Hồi ức về những năm tháng Đại Pháp hồng truyền tại một thị trấn nhỏ
Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 20-02-2026] Nơi tôi sống là một thị trấn nhỏ. Vào những năm 90 của thế kỷ trước, nơi đây từng là trung tâm của khu khai thác mỏ lớn, điều kiện kinh tế của người dân khá tốt, chế độ phúc lợi cũng cao, đa số mọi người đều có cuộc sống thoải mái không phải lo nghĩ. Tuy nhiên khi điều kiện vật chất dồi dào, thì sức khỏe của con người lại suy yếu, các giá trị đạo đức nhìn chung cũng suy giảm. Thanh niên ẩu đả đánh nhau, làm bậy, gây mất trật tự, chuyện gì cũng có.
Năm 1994, Pháp Luân Đại Pháp được hồng truyền tại địa phương tôi, người truyền người, tâm truyền tâm, đích thân trải nghiệm sự thần kỳ của Đại Pháp, mọi người ai nấy đều hân hoan, vui mừng báo tin cho nhau: ví dụ như người ốm yếu nhiều năm đã hồi phục sức khỏe, người mắc bệnh nan y cũng khỏi rồi, vợ chồng sắp ly hôn lại hàn gắn, nhặt được của rơi trả lại người mất, người tốt việc tốt xuất hiện nhiều vô kể.
Hôm nay, tôi dùng bút ghi lại một phần hồi ức của mình, để qua đó chứng thực sự tốt đẹp và thần kỳ của Đại Pháp.
Trước tiên, xin nói về bản thân tôi. Tôi là một bác sĩ đã nghỉ hưu, năm nay gần 80 tuổi. Tục ngữ có câu: “Y bất tự y” (Thầy thuốc không thể tự chữa bệnh cho mình). Hồi nhỏ tôi từng mắc bệnh viêm xoang trán mãn tính, thường xuyên đau đầu. Năm 13 tuổi lại mắc bệnh viêm màng não cấp tính, để lại các di chứng như điếc thần kinh, hai tay run rẩy, nhịp tim chậm, bạch cầu giảm, và viêm quanh khớp vai. Sau khi kết hôn, tôi lại bị nhiễm trùng hệ tiết niệu cấp tính, điều trị qua nhiều phương pháp nhưng không có kết quả, sau đó phát triển thành viêm bàng quang mãn tính, viêm đài bể thận mãn tính. Có bệnh thì vái tứ phương, Tây y không được tôi chuyển sang Đông y, Đông y không được tôi bèn tìm đến khí công. Tôi tự bỏ tiền túi tham gia nhiều lớp học khí công trực tiếp, tốn rất nhiều tiền, luyện công cũng không ít, nhưng không thấy hiệu quả rõ rệt, mọi thứ thực sự như họa vô đơn chí, thân tâm tôi bị giày vò trong sự thống khổ tột cùng.
Vào một ngày tháng 5 năm 1994, một đồng tu đã giới thiệu Pháp Luân Công (còn gọi là Pháp Luân Đại Pháp) cho tôi, và cho tôi mượn cuốn sách “Pháp Luân Công”. Sau khi đọc xong cuốn sách, tôi mới biết Đại Pháp đã hồng truyền ở nhiều địa khu và được hoan nghênh khắp nơi. Vậy là tôi quyết định từ bỏ tất cả các môn khí công khác, chuyên nhất tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Không biết từ lúc nào, tất cả những căn bệnh ngoan cố hành hạ thân thể tôi nhiều năm đều không cánh mà bay.
Ban đầu, địa phương chúng tôi chỉ có vài người tu luyện, cũng không có điểm luyện công cố định, hôm nay ở bờ sông, ngày mai ở công viên, có người xách theo một chiếc đài băng, chúng tôi tận dụng thời gian rảnh rỗi trước bữa sáng hoặc sau bữa tối cùng nhau nghe Sư phụ giảng Pháp, cùng nhau luyện công, và cùng nhau chia sẻ những vấn đề về tâm tính. Mọi người đều cảm thấy sau khi luyện công thân tâm biến hóa rất lớn, hiệu quả trừ bệnh khỏe thân của Pháp Luân Công quả thực quá thần kỳ. Thế là mấy người chúng tôi bàn nhau, nếu đem công pháp tốt như vậy truyền cho bạn bè người thân, hàng xóm láng giềng, mọi người đều được hưởng lợi ích thì tốt biết bao! Có người đề nghị, tổ chức lớp học Pháp Luân Công tại địa phương, chiểu theo yêu cầu của Đại Pháp, không thu học phí, tình nguyện dạy công.
