Bài viết của đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở tỉnh Giang Tô, Trung Quốc

[MINH HUỆ 26-01-2026] Tôi đã tu luyện Pháp Luân Đại Pháp được hơn 20 năm. Trong suốt hành trình tu luyện của mình, ở các trạng thái và tầng thứ tu luyện khác nhau, tôi đã tự mình chứng kiến sự chân thực trong những lời giảng của Sư phụ. Tôi nhận ra rằng Đại Pháp vượt trên những điều người thường và tôi đã trải nghiệm được trí huệ uyên thâm của Đại Pháp ở nhiều tầng thứ, chứng kiến bản chất kỳ diệu và uy lực to lớn của Đại Pháp. Dưới đây là một vài ví dụ.

Chiếc thang lên trời

Khi mới bắt đầu tu luyện, hiểu biết của tôi về Pháp Luân Đại Pháp còn hạn chế và tôi chỉ coi đây là một môn tập luyện thân thể rất thú vị. Thông qua việc học các bài giảng Pháp, sau này tôi hiểu ra rằng Pháp Luân Đại Pháp là một pháp môn tu luyện Phật gia thượng thừa và khi tiếp tục tu luyện, thể ngộ của tôi ngày càng sâu sắc hơn.

Một đêm nọ, tôi có một giấc mơ rất sống động và chân thực. Tôi thấy một chiếc thang trải dài vô tận lên trên, vút tận mây xanh, chạm đến tận trời. Một nỗi sợ hãi chạy dọc cơ thể tôi: Làm sao có ai có thể trèo lên một chiếc thang cao chót vót như vậy? Quay đầu sang trái, tôi thoáng thấy một cái ao rộng lớn, đục ngầu—nước bùn cuồn cuộn với phân nổi lềnh bềnh và những con rắn đang quằn quại. Vô số người đang vùng vẫy trong vực sâu bẩn thỉu của nó. Tôi nghĩ: “Thật kinh khủng. Mình không muốn xuống đó.” Sau đó, tôi nhận ra mình đã đứng trên bậc thứ ba của chiếc thang.

Tôi thấy điều đó thật sự phi thường. Sư phụ đã giảng rằng “Phải tu từng bước lên.” (“Mê”, Hồng Ngâm)

Thoạt nhìn có vẻ khó khăn, nhưng chỉ cần chúng ta kiên trì tu luyện, chúng ta sẽ thấy mình không ngừng đề cao và thăng hoa mà không hề hay biết. Cuối cùng, chúng ta sẽ đạt được mục tiêu của mình.

Tôi chưa bao giờ được gặp trực tiếp Sư phụ, nhưng trong suốt quá trình tu luyện, tôi luôn cảm nhận được sự gia trì, bảo hộ và chỉ dẫn từ bi của Ngài.

Tịnh hóa thân thể

Đầu năm 1999, khi mới bắt đầu tu luyện, trong một buổi sáng thức dậy sớm, tôi cảm thấy chóng mặt, buồn nôn và cần đi vệ sinh gấp. Tôi lao vào nhà vệ sinh, vừa bị tiêu chảy vừa nôn vào một cái chậu đặt trên đùi. Tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh và cảm thấy như sắp ngất đi.

Là một bác sĩ, tôi biết đây là một trường hợp cấp cứu y tế cần được chăm sóc ngay lập tức: truyền dịch, dùng thuốc chống nôn và chống tiêu chảy, bù điện giải, v.v. Nhưng bởi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi hiểu rằng đây là Sư phụ đang tịnh hóa thân thể cho tôi. Do vậy, tôi hoàn toàn bình tĩnh, không một chút lo lắng. Đến 9 giờ sáng hôm đó, tôi cảm thấy hoàn toàn bình thường. Tôi đi làm với tinh thần sảng khoái và tỉnh táo. Ngay khoảnh khắc đó, tôi thực sự cảm nhận được sự tuyệt vời của tu luyện.

