Bài viết của Lâm Trường Thanh

[MINH HUỆ 27-02-2026] Xuyên suốt lịch sử, ở cả phương Đông và phương Tây, lời nói chân thật là gì? Lời nói chân thật là lời nói xuất phát từ trái tim, không giả dối, không nịnh hót hay xu nịnh. Lời nói chân thật vô giá vì nó hiếm có và quý báu. Lời nói chân thành đáng quý vì nó nâng đỡ sinh mệnh.

Lịch sử đã ghi lại câu chuyện sau:

Ở La Mã cổ đại, dưới thời trị vì của Hoàng đế Vespasian, Hevidius Priscus là một nghị viên Viện Nguyên lão. Tuy nhiên, Hoàng đế đã cấm Priscus bước vào Viện Nguyên lão.

Priscus nói: “Ngài có thể cách chức tôi khỏi vị trí nghị viên, nhưng chừng nào tôi còn tại vị, tôi phải vào nghị viện”. Hoàng đế đáp lại: “Được thôi, vào đi. Nhưng ngươi phải giữ im lặng.” Priscus nói tiếp: “Nếu ngài không hỏi ý kiến ​​của tôi, tôi sẽ không nói.” Hoàng đế khẳng định: “Ta nhất định sẽ hỏi ý kiến ​​của ngươi.” Priscus tiếp tục: “Vậy thì tôi nhất định sẽ nói lời chân thật”. Hoàng đế nói: “Nếu ngươi nói, ta sẽ giết ngươi.” Priscus nhấn mạnh: “Ngài cứ làm việc của ngài, tôi cứ làm việc của tôi. Giết tôi là việc của ngài, còn bình thản trước cái chết, đó là việc của tôi.”

Sau này, Priscus bị trục xuất khỏi Rome, và không lâu sau, Hoàng đế đã phái người đến giết ông ta.

Xuân hoa thu nguyệt, bao cuộc bể dâu, và ngàn năm sau, câu chuyện về Priscus dần phai nhạt và bị lãng quên. Giữa trời đất, con người vẫn hối hả mưu sinh, nhưng những lời nói chân thật ngày càng trở nên hiếm hoi, và cái giá của sự thật ngày càng cao.

Kể từ khi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đàn áp bất hợp pháp Pháp Luân Đại Pháp năm 1999, những lời vu khống của họ đã làm mù quáng quần chúng. Một số người đã tích cực tham gia vào việc bức hại Phật Pháp, và việc hủy hoại Phật Pháp và làm hại người tu luyện là một tội ác tày trời, một hậu quả sống chịu khổ đau, chết đọa địa ngục. Để thức tỉnh quần chúng bị đầu độc bởi những lời dối trá, những người tu luyện đã bất chấp sự khủng bố đỏ để truyền bá lời chân thành về sự thật phân biệt đúng sai, thiện có thiện báo. Một số người đã bị bắt vì điều này, và một số người đã bị bức hại đến chết.

Cô Trần Nghiên là một học viên Pháp Luân Công tại thành phố Bản Khê, tỉnh Liêu Ninh. Tháng 7 năm 2024, cô bị cảnh sát bắt giữ vì phát tài liệu sự thật về Pháp Luân Công. Tại Trại giam Thành phố Bản Khê, các cai ngục đã xúi giục và dung túng cho các tù nhân khác đánh đập Trần Nghiên dã man, giật tóc cô từng mảng, khiến cô khạc đờm có máu và ngất xỉu nhiều lần. Luật sư thấy da đầu của Trần Nghiên bị bầm tím và sưng tấy, trên người, tay và chân cô có nhiều vết thương và trầy xước, và cô bất tỉnh. Tháng 10 năm 2025, cha mẹ Trần Nghiên đến thăm cô hai lần tại trại giam, mỗi lần đều phải đẩy cô ra ngoài bằng xe lăn. Lúc đó, cô không còn đi lại được, tóc bết lại, toàn thân run rẩy. Vào ngày 5 tháng 11 năm 2025, Trần Nghiên bị đưa đến Nhà tù Nữ Tỉnh Liêu Ninh, và ba ngày sau, cô qua đời một cách bi thảm ở tuổi 45. Khi gia đình mặc quần áo cho cô và lật cô lại, chất lỏng nhớt màu đen chảy ra từ miệng cô. [1]

Tính đến ngày 30 tháng 1 năm 2026, tổng số học viên Pháp Luân Công đã qua đời do bị bức hại và tên tuổi được xác nhận là 5.302 người. Họ bị trừng phạt vì niềm tin của mình; họ bị bức hại vì nói lên sự thật. Trong một xã hội đầy dối trá, họ đã làm sáng tỏ sự thật; trong một thế giới ô uế và thối nát, họ vẫn giữ được sự thanh khiết và giản dị. Nói lên sự thật không phải là tội lỗi; người tu tập không sợ hãi; tình yêu thương của họ vô biên; lòng từ bi của họ bất khả chiến bại.

Tại sao Priscus của La Mã hơn hai nghìn năm trước, và các học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc ngày nay, không sợ bị vu oan, tra tấn và giết hại? Bởi vì họ ngay thẳng và trung thực, do đó bình thản và can đảm, vị tha và không sợ hãi. Lời chân thật là lời thiện, là cứu độ. Lòng tốt có thể bị vu oan, và những dũng sĩ có thể bị hại. Đây là bi kịch của nhân loại, nhưng cho dù đêm đông có dài đến đâu, sẽ luôn có người sẵn lòng thắp đèn cho bạn trong bóng tối, mang đến cho bạn hơi ấm trong mùa đông lạnh giá, bởi vì họ là sứ giả của ánh sáng, họ đến vì bạn.

Có người tin vào lời chân thật, có người trân trọng sự chân thành, và nhờ đó tránh được bất hạnh và nhận được phước lành; có người sợ hãi lời chân thật, có người nghi ngờ sự chân thành, và do đó đánh mất sự cứu rỗi.

Chân tâm là vô giá, lời chân thật không sợ hãi, và sự thật không sợ hãi. Nghe được lời chân thật là một phước lành, hiểu được sự thật là hạnh phúc. Mong rằng sự thật sẽ mang lại cho bạn bình an, và mong rằng sự thật sẽ mang lại cho bạn sức khỏe.

Chú thích:

[1] Nguồn: Minghui.org, “Năm 2025: 124 học viên Pháp Luân Công chết do bị bức hại chỉ vì đức tin của mình

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/27/507163.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/28/233133.html