Cuối cùng, lớp học Pháp Luân Công đầu tiên tại địa phương đã được mở đúng vào ngày 13 tháng 5 năm 1995, hiệu quả rất tốt. Tin tức vừa truyền ra, có không ít người xin đến học công. Do vậy chúng tôi lại tổ chức lớp học thứ hai, sau đó lại có rất nhiều người nữa đến. Nhận thấy người muốn học công ngày càng nhiều, chúng tôi lại tổ chức lớp thứ ba, thứ tư… cũng không nhớ rõ rốt cuộc đã tổ chức bao nhiêu lớp. Dần dần, số lượng học viên ngày càng đông, học viên mới ban đầu đều trở thành học viên cũ, học viên cũ trở thành phụ đạo viên. Về sau thì ai đến liền hướng dẫn người đó, mọi người hướng dẫn và học hỏi lẫn nhau, ai cũng trở thành phụ đạo viên tình nguyện.
Đại Pháp mang lại phúc lành cho chúng sinh, mọi người báo tin cho nhau, thu hút ngày càng nhiều người hơn, cứ người truyền người, tâm truyền tâm như vậy.
Cùng với việc người tu luyện ngày một tăng, các địa điểm công cộng lớn như trung tâm sinh hoạt cộng đồng, cung thiếu nhi đã không còn đủ chỗ. Chúng tôi bèn lập các điểm luyện công ở các khu dân cư, tạo điều kiện thuận lợi cho nhiều người hơn nữa đến luyện công, học công. Những người tới học đến từ mọi ngành nghề, có công nhân, nông dân, thương nhân, quân nhân xuất ngũ, giáo viên, học sinh, bác sĩ, y tá, cán bộ. Mỗi ngày sáng tối, mọi người đều tự nguyện đến điểm luyện công gần nhà để học Pháp luyện công rất đúng giờ. Khi học Pháp, họ ngồi song bàn thành vòng tròn, luân phiên nhau đọc. Lúc luyện công thì đều tự giác xếp hàng ngay ngắn, nhạc luyện công vừa vang lên, ai nấy đều làm theo khẩu lệnh của Sư phụ, động tác đồng đều, thư thái, thực hiện cả năm bài công pháp.
Để nhiều người hơn nữa được hưởng lợi ích, sáng Chủ nhật hàng tuần, quảng trường thị trấn sẽ có hoạt động luyện công, hồng Pháp quy mô lớn. Xung quanh khu luyện công treo các bức ảnh lớn Sư phụ Lý Hồng Chí truyền công truyền Pháp ở các nơi, ảnh Sư phụ dạy động tác luyện công và giới thiệu tóm tắt về Pháp Luân Công. Cảnh tượng hồi ấy vô cùng hùng tráng, giờ đây nhớ lại tâm tình tôi vẫn vô cùng cảm động.
Về sau, mỗi năm chúng tôi định kỳ tổ chức một buổi giao lưu tâm đắc thể hội quy mô lớn và vài buổi giao lưu tâm đắc thể hội quy mô nhỏ, bất cứ ai bước vào hội trường đều cảm nhận được một trường năng lượng từ bi tường hòa. Lúc đó còn xuất hiện một sự việc, một người thường chưa tu luyện chỉ đi vào hội trường, nghe học viên giao lưu tâm đắc thể hội trong hai giờ đồng hồ, rồi vì bận việc nên rời đi trước. Sau đó ông ấy kể lại với mọi người rằng, không biết vì sao, từ hôm nghe các học viên giao lưu tâm đắc thể hội về, căn bệnh mãn tính của ông vốn dùng nhiều phương pháp điều trị đều không đỡ, lại khỏi rồi. Mọi người xôn xao truyền tai nhau, Pháp Luân Đại Pháp quá thần kỳ và siêu thường.
Dưới tác động tốt đẹp của Pháp Luân Đại Pháp, dạo đó tầng lớp lãnh đạo địa phương cũng có rất nhiều người bước vào tu luyện, do vậy rất nhiều nơi bao gồm quảng trường, rạp chiếu phim, trung tâm sinh hoạt của công nhân viên, cung thiếu nhi, đều được cung cấp miễn phí.
Thực tế chứng minh rằng, tu luyện Pháp Luân Đại Pháp có thể khiến con người thân tâm khỏe mạnh, đạo đức thăng hoa, xã hội an định. Tôi xin viết ra vài ví dụ điển hình xảy ra tại địa phương năm đó, thời gian đã lâu, nhưng tôi sẽ cố gắng miêu tả theo đúng sự việc trong ký ức. Do bài viết có hạn, chỉ xin nêu một vài ví dụ.
Ví dụ 1: Người bị liệt hồi phục sức khỏe
Có một bà lão 59 tuổi mắc bệnh trật khớp háng mãn tính, phải nằm liệt giường trong nhiều năm. Do bị bệnh lâu không khỏi, các cơ ở bắp chân của bà đã bị teo, nhỏ đi rõ rệt. Cuối cùng, ngay lúc bà chuẩn bị đủ tiền, định lên bệnh viện tỉnh để làm phẫu thuật nắn chỉnh thì có người giới thiệu Pháp Luân Công cho bà. Bà liền nghĩ cứ thử xem sao, vì bà nằm liệt giường không luyện công được, nên trước tiên chỉ cung kính nằm nghe Sư phụ giảng Pháp, vậy mà không ngờ Sư phụ đã tịnh hóa thân thể cho bà. Một ngày nọ, bà đột nhiên cảm thấy có thể tự chống gậy đi vệ sinh, cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, bước vào nhà vệ sinh, bà còn cảm thấy thân thể như muốn bay lên. Lúc đó bà mới bước vào tu luyện nên không hiểu lắm, lo lắng mình sẽ bay đi mất thì phải làm sao, liền dùng hai cánh tay túm chặt lấy đường ống nước trong nhà vệ sinh. Đây là điều mà sau này bà đã vui vẻ kể lại với mọi người.
Rồi một hôm, bà có thể từ từ tự đi lại được, có thể đi xuống lầu đến điểm luyện công để luyện công. Một hôm, nghe tin có buổi phát băng hình Sư phụ giảng Pháp cách nhà 8 dặm, bà phấn khởi nói: “Tôi muốn dùng đôi chân mà Sư phụ đã chữa khỏi cho tôi để đi bộ tới xem Sư phụ giảng Pháp.” Kết quả là bà đã thực sự ngày nào cũng đi bộ đến xem video Sư phụ giảng Pháp, đến khi bà xem xong các video Sư phụ giảng Pháp, đôi chân teo cơ của bà đã trở lại bình thường một cách kỳ diệu. Những chuyện như vậy, bây giờ nghe có vẻ khó tin. Nhưng lúc đó mọi người nghe xong cũng không cảm thấy kinh ngạc chút nào, tại sao? Là vì những chuyện thần kỳ như vậy xảy ra quá phổ biến vào thời điểm đó.
Ví dụ 2: Bệnh nhân ung thư gan hồi phục sức khỏe
Ông Vương, bệnh nhân ung thư gan, là một công nhân viên. Trước đó, ông từng nghe nói Pháp Luân Công có hiệu quả trong việc trừ bệnh khỏe người, nhưng do nôn nóng muốn đi chữa bệnh, ông vẫn đến Bệnh viện 309 Giải phóng quân Bắc Kinh. Bệnh viện áp dụng liệu pháp can thiệp, mỗi tháng một lần. Thông thường bệnh nhân ung thư phải trải qua mười mấy đến hai mươi mấy lần điều trị, cũng không đảm bảo sẽ khỏi. Vì ung thư là bệnh nan y, việc tử vong trong quá trình điều trị cũng là chuyện bình thường. Bệnh nhân ung thư này đã tiếp nhận ba lần điều trị tại Bệnh viện 309. Lần điều trị đầu tiên, thuốc tiêm vào cơ thể không có bất kỳ phản ứng nào; một tháng sau tiến hành lần điều trị thứ hai, thuốc vừa tiêm được một nửa, cơ thể ông liền bị sốc, bác sĩ vội vàng ngừng thuốc, tiến hành cấp cứu bệnh nhân mới thoát khỏi nguy hiểm. Đến lần điều trị thứ ba, sự cố giống hệt như lần trước, ông bị sốc rồi được cấp cứu mới tỉnh lại. Kể từ lần đó, ông không còn dám đến Bắc Kinh để điều trị, về nhà liền bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công tại địa phương. Không lâu sau, thân thể ông đã xảy ra biến hóa kỳ diệu, rất nhanh chóng khôi phục sức khỏe, và thậm chí đi làm trở lại. Ông biết rõ tính mạng của mình là do Sư phụ cứu, Sư phụ chính là ân nhân cứu mạng của ông, do đó ông vô cùng tôn kính Sư phụ Đại Pháp.