Khi quá trình tu luyện của tôi tiến triển, những căn bệnh lâu năm như đau dạ dày mãn tính, nứt kẽ hậu môn và đau lưng sau sinh dần dần biến mất. Hiện tôi có thể ăn bất cứ thứ gì mà không cần kiêng khem. Thông qua việc học Pháp, tôi luôn chiểu theo tiêu chuẩn Chân, Thiện, Nhẫn. Tâm tính của tôi được đề cao và nhân sinh quan của tôi cũng thay đổi. Tôi trở nên khỏe mạnh về tinh thần, lạc quan và tích cực.

Hai bảy năm đã trôi qua và tôi không còn bệnh tật. Đối với một người từng luôn phải phụ thuộc vào thuốc, đây chẳng phải là một phép màu sao? Nếu không có sự bảo hộ từ bi của Sư phụ và sự chỉ dẫn của Đại Pháp, điều này hoàn toàn không thể xảy ra.

Loại bỏ phụ thể

Sư phụ đã giảng:

“Hoàn cảnh nhà chư vị cũng được thanh lý. Không thanh lý hoàn cảnh, các thứ các loại can nhiễu chư vị, hỏi chư vị luyện công ra sao đây?” (Bài giảng thứ sáu, Chuyển Pháp Luân)

Điều này cũng đã được chứng thực trong quá trình tu luyện của tôi. Khi còn nhỏ, tôi thường nhổ cỏ ngoài đồng và cho bò ăn để lấy điểm công việc. Một ngày nọ, tôi gặp một con rắn đáng sợ đến mức người khác phải giết nó giúp tôi. Kể từ đó, tôi rất sợ rắn. Nhiều năm sau, ngay cả khi nhìn thấy một con rắn chết trên đường, tim tôi cũng đập thình thịch, đầu óc trống rỗng và đôi chân bủn rủn. Bạn có thể tưởng tượng tôi đã sợ hãi đến mức nào.

Tôi lại cảm thấy sợ hãi khi học phần “Phụ thể” trong Bài giảng thứ ba của cuốn Chuyển Pháp Luân. Lúc đó, tôi không hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra. Rồi một đêm, tôi có giấc mơ rất chân thực: Tôi đang đứng trong phòng khách thì năm con rắn ngóc đầu lên, một con lớn ở giữa và hai con nhỏ hơn ở hai bên, xếp thành một hàng và trườn về phía tôi. Ngay lúc đó, tôi thấy Pháp Luân ngay lập tức giải thể chúng.

Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, tôi hiểu rằng Sư phụ đã giúp tôi thanh lý sạch những tà linh bám trên người tôi và thanh lý môi trường ở nhà tôi. Từ đó trở đi, tôi không còn cảm thấy sợ hãi khi nghĩ đến rắn hay khi học đến đoạn Pháp đó nữa. Tôi hiểu rằng không phải tôi sợ, mà chính là những phụ thể đó đang sợ hãi. Khi tôi học Pháp và tu luyện, uy lực của Pháp đã tiêu diệt những linh thể xấu đó và nỗi sợ hãi của tôi cũng tan biến.

Tiếp tục tịnh hóa thân thể

Sau một thời gian tu luyện, một buổi sáng tôi thức dậy với tâm trí thanh tỉnh và đột nhiên cảm thấy một luồng nhiệt ấm áp tuôn từ đỉnh đầu xuống, lan tỏa khắp cơ thể. Cảm giác giống như đang tắm nước nóng vào mùa đông, nhưng sự truyền năng lượng này mang lại cảm giác vô cùng huyền diệu và siêu thường, thâm nhập vào từng tế bào của tôi, từ trong ra ngoài. Tôi cảm thấy vô cùng thuần tịnh và ký ức về điều đó vẫn còn sống động cho đến tận ngày nay.

