị bắt cóc. Một hôm, đồng tu đưa tôi xem mấy bài viết trên Minh Huệ Net, tôi nhận được sự khích lệ rất lớn, cầm tài liệu đi đến cửa hàng photo thành nhiều bản, phát cho các đồng tu xung quanh xem. Nhìn thấy nhiều đồng tu đã bước lên phía trước, dùng nhiều hình thức khác nhau để chứng thực Đại Pháp, truyền rộng chân tướng Đại Pháp, ngăn chặn tà ác bức hại, bản thân tôi cũng cần phải nỗ lực.

Tôi bắt đầu liên lạc với đồng tu, đồng tu cung cấp tài liệu, tôi liền đi phát, treo băng rôn, gửi thư chân tướng, v.v. Vì người nhà sợ hãi, đa số những lúc đi phát tài liệu giảng chân tướng tôi không để người nhà biết, tránh để họ lo lắng. Năm 2003, tôi đi phát tài liệu bị người không minh bạch chân tướng tố cáo, bị cảnh sát bắt cóc, lục soát nhà, sau hơn 20 ngày bị giam trong trại tạm giam, tôi bị bức hại đưa đi lao động cải tạo. Khi khám sức khỏe tại trại lao động, tôi bị huyết áp cao nên trại lao động từ chối nhận, tôi được về nhà. Bình thường tôi không bị huyết áp cao, tôi biết là Sư phụ đang bảo hộ đệ tử.

Sau này thấy Minh Huệ Net khích lệ các đồng tu Đại lục lập các điểm sản xuất tài liệu nở rộ khắp nơi, tôi cũng mua máy tính, máy in, máy ghi đĩa, tự mình làm tài liệu, còn cung cấp cho mấy đồng tu xung quanh đi phát.

Có lúc tôi đi làm bận, chồng tôi giúp tôi in tài liệu chân tướng. Tôi biết mình là một đệ tử Đại Pháp, sứ mệnh của tôi chính là trợ Sư chính Pháp, cứu độ chúng sinh. Tôi đã từng trải nghiệm bốn lần bị bắt cóc giam giữ, bị lục soát nhà, hai lần phải lưu lạc, nhưng dưới sự bảo hộ của Sư phụ, mặc dù đều gặp tình huống kinh hãi nhưng không nguy hiểm, người nhà cũng vì tôi mà chịu đựng rất nhiều. Trong thời gian tôi lưu lạc, công an vì muốn tìm tôi nên đã theo dõi chồng và con trai tôi. Có lần họ bắt chồng tôi đi, bức ép khai ra tung tích của tôi, nhưng chồng tôi đã không hợp tác.

Chứng thực Đại Pháp tại nơi làm việc

Tôi làm việc trong bệnh viện, tiếp xúc với khá nhiều người, đây là môi trường tốt để tôi giảng chân tướng. Tôi nghiêm khắc yêu cầu bản thân, mọi lúc mọi nơi đều thể hiện phong thái của người tu luyện. Tôi quản lý một nhóm điều trị nhỏ đặc biệt, vì tôi tu luyện Pháp Luân Công, bệnh viện không giao chức vụ cho tôi, nhưng tôi vẫn đảm nhiệm công việc quản lý. Khoa chỉ trả cho tôi một chút tiền lương quản lý, chênh lệch rất nhiều so với tiền lương của những người có chức vụ hành chính. Lúc đầu tôi còn có chút oán trách, cho rằng sự phó xuất và hồi báo của mình không tương xứng. Sau này tôi dần dần quy chính trong Đại Pháp, minh bạch Pháp lý được và mất cũng như nhiều nhân tố ở phía sau, trong tâm trở nên cân bằng, cũng không còn phàn nàn, so đo được mất lợi ích cá nhân.

Tôi luôn ghi nhớ mình là đệ tử Đại Pháp, là tu Chân-Thiện-Nhẫn, vì vậy trong công việc luôn nghĩ cho người khác, sẵn sàng chịu khổ, giành làm việc nặng, dơ bẩn, nhường sự thuận tiện cho người khác. Có những lúc bệnh nhân không nhiều, chỉ một ca làm việc là hoàn thành điều trị; nhưng có những lúc có bệnh nhân cấp cứu, tôi liền để các đồng nghiệp khác tan ca về nhà bình thường, tự mình trực ở khoa chờ cấp cứu.

