Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Ireland

[MINH HUỆ 29-03-2026] Ngày 21 tháng 3 năm 2026, ông Andrzej, một du khách đến thăm Ireland, đã theo dõi các học viên luyện công ở Dublin, thủ đô của Ireland và cho biết: “Ở họ tỏa ra một năng lượng tích cực. Tôi cảm nhận được một trường năng lượng mạnh mẽ xung quanh những người này.”

367dd72f22205b592413829dd05e2175.jpgcd51660f55e0d8a665cc726be42d9b61.jpg3957012a623ac2465e8c903f58fa2a30.jpgf987c8da240385f6f32281e5a1e6d2de.jpg5a3ac88f57b215211855e9fa43a9ec08.jpg

Các học viên tổ chức các hoạt động ở Dublin vào mỗi dịp cuối tuần trong tháng 2 và tháng 3 năm 2026 nhằm nâng cao nhận thức về cuộc bức hại ở Trung Quốc.

Trung tâm thành phố Dublin là một điểm thu hút lượng lớn khách du lịch. Vào mỗi dịp cuối tuần trong tháng 2 và tháng 3, các học viên Pháp Luân Công đã tổ chức các hoạt động tại đó để giới thiệu pháp môn và phơi bày cuộc bức hại đang diễn ra ở Trung Quốc. Thông qua các tờ rơi, bảng trưng bày, và thu thập chữ ký cho bản kiến nghị, họ đã phơi bày cuộc bức hại tàn bạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đối với các học viên Pháp Luân Công, trong đó không thể không kể đến hành vi cưỡng bức thu hoạch nội tạng của chính quyền này từ các tù nhân lương tâm. Nhiều người đã dừng lại để xem màn trình diễn các bài công pháp Pháp Luân Công và ký tên vào bản kiến nghị nhằm kêu gọi chấm dứt cuộc bức hại.

Pháp Luân Công mới là Trung Quốc thực sự

Bà Marie-Beatrice, một phụ nữ Pháp đã sinh sống tại Ireland trong nhiều năm, cho biết bà từng nghe nói về Pháp Luân Công và tin rằng nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn của pháp môn thật tuyệt vời. “Thành thật mà nói, triết lý của các bạn cũng là triết lý sống của tôi,” bà bày tỏ.

Sau khi ký tên vào bản kiến nghị kêu gọi ĐCSTQ chấm dứt nạn cưỡng bức thu hoạch nội tạng, bà Marie-Beatrice đã chia sẻ hiểu biết của mình về cuộc bức hại. “Chính phủ Trung Quốc không cho phép người dân kết nối với chính tâm hồn họ, mà chỉ muốn biến họ trở thành những người lính phục tùng, phải vậy không? Đó cũng chính là mục đích của nền giáo dục của họ.”

6505768d7d3b5efc738363e7ce4bdf10.jpg

Bà Marie-Beatrice (bên phải) ca ngợi nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn của Pháp Luân Đại Pháp.

Bà Marie-Beatrice chia sẻ thêm rằng bà yêu thích Trung y, và nhận thấy văn hóa truyền thống Trung Hoa rất sâu sắc. “Khi bạn kết nối được với chính mình, bạn sẽ có sức mạnh. ĐCSTQ không muốn nhìn thấy điều này, đặc biệt là khi có quá nhiều người có được sức mạnh ấy.”

Bà chỉ vào tờ giới thiệu về Pháp Luân Công và nói: “Đây mới là Trung Quốc thực sự.”

Cuộc bức hại phải chấm dứt

Một người phụ nữ trung niên tên Martha đã ký đơn kiến nghị vào thứ Bảy cuối cùng của tháng 2. Bà cho biết trước đây bà đã xem các bản tin truyền thông về cuộc bức hại Pháp Luân Công trên truyền hình ở Mỹ, “Nhưng tôi chưa bao giờ thấy Pháp Luân Công ở các địa điểm công cộng. Tôi đã đi ngang qua [các bạn] rồi nhưng tôi quyết định quay lại.”

Bà không khỏi nghẹn ngào khi nói chuyện với các học viên và nhiều lần lau nước mắt. Bà cho hay mới đây bác sĩ đã nói rằng bà không còn sống được bao lâu nữa, vì vậy bà đã có một chuyến du lịch đến Ireland để hoàn thành tâm nguyện của mình: “Tôi là người Ireland và tôi muốn đặt chân lên mảnh đất cha ông tôi từng sinh sống.”