Sư phụ còn giảng:

“Đệ tử Pháp Luân Đại Pháp cũng giống đệ tử các pháp môn Phật gia khác, tức là được thượng sư quán đỉnh nhiều lần; nhưng không để chư vị biết. Người có công năng có thể biết; người nhạy cảm cũng có thể cảm thấy; khi ngủ hoặc một lúc nào đó có thể đột nhiên một luồng nhiệt tuôn từ trên đỉnh đầu xuống thông thấu toàn thân.” (Bài giảng thứ tư, Chuyển Pháp Luân)

Từng lời giảng của Sư phụ đều là chân thực và trái tim tôi tràn ngập lòng biết ơn vô hạn đối với Sư phụ.

Uy lực của Đại Pháp

Năm 2009, tôi mở video hướng dẫn luyện công của Sư phụ Lý Hồng Chí trên máy tính và đứng trước màn hình thì nhận thấy Pháp Luân không chỉ ở trên màn hình mà còn đang xoay chuyển trong không gian thực xung quanh tôi.

Nó tỏa ra vô số tia sáng vàng kim tiến nhập vào cơ thể tôi. Toàn bộ con người tôi tràn ngập năng lượng, từng tế bào đều rung động cùng với nó. Vút! Toàn thân tôi cảm thấy trong suốt, một cảm giác tuyệt diệu và siêu thường không thể diễn tả bằng lời ở thế gian.

Sau đó, Pháp Luân xoay theo hướng ngược lại. Một lần nữa, vô số tia sáng vàng kim chiếu xuyên qua cơ thể tôi. Ngay lập tức, toàn bộ con người tôi lại tràn ngập năng lượng; từng tế bào đều cảm nhận được điều đó. Vút! Quá trình qua lại này tiếp diễn lặp đi lặp lại cho đến khi màn hình chuyển sang cảnh khác.

Tôi vô cùng chấn động: Pháp Luân thật sự có uy lực vô biên, hồng đại và vô cùng thần thánh!

Tại sao các học viên Pháp Luân Đại Pháp vẫn tiếp tục tu luyện bất chấp hơn hai thập kỷ bị Đảng Cộng sản Trung Quốc bức hại? Đó là vì những người chân tu đã đích thân chứng kiến rằng Pháp Luân Đại Pháp là một pháp môn Phật gia thượng thừa, một pháp lý cao đức và một môn khoa học siêu thường. Những lời dối trá tà ác chỉ có thể lừa gạt những ai chưa minh bạch chân tướng.

Uy lực của việc phát chính niệm

Khi tôi bị Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bức hại và giam giữ, tôi không được tiếp xúc với Pháp và chính niệm của tôi không đủ. Mặc dù vậy, Sư phụ đã không từ bỏ tôi, người đệ tử không xứng đáng này, và đã cho tôi thấy uy lực thần kỳ của Đại Pháp.

Đầu năm 2003, sau khi trở về nhà, tôi được các đồng tu chia sẻ về việc phát chính niệm. Tôi cũng muốn phát chính niệm, nhưng do quá sợ hãi, tôi cảm thấy không gian của mình tràn ngập các nhân tố tà ác và tôi không dám làm điều đó trong phòng của mình. Tôi đi vào phòng tắm, đóng cửa lại, lập chưởng và ngay lập tức một nguồn năng lượng khổng lồ trào ra từ lòng bàn tay tôi, to lớn không thể đo lường, phóng ra một khoảng cách rất xa.

“Chính niệm của đệ tử Đại Pháp có uy lực” (Tinh Tấn Yếu Chỉ II). Thật sự rất tuyệt vời! Tôi đã đích thân trải nghiệm điều đó.

Đối xử tử tế với người mẹ chồng khó tính của tôi

Chưa đầy hai năm sau khi chồng tôi qua đời vào năm 2008, tôi trở về quê để dự đám tang của bố chồng. Mẹ chồng yêu cầu tôi đóng góp tài chính và làm việc cùng với gia đình hai người em trai để tổ chức đám tang.

