Kẻ gieo tai họa, kết cