Sinh viên đại học mang đầy bệnh tật thay da đổi thịt chỉ trong bảy ngày
Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 17-02-2026] Tôi bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp nhờ cơ duyên bị bệnh khi đang học đại học. Nhớ lại hồi học cấp ba, tôi mắc chứng đau nửa đầu, nếu buổi trưa không ngủ nửa tiếng, thì đầu sẽ đau nhức cả chiều lẫn đêm, hơn nữa đau như muốn nứt tung ra, vô cùng khổ sở.
Mùa đông năm 1996, khi đang là sinh viên năm thứ ba, tôi lại bị cảm cúm nặng, đầu đau như búa bổ; trên miệng và mắt lại mọc mụn mủ; lúc này bệnh trĩ cũng tái phát. Cộng thêm chứng đau nửa đầu, nhiều loại bệnh cùng lúc kéo đến, mỗi ngày tôi phải uống cả vốc thuốc, tiền ăn đều dồn hết vào việc mua thuốc. Mỗi ngày tôi chỉ ăn hai bữa, đói đến mức hoa mắt chóng mặt, toàn thân vô lực, hai chân nặng trĩu như đeo chì, đi vài bước lại phải nghỉ một lát. Mới ngoài 20 tuổi mà trông tôi như một ông lão, quả thực vô cùng đau khổ, cảm giác sợ hãi như thể sinh mệnh có thể kết thúc bất cứ lúc nào.
Khi đó trong tâm tôi luôn tự hỏi, tại sao làm người lại khổ sở đến vậy? Tôi thậm chí không muốn sống tiếp nữa. Lúc bấy giờ đang có phong trào tập khí công, nên tôi nhờ bạn học tìm hộ môn khí công nào không tốn tiền mà có thể chữa khỏi bệnh. Khi đó, bạn học S nói cậu ấy đang tập một môn khí công nào đó, rủ tôi cùng tập với cậu ấy. Mỗi tối tôi đều cùng cậu ấy dựa vào tường làm tư thế chim nhạn dang cánh, chỉ đứng bằng một chân, đứng một mạch nửa tiếng đồng hồ, mệt đến mức thở hổn hển, toàn thân rã rời. Một tháng trôi qua, không có bất kỳ cải thiện nào. Sau đó tôi lại nhờ một người bạn học khác là H, hỏi cậu ấy xem có môn khí công nào chữa bệnh tốt hơn không. Cậu ấy bảo nghe bạn bè giới thiệu, có một môn khí công hiệu quả vô cùng tốt, thế là cậu ấy dẫn tôi đến chỗ bạn D ở khoa khác.
Bạn D vô cùng nhiệt tình, đã giới thiệu Pháp Luân Công cho tôi, lại còn tặng tôi một cuốn sách “Chuyển Pháp Luân” dày cộp, bảo tôi hãy đọc sách trước, đây là một cuốn sách không hề bình thường, đọc giống như văn bạch thoại, có vẻ đơn giản dễ hiểu, nhưng lại vô cùng uyên thâm. Tôi lập tức cảm thấy cuốn sách rất hay. Mang về ngồi trên giường, tôi đã đọc liền mấy chục trang. Tối đến tôi lại đi tìm bạn D, hỏi cậu ấy xem còn gì khác nữa không. Cậu ấy nói còn có các động tác, thế là cậu ấy dạy tôi bốn bài công pháp đầu tiên.
Ngày hôm sau trong giờ tự học buổi tối, giữa giờ có mười phút tập thể dục theo đài, tôi liền ra sân trường luyện bài công pháp thứ nhất, Phật Triển Thiên Thủ Pháp, trong bụng giống như lồng ruột vậy, kêu ùng ục mấy tiếng. Thấy tiếng động rất lớn, tôi vội vàng đi tìm D. Cậu ấy nói tôi rất có căn cơ, Sư phụ đã cài Pháp Luân cho tôi rồi. Lúc đó tôi vẫn còn mơ hồ chưa hiểu rõ, nhưng thân thể cảm thấy vô cùng dễ chịu, tôi cũng rất vui, càng tăng thêm tín tâm để tiếp tục học.
Buổi tối khi tôi đang đọc sách “Chuyển Pháp Luân”, một bạn học tên Z ở phòng ký túc xá đối diện hỏi tôi đang đọc sách gì? Tôi nói là sách của Phật gia, cậu ấy liền giật lấy cuốn sách, dựa vào thành giường, đọc trong vài phút. Cậu ấy thốt lên sao cuốn sách này lại đặc biệt thế nhỉ, quá khác thường, chưa từng thấy cuốn sách nào như vậy, rồi nói không trả lại nữa, cầm cuốn sách chạy mất. Tôi giật lại cũng không được, đành phải đi tìm D lần nữa. Cậu ấy nói không sao đâu, rồi tặng luôn cho tôi cuốn sách “Chuyển Pháp Luân” mà cậu ấy đang đọc, hơn nữa, tôi đưa tiền cậu ấy cũng không nhận. Thế là tôi như bắt được vàng, đọc xong liền cất kỹ đi.