Nhờ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tâm tính của tôi đã được đề cao và tôi đã học được cách suy xét vấn đề từ góc độ của người khác. Do vậy, khi mẹ chồng đề nghị điều này, tôi đã đồng ý không chút do dự, xuất phát từ thiện ý.

Tuy nhiên, những người họ hàng trong làng đang giúp lo liệu đám tang lại không nghĩ điều đó là phù hợp. Họ nói rằng vợ chồng tôi đã từng hỗ trợ cả hai người em trai và giờ họ đã khá giả về mặt tài chính. Bởi chồng tôi đã qua đời và giờ tôi phải một mình nuôi hai con, họ không đồng ý với kế hoạch của bà và không yêu cầu tôi phải đóng góp.

Không lâu sau đó, mẹ chồng tôi đột nhiên nổi cơn thịnh nộ và hét vào mặt tôi: “Cô đã giết con trai tôi! Cô đã giết con trai tôi!” Bà đang ám chỉ việc tôi bị ĐCSTQ bức hại vì tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Tôi thấy đôi mắt đỏ ngầu của bà trợn trừng giận dữ, gót chân phải giậm xuống đất, tay phải vung vẩy lên xuống khi bà trút giận lên tôi. Ngay lập tức, mọi người đến dự tang lễ trong sân đều đổ dồn ánh mắt về phía tôi.

Khi cảnh tượng đó diễn ra, tôi bình tĩnh nhặt túi xách lên, nhìn bà và nói: “Nếu mẹ muốn đánh con, cứ đánh đi. Con sẽ không đánh trả đâu!” Sự điềm tĩnh của tôi khiến bà bất ngờ. Bàn tay đang giơ lên không trung của bà khựng lại, bà thẫn thờ nhìn tôi. Không nói thêm lời nào, tôi quay người bước đi, hướng về phía nhà em chồng.

Ngay cả bây giờ tôi vẫn kinh ngạc về sự thay đổi của bản thân. Tôi từng là người hướng ngoại, nóng tính, dễ dàng bùng nổ chỉ vì một sự khiêu khích nhỏ nhất và để bụng những lỗi lầm nhỏ nhặt nhất. Nhờ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp đã cải biến tôi thành một người lương thiện, có đạo đức tốt và đối xử tử tế với người khác.

Đây chính là phẩm chất của đệ tử mà Đại Pháp đã rèn giũa và đây chính là uy lực kỳ diệu của Đại Pháp! Con xin cảm tạ Sư phụ từ bi vĩ đại! Sự việc này đã đặt nền tảng vững chắc cho việc xua tan những lời dối trá vu khống của tà đảng đối với Đại Pháp và để cứu độ những người dân ở khu vực đó.

Mặc dù mẹ chồng tôi nhiều lần đối xử tệ bạc với tôi, tôi vẫn tiếp tục chiểu theo tiêu chuẩn Chân, Thiện, Nhẫn. Mỗi dịp lễ tết, tôi đều mang quà và đưa các con đến thăm bà. Bất cứ khi nào bà cần tôi giúp đỡ, tôi đều đáp ứng ngay lập tức. Cuối cùng, mẹ chồng tôi cũng đã mềm mỏng với tôi.

Gần đây khi tôi trở về thăm bà, tôi ngồi bên giường và nhẹ nhàng hỏi: “Đại Pháp có tốt không mẹ?” Với sự chân thành từ tận đáy lòng, bà trả lời: “Đại Pháp hảo!”

Tôi tiếp tục: “Vậy chúng ta hãy xóa bỏ tất cả những lời nói và hành động bất kính của mẹ đối với Sư phụ và Đại Pháp nhé?”

Bà trả lời một cách dứt khoát: “Đồng ý!” Cuối cùng, mẹ chồng tôi đã công nhận Pháp Luân Đại Pháp và lựa chọn một tương lai tươi sáng cho chính mình.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/26/504120.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/4/233187.html