Ngôn hành của tôi mọi người đều thấy cả. Mối quan hệ của tôi với các đồng nghiệp rất hòa hợp, làm tăng thêm sự gắn kết của nhóm nhỏ này. Mọi người đều tin tưởng, tôn trọng tôi, điều này cũng đặt định nền tảng cho tôi giảng chân tướng. Đa số mọi người trong khoa đều đã làm tam thoái, dù còn vài người chưa thoái cũng không ác cảm với Đại Pháp. Khi môi trường bên ngoài căng thẳng, các đồng nghiệp đều bảo vệ tôi, không để tà ác bức hại, giúp tôi giấu tài liệu chân tướng.

Có những người không rõ danh tính đến đơn vị tìm tôi, họ đều không nói gì, chỉ bảo tôi không đi làm. Những lúc ở cơ quan không bận, tôi có thể đọc sách Đại Pháp, còn lưu trữ nhiều loại tài liệu chân tướng, đĩa CD, Cửu Bình, các loại sách nhỏ chân tướng, thẻ bình an, v.v., phát cho bệnh nhân hoặc người nhà có duyên mọi lúc mọi nơi, truyền bá sự mỹ hảo của Đại Pháp.

Trong quá trình tôi giảng chân tướng, có cả bệnh nhân và người nhà đắc Đại Pháp tu luyện. Do kỹ thuật điều trị của tôi rất tốt, thái độ phục vụ tận tình, từ những việc nhỏ nhặt nhất đều cư xử tốt với bệnh nhân, kiên nhẫn giải thích các câu hỏi do bệnh nhân hoặc người nhà đưa ra, bình đẳng với mọi người, nên trong hoàn cảnh bệnh viện cạnh tranh gay gắt, nhiều bệnh nhân đã nghe danh tìm đến chỗ chúng tôi để điều trị, làm tăng thêm doanh thu cho khoa.

Một hôm khi trò chuyện với người nhà bệnh nhân, biết được bà ấy đang học luyện môn khí công khác, tôi đã kể cho bà nghe việc mình luyện Pháp Luân Công và những lợi ích sau khi luyện. Bà ấy rất hứng thú, lập tức muốn đọc sách Đại Pháp. Tôi cho bà mượn sách, vài ngày sau bà ấy nói với tôi rằng, Sư phụ đã cài Pháp Luân cho bà, tôi rất đỗi vui mừng, liền nói: Chị vừa xem sách đã nhận được Pháp Luân, Sư phụ đã quản chị rồi, chị thật may mắn! Sau đó tôi liền dạy bà ấy động tác luyện công, ngày nào người nhà bệnh nhân này cũng cùng người chồng đang nằm viện luyện công trong phòng bệnh hoặc hành lang, khiến triệu chứng bệnh của bệnh nhân cải thiện đáng kể.

Còn có một nam bệnh nhân nguy kịch đến cấp cứu, nằm trên giường điều trị thở thoi thóp, nhưng vẫn tỉnh táo, tôi cúi xuống tai ông ấy bảo ông ấy hãy niệm Pháp Luân Đại Pháp hảo, đồng thời hỏi ông ấy đã từng vào Đoàn, Đội chưa? Ông ấy nói: Từng đeo khăn quàng đỏ. Tôi nói: Tôi giúp bác thoái để được bình an, bác đồng ý không? Ông ấy tỏ vẻ ý đồng ý. Sau khi điều trị xong, tôi lặng lẽ chuyển lời đến người nhà, bệnh tình rất nặng, có nguy cơ đe dọa đến tính mạng, và nói cho mọi người một cách có thể cứu mạng: Trong tâm niệm Pháp Luân Đại Pháp hảo, cầu xin Sư phụ Đại Pháp cứu mạng.

Người nhà thấy tôi thực tâm muốn tốt cho họ, liền bắt đầu niệm Pháp Luân Đại Pháp hảo. Do bệnh nhân ốm nặng, chỉ kiên trì điều trị trong thời gian ngắn rồi chuyển về phòng bệnh, người nhà trong lòng không yên, chỉ biết chuẩn bị hậu sự. Nhưng sau khi bệnh nhân về phòng, tình trạng lại dần dần tốt lên, sau mấy ngày không ăn uống được gì, lại nói với vợ là đói và muốn ăn cơm. Mấy người nhà nhìn thấy sự chuyển biến của người thân, trong lòng vui mừng khôn xiết. Ngày hôm sau tôi đến làm, em gái của bệnh nhân chặn tôi ở hành lang nói: Cách chị bảo chúng em linh nghiệm quá! Anh trai em đã sống lại rồi, thật sự cảm ơn chị. Tôi nói không cần cảm ơn tôi, mà hãy cảm ơn Sư phụ Đại Pháp.

Tôi nghĩ, những người đến bên tôi chính là những người hữu duyên đến để nghe chân tướng, vì vậy tôi luôn cố gắng hết sức không từ bỏ bất kỳ cơ hội nào để giảng cho họ, giúp nhiều người minh bạch chân tướng Đại Pháp, làm tam thoái.

Có lần, người nhà bệnh nhân mời khoa chúng tôi đi ăn cơm, anh ấy dẫn theo một người bạn đi cùng, qua giới thiệu của người nhà thì biết người bạn này làm việc trong hệ thống công an. Tôi nghĩ, không thể bỏ lỡ cơ hội giảng chân tướng cho anh ấy, nhiều cảnh sát bị tà đảng đầu độc đã tham gia bức hại Pháp Luân Công. Nhưng tôi vẫn có chút e ngại, chỗ đông người thế này, nói chủ đề nhạy cảm này có chút không tiện. Tuy nhiên, tôi vẫn không muốn bỏ lỡ cơ hội này, tôi trấn tĩnh lại cái tâm có phần bất an của mình, lịch sự bước đến trước mặt anh ấy nói: Hôm nay có duyên gặp mặt, tôi muốn nói với anh một việc, tôi là người luyện Pháp Luân Công, không biết anh đã hiểu chân tướng Pháp Luân Công chưa. Trong công việc, hy vọng anh đừng tham gia bức hại, điều đó không tốt cho anh, vì những vu khống của truyền thông đối với Pháp Luân Công đều là dối trá. Anh ấy gật đầu đồng tình, không nói gì thêm.

Ngày hôm sau, đồng nghiệp nói với tôi, chủ nhiệm khoa rất tức giận, bảo rằng tôi đi đâu cũng giảng Pháp Luân Công, sợ tôi gây ra chuyện! Ông ấy muốn điều tôi sang vị trí công tác khác. Vài đồng nghiệp đã khuyên chủ nhiệm khoa: Không nên làm vậy, nhiều bệnh nhân của khoa mình đều vì chị ấy (chỉ tôi) mà đến, chị ấy luyện Pháp Luân Công, nhưng công việc thì không có gì để chê, phẩm chất, năng lực quản lý, kỹ năng làm việc của chị ấy trong số những người hiện có của khoa mình không ai sánh bằng, anh đừng đánh đồng tín ngưỡng với công việc của chị ấy.

Sau đó, chủ nhiệm khoa đã từ bỏ ý định điều chuyển tôi. Thực ra, chủ nhiệm khoa rất hài lòng với cách làm việc của tôi, ông ấy thường nói: Chỉ cần cô ở trong ca trực chăm sóc bệnh nhân là tôi yên tâm. Nhiều năm qua, nhóm do tôi dẫn dắt không hề xảy ra sự cố y khoa nào. Sau này tôi chủ động chuyển khỏi khoa này. Sau khi tôi đi, nghe nói đã xảy ra vài sự cố. Tôi biết đều là Sư phụ lúc nào cũng đang che chở cho đệ tử, để toàn bộ tâm trí của tôi dùng vào việc cứu người, những việc không liên quan đến tu luyện sẽ không phát sinh.

Có những bệnh nhân vì muốn bản thân được thuận tiện trong điều trị nên muốn đưa tiền cho tôi, tôi đều từ chối, đồng thời nói với họ rằng tôi là người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, không thể lợi dụng họ. Ngay cả các đối tác cung cấp thiết bị y tế cho chúng tôi, vào các dịp lễ lớn cũng tặng hồng bao, tôi đều từ chối, và giảng cho họ chân tướng Đại Pháp. Từ sự hiểu lầm ban đầu, cuối cùng đã biến thành khâm phục, một đối tác còn nói: Về mặt lợi ích, chị đã làm được gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.