Tối ngày thứ tư tôi có một giấc mơ, dường như có một vị đại Thần tiên cao lớn đang ngồi đun một nồi nước sôi, dùng chiếc muôi lớn múc từng muôi nước sôi tưới lên người tôi, từ đầu đến chân, nước nóng lập tức xuyên thấu toàn thân, nóng đến mức tôi không chịu nổi, liền bật dậy. Tôi giật mình tỉnh giấc, hóa ra là một giấc mơ, nhưng lại vô cùng chân thực, trên người tôi quả thực ướt sũng nước, dùng tay vuốt một cái là nước văng ra, chăn đệm đều ướt sũng, giống như bị dội nước vậy (lúc đó tôi không biết là Sư phụ đang quán đỉnh, con xin cảm ân Sư tôn); dưới ánh trăng, tôi thấy trên người mình bốc hơi nghi ngút giống như chiếc bánh bao trong lồng hấp vậy.
Sáng ngày thứ năm, tôi chạy bộ đi học, trên người có một luồng sức mạnh dồi dào, lên xuống cầu thang vô cùng nhẹ nhàng. Tối ngày thứ năm, tôi cùng D đến nhà một vị giáo sư già (là đồng tu) để xem video Sư phụ giảng Pháp. Tôi cứ buồn ngủ đến mức không ngẩng đầu lên được, tai ù đi, không nghe lọt được câu nào. Lúc về tôi hỏi D, cậu ấy nói có thể là do trước đây đầu tôi có bệnh, là Sư phụ đang tịnh hóa thân thể cho tôi, trên đầu có bệnh, nếu tịnh hóa trong lúc tỉnh thì sẽ đau đến mức không chịu nổi, nên phải tịnh hóa trong lúc ngủ, v.v. Cậu ấy nói rất nhiều, tôi thì cứ mơ màng, về đến ký túc xá lại ngủ thiếp đi.
Ngày thứ sáu là Chủ nhật, sau khi tỉnh giấc, đầu tôi đau như búa bổ, bên trong đầu có thể nghe thấy rõ ràng có một thứ giống như nước bẩn, chảy róc rách, đầu nghiêng sang trái thì nước chảy sang trái, đầu nghiêng sang phải thì nước chảy sang phải. Kèm theo cơn đau đầu là cảm giác khó chịu buồn nôn. Tôi ra tiệm thuốc ngoài trường mua thuốc giảm đau, nhưng các cửa tiệm đều chưa mở, đành phải vừa vỗ đầu vừa quay lại trường, tìm đến bạn học D. Cậu ấy nói có thể trước đây đầu cậu có bệnh, đây là Sư phụ đang điều chỉnh thân thể cho cậu đấy. Tôi nói trước đây tôi bị đau nửa đầu mấy năm liền. Cậu ấy nói Sư phụ đã giảng Pháp lý “Nan nhẫn năng nhẫn, nan hành năng hành” (Chuyển Pháp Luân), cậu xem cậu có thể chịu đựng được không? Tôi bảo được, tớ nhất định làm được. Về đến phòng ký túc xá, tôi vừa đọc sách, vừa luyện công.
Đến ngày thứ bảy, sau khi tỉnh giấc, tôi thấy toàn thân nhẹ nhàng. Bạn học H, người đã giới thiệu tôi đắc Pháp, cứ khen tôi mãi, chỉ trong sáu bảy ngày mà giống như biến thành một người khác, thay da đổi thịt, khuôn mặt yếu nhợt trước đây, chỉ sau một tuần đã trở nên hồng hào, tràn đầy tinh thần và sức sống. Hai chúng tôi thi chạy từ tầng một lên tầng bốn để đi học, tôi chạy lên trước mà không sao, còn cậu ấy lên đến tầng bốn đã thở hổn hển. Bởi vì cậu ấy có năng khiếu thể thao, ngày nào cũng chạy mấy vòng quanh sân trường, còn kéo xà đơn, ép dẻo chân, khỏe như trâu, nên cậu ấy nói thật không dám tưởng tượng, công pháp này quá tốt, hãy luyện cho tốt nhé. Tôi nói nhất định rồi.
Buổi tối, về ký túc xá mở ngăn kéo ra, nhìn thấy đống thuốc chưa uống hết, tôi mới nhớ ra một tuần trước mình vẫn còn là một người đầy bệnh tật, mới bảy ngày trôi qua, đã khỏe mạnh nhẹ nhõm rồi, cần thuốc để làm gì nữa chứ? Vứt đi thôi. Lúc này tôi lại nhớ đến căn bệnh trĩ đầy đau đớn kia, theo bản năng tôi rót chút nước ấm từ phích ra, định rửa hậu môn, dùng tay sờ thử, búi trĩ to bằng hạt lạc trước kia không biết đã biến mất từ lúc nào, hoàn toàn sạch sẽ. Lại lấy gương soi mặt, mụn mủ trên mặt, trên miệng cũng đã sạch bong, hơn nữa khuôn mặt còn hồng hào sáng bóng.
Một sinh viên đại học từ nhỏ đã bị Trung Cộng đầu độc, bị tẩy não bởi thuyết vô thần như tôi, có thể bước ra khỏi cái bóng của Trung Cộng, trở thành một đệ tử Đại Pháp kiên định, thật may mắn biết bao. Mong sao thế nhân minh bạch chân tướng, mong mọi người hãy thử đọc sách “Chuyển Pháp Luân”, xem rốt cuộc trong sách giảng những gì, bước ra khỏi những lời dối trá của Trung Cộng, thành tâm kính niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, nhất định sẽ được thụ ích cả đời.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/17/504977.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/4/233180.html