Đối mặt với sự sống và cái chết đã khiến bà Martha nhận ra sinh mệnh quý giá nhường nào. Khi bà nhìn thấy thông tin về những người bị đánh đập dã man đến chết, bị mổ lấy nội tạng mà không có sự đồng ý của họ chỉ vì kiên định với đức tin vào Chân-Thiện-Nhẫn, bà không khỏi đau lòng. “Việc này phải chấm dứt,” bà liên tục nói. “Nhìn thấy quá nhiều người sẵn sàng dừng lại và tìm hiểu thêm, tôi thực sự được an ủi. Việc chấm dứt cuộc bức hại này là vô cùng quan trọng.“

“Chúng ta đều do Chúa tạo ra. Hành tinh này thực ra rất nhỏ. Họ cũng là tôi,” bà vừa nói vừa chỉ tay về phía các học viên đang luyện công. “Sinh mệnh rất quý giá. Quan trọng là có thể giúp đỡ người khác. Bất kể chúng ta đến từ quốc gia nào, chúng ta đều là một.”

Trước khi rời đi, bà Martha đã liên tục cảm ơn các học viên vì đã kiên trì nói cho mọi người biết đến cuộc bức hại. “Tôi cũng sẽ kể câu chuyện này cho nhiều người hơn,” bà cho biết.

Vạch trần cái ác bằng các biện pháp hòa bình

Anh Dylan, một thanh niên người Ireland, đã giơ ngón tay cái lên tán dương các học viên. Anh khen ngợi họ vì đã bảo trì chính niệm khi đối mặt với cuộc đàn áp tàn bạo. Anh nói: “Hãy luôn tích cực, chúng ta càng tích cực bao nhiêu, thì sẽ càng thu hút được nhiều suy nghĩ tích cực và thu hút những rung động tốt và tần số cao hơn. Chúng ta phải luôn lạc quan trong những thời điểm khó khăn.”

Anh Dylan cho biết dù là nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn hay các học viên đang luyện công, sự hiện diện của họ đã khiến anh cảm thấy “một trường năng lượng rất tích cực.” Anh khích lệ các học viên, “Chúng ta phải luôn lạc quan, giữ vững niềm tin, tiếp tục tin tưởng và tiếp tục chiến đấu. Hãy đấu tranh chống lại cái ác bằng các biện pháp hòa bình.”

Người dân Ireland lên án tội ác thu hoạch nội tạng của ĐCSTQ

Ngày 7 tháng 2, cô Claire đang dắt xe đạp đã dừng lại để ký bản kiến nghị nhằm chấm dứt nạn thu hoạch nội tạng. Cô cho rằng có lẽ sự kém hiệu quả của hệ thống y tế phương Tây, hoặc sự mất niềm tin của công chúng vào hệ thống này đã góp phần dung túng cho tội ác thu hoạch nội tạng của ĐCSTQ. “Khi ai đó nói, ‘Đến Trung Quốc và bạn có thể được phẫu thuật chỉ trong vài ngày,’ không ai nghĩ về điều này hoặc nghĩ về việc, ồ, chờ đã, điều này sao có thể xảy ra được chứ? Liệu mình có đang góp phần vào hoạt động thương mại kinh hoàng này không? Đây là sự dung túng và bức hại khủng khiếp đối với con người. Mọi người không nghĩ đến điều này vì hệ thống y tế ở chính quốc gia của họ đang trên bờ vực sụp đổ, và người dân đang phải chịu áp lực rất lớn.”

fe3ad263a0ba476f09abd4c86befaa23.jpg

Cô Claire đã ký tên vào bản kiến nghị nhằm chấm dứt nạn cưỡng bức thu hoạch nội tạng.

Cô đã nói chuyện với các học viên trong gần một giờ. “Trung Quốc là một quốc gia có nền văn hóa lâu đời,” cô chia sẻ. “Nơi đó hội tụ một trí tuệ sâu sắc, đáng buồn là lại bị lợi ích kinh tế chi phối.”

Anh Dylan đã ký tên vào bản kiến nghị cùng ngày hôm đó. “Tôi tin rằng mỗi người nên được sống trong hòa bình, đặc biệt là những người đang thực hành đức tin của riêng họ. Bất kể niềm tin của họ là gì, họ nên được sống trong hòa bình. Họ không nên phải lo lắng về việc con cái của họ lớn lên và bị bắt cóc, hoặc nội tạng của họ bị mổ lấy mà không được sự cho phép. Bất kể họ bao nhiêu tuổi, họ không nên bị đối xử như vậy. Đây là quyền sống cơ bản của con người.”

d8a2613ae1daf580be2d17965a619c13.jpg

Anh Dylan ngưỡng mộ các học viên vì đã lên tiếng và kêu gọi chấm dứt cuộc bức hại Pháp Luân Công ở Trung Quốc.

Khi được hỏi về suy nghĩ của mình đối với Pháp Luân Công, anh Dylan đã nhắc đến từ “an hòa” vài lần. Anh nói, “Họ thực sự rất an hòa, như ở trạng thái thiền định vậy. Họ rất thư thái. Trạng thái đó chính là bình yên.”

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/29/508261.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/31/233484.html