Trong câu chuyện này còn có một tình huống. Một ngày nọ, ông Vương bắt xe đi làm, mang theo Pháp tượng Sư phụ đã được lồng khung, dự định đi hồng Pháp tại cơ quan. Trên xe buýt có một người đàn ông trung niên nhìn thấy Pháp tượng Sư phụ liền nói năng lung tung, nói những lời bất kính. Ông Vương dùng lời lẽ tốt đẹp khuyên can, nói mấy lời khuyên thiện, người đó vẫn không nghe. Nghe nói không lâu sau, người đàn ông này phát hiện bị xơ gan, nhập viện điều trị chưa đầy một tháng thì qua đời.
Quay lại câu chuyện của ông Vương, sự hồi phục sức khỏe của ông nhờ tu luyện Đại Pháp đã được biết đến rộng rãi, nổi tiếng gần xa, ngay cả bà con lối xóm ở quê ông cũng biết, mọi người tấp nập đến tìm ông để tìm hiểu về Pháp Luân Công, số người vì ông mà đến luyện công vô cùng nhiều. Trong đó có con trai của một người đồng hương, đứa trẻ 15 tuổi này vì sốt cao không hết, dùng thuốc hạ sốt ở bệnh viện cũng không có kết quả, bác sĩ liền mổ bụng thăm dò. Sau khi mổ bụng phát hiện trong khoang bụng phủ đầy những hạt nhỏ cỡ hạt gạo, phẫu thuật hết sức khó khăn, không cách nào cắt bỏ. Trong lúc vội vàng, bác sĩ lúc đó không xử lý gì mà khâu luôn vết mổ lại, bởi vậy gây ra nhiễm trùng, vết mổ không lành, rỉ mủ, nằm viện nhiều ngày vẫn sốt cao không dứt. Trong lúc tuyệt vọng, cha của đứa trẻ liền đưa con đến nhà ông Vương cầu cứu. Ông Vương nhiệt tình tiếp đón, vì căn phòng chật hẹp nên ông đã dùng ghế sô pha làm giường, để đứa trẻ nằm trên sô pha xem video Sư phụ giảng Pháp, nghe Sư phụ giảng Pháp. Điều thần kỳ lại một lần nữa xảy ra, không lâu sau vết mổ của đứa trẻ bắt đầu lành lại, cậu bé có cảm giác thèm ăn, và cũng có thể xuống giường đi lại, vài ngày sau thì khỏi hẳn. Cha của cậu bé vui mừng nói : “Cảm tạ Sư phụ Đại Pháp đã cứu con trai tôi, tôi về nhà cũng sẽ hồng dương Đại Pháp, để nhiều người có duyên được đắc Pháp.”
Ví dụ 3: Thiện giải oán duyên
Do chịu ảnh hưởng của cái gọi là trào lưu tư tưởng hiện đại, vào những năm 90 của thế kỷ trước, đạo đức nhân loại đã trượt đến bờ vực nguy hiểm. Tại địa phương có một gia đình hạnh phúc mỹ mãn, nhưng vì người chồng ngoại tình nên vợ chồng ly hôn. Sự phản bội của người chồng đã gây ra nỗi đau tột cùng cho người vợ và đứa con trong gia đình này. Người vợ vô cùng căm hận chồng cũ, hạ quyết tâm báo thù rửa hận. Cô nỗ lực làm việc kiếm tiền, đúng lúc chuẩn bị đủ tiền định thuê sát thủ giết người thì cô may mắn biết đến Pháp Luân Đại Pháp. Trong sách Đại Pháp có viết: “Người luyện công tuyệt đối không được sát sinh.” Thông qua học Pháp và giao lưu, cô quyết tâm chiểu theo Pháp lý của Đại Pháp để yêu cầu bản thân, loại bỏ ác niệm muốn giết người báo thù, tránh được một vụ án mạng, cứu vãn được hai gia đình. Trong một buổi giao lưu tâm đắc thể hội, cô xúc động nói: “Nếu không tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ thay đổi ý định của mình!”