Người nhà được thụ ích

Trong xã hội Trung Quốc ngày nay, đạo đức đều đang trượt dốc, nhưng con trai và chồng tôi đều đã đọc sách Đại Pháp, biết làm người phải làm tròn bổn phận, phải giữ gìn các nguyên tắc đạo đức, đối xử lương thiện với mọi người. Tôi tu luyện, chồng và con trai đều ủng hộ. Khi tôi bị bắt cóc giam giữ bất hợp pháp, cả hai đã tích cực giải cứu, đến cục công an, đồn cảnh sát, phòng 610 đòi người, mời luật sư cho tôi, sự ủng hộ chính diện của họ đối với tôi đã chấn nhiếp mạnh mẽ sự bức hại của tà ác, cũng mang lại phúc phận cho chính họ. Khi còn nhỏ, cháu thường cùng tôi ra ngoài phát tài liệu chân tướng, treo băng rôn.

Hiện giờ sinh viên tốt nghiệp đại học, muốn tìm một công việc lý tưởng rất khó, rất nhiều thanh niên sau khi tốt nghiệp đại học thất nghiệp ở nhà hoặc làm một số công việc thu nhập thấp không tương xứng. Con trai tôi sau khi tốt nghiệp đại học, không cần nhờ vả quan hệ hay tốn tiền lo lót, đã thuận lợi tìm được một công việc lý tưởng, hiệu quả kinh tế của cơ quan cũng tốt, việc ăn mặc không phải lo nghĩ. Tôi nghĩ đó là do cháu tin tưởng Đại Pháp là tốt, việc ủng hộ tôi tu luyện đã khai sáng phúc phận cho chính mình.

Năm 2014, chồng tôi đột nhiên xuất hiện các triệu chứng của bệnh huyết khối não, nói năng không rõ ràng, đi lại khó khăn, tôi nói anh hãy mau cùng em học Đại Pháp đi, anh ấy học Pháp khoảng một tháng thì đã hồi phục bình thường, không phải đến bệnh viện dùng thuốc. Đây chẳng phải là thần tích của Đại Pháp sao?!

Trong thời gian dịch bệnh năm 2021, đa số mọi người đều nhiễm bệnh, con trai và con dâu tôi đi làm đều bị cách ly ở cơ quan không được về nhà, một mình tôi ở nhà chăm cháu nội. Một ngày nọ, cháu nội bị sốt, kêu khó chịu, tinh thần ủ rũ, tôi liền bảo cháu niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo” sẽ khỏi, lúc đầu cháu không tin, sau đó bắt đầu niệm, một lát sau cháu nói với tôi: “Bà nội ơi, thật linh nghiệm quá! Cháu hết khó chịu rồi.” Cháu còn nói với tôi: “Bà ơi, bao nhiêu năm nay cháu không hề thấy bà bị bệnh.” Tôi nói: Phải rồi, bà tu Pháp Luân Đại Pháp có Sư phụ Đại Pháp bảo hộ, nên không mắc bệnh.

Nhìn lại con đường tu luyện mình đã đi qua, tôi ngập tràn cảm xúc. 30 năm xuân hạ thu đông, lúc nào tôi cũng được ở trong sự bảo hộ từ bi của Sư phụ, mỗi bước tôi đề cao, đều thấm đẫm vô vàn tâm huyết của Sư phụ. Trong ma nạn, Sư phụ che mưa chắn gió cho tôi; khi vấp ngã, Sư phụ khích lệ tôi đứng dậy tiếp tục tiến bước; trong lúc hoang mang, Đại Pháp ban cho tôi trí huệ, làm rất nhiều việc chứng thực Pháp đều vượt quá năng lực của bản thân. Đại Pháp đã tái tạo lại một tôi hoàn toàn mới.

Giờ đây, trong tâm tôi, những gian khổ khó nhọc từng qua trên con đường tu luyện đã trở nên nhẹ nhàng như mây gió, trong tâm chỉ có sự cảm ân đối với Sư phụ và trách nhiệm của một đệ tử Đại Pháp thời kỳ Chính Pháp. Đời này có thể trở thành đệ tử Đại Pháp, thật sự quá may mắn! Sự cảm ân đối với Sư phụ không gì báo đáp được. Nguyện rằng thế nhân đều đến tìm hiểu chân tướng Đại Pháp, được Đại Pháp cứu độ!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/20/504390.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/4/24/233764.html