Một cặp vợ chồng trẻ thường xuyên xảy ra mâu thuẫn, quan hệ bất hòa, cuối cùng dẫn đến ly hôn, đứa con trai chưa đầy 3 tuổi được tòa phán quyết cho người chồng nuôi. Người chồng mất đi người vợ, vừa làm cha vừa làm mẹ, lại còn phải đi làm mỗi ngày, tính tình trở nên nóng nảy, thù ghét mọi người, nhìn ai cũng thấy chướng mắt, mọi người đều tránh xa anh ta. Sau khi tu luyện Pháp Luân Công, anh tự giác chiểu theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn để yêu cầu bản thân, gặp chuyện hướng nội tìm thiếu sót của mình, cũng sửa được tính khí nóng nảy, trước và sau như hai người khác nhau. Người vợ nhìn thấy sự thay đổi của anh, sau đó đã tự trở về nhà, còn cùng chồng tu luyện Pháp Luân Công. Từ đó hai vợ chồng trở nên hòa thuận, cả nhà vui vẻ đầm ấm. Trong một buổi giao lưu tâm đắc thể hội, người chồng rưng rưng nước mắt chia sẻ: “Cảm tạ Sư phụ Đại Pháp, chính Pháp Luân Đại Pháp đã giúp tôi tìm lại được vợ tôi, và tìm lại mẹ cho con tôi, chính Pháp Luân Đại Pháp đã trả lại cho tôi một mái ấm gia đình.”
Ví dụ 4: Người tốt việc tốt xuất hiện nhiều vô kể
Năm đó tại địa phương chúng tôi, trong số những người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, người tốt việc tốt xuất hiện nhiều không kể hết. Chỉ xin nêu vài ví dụ. Có một cán bộ cao cấp, ông vô cùng ủng hộ vợ tu luyện Pháp Luân Công, bản thân ông cũng chiểu theo tiêu chuẩn của Đại Pháp để yêu cầu bản thân, xem nhẹ danh lợi. Có không ít người mang biếu ông cả thùng quà, tặng ông cả cọc tiền, ông đều từ chối nhận. Ngay cả khi con trai mình kết hôn, ông cũng không tổ chức tiệc lớn (không ít quan chức thường nhân cơ hội tiệc cưới của con để nhận phong bì, kiếm khoản tiền lớn, đây là bí mật mà ai cũng biết), ông là một vị quan thanh liêm được người dân địa phương công nhận.
Còn có bác sĩ từ chối nhận phong bao đỏ, công nhân lấy việc giúp người làm niềm vui, hai mẹ con nhặt được của rơi trả lại người mất. Có rất nhiều người tốt việc tốt, không sao kể xiết.
Năm ấy số người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp ở địa phương chúng tôi rất đông, gần như nhà nào cũng biết đến Pháp Luân Đại Pháp, sự tốt đẹp của Pháp Luân Đại Pháp được hồng dương khắp nơi. Lúc đó trong ĐCSTQ có rất nhiều đảng viên đang tu luyện, đạo đức xã hội cũng được cải biến nhanh chóng. Một người từ nơi khác nghe danh đến đây nói: “Đại Pháp hồng dương ở thị trấn nhỏ của các vị tốt như vậy, bầu trời ở đây xanh thăm thẳm, người dân ở đây thật có phúc!”
Đáng tiếc là, tôi đã không dùng máy ảnh chụp lại cảnh tượng luyện công quy mô lớn khi Pháp Luân Đại Pháp hồng truyền tại địa phương trong những năm tháng ấy, không chụp lại những biến hóa thần kỳ xảy ra trên thân tâm mọi người sau khi tu luyện Đại Pháp. Nhưng tôi biết rằng, sự tốt đẹp của Pháp Luân Đại Pháp từ lâu đã khắc sâu trong tâm trí của mỗi người dân lương thiện nơi thị trấn nhỏ này.
Tháng 7 năm 1999, sau khi Giang Trạch Dân, kẻ đứng đầu của Trung Cộng tà ác phát động cuộc bức hại đối với Pháp Luân Đại Pháp, các học viên Pháp Luân Công ở chỗ chúng tôi cũng phải gánh chịu việc bị Trung Cộng tẩy não, giam giữ phi pháp, lao động cưỡng bức, kết án phi pháp, thậm chí có người bị bức hại đến chết. Tất cả những hình thức bức hại này chỉ vì chúng tôi đấu tranh với chính phủ để có được quyền lợi hợp pháp là tiếp tục tu luyện để trở thành một người tốt.
Có những lúc, tôi đứng trên đường, nhìn thấy các khu dân cư, đường phố, công viên trở nên vắng vẻ đìu hiu rõ rệt sau đại dịch, nhớ lại cảnh tượng luyện công tường hòa khắp nơi trong thị trấn nhỏ những năm tháng trước đây, nhớ lại dòng người từng tấp nập qua lại trên đường phố vào những ngày lễ tết, tôi hy vọng biết bao bà con lối xóm ở thị trấn nhỏ đều có thể minh bạch chân tướng Đại Pháp, đều có thể được đắc cứu.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/20/498250.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/15/233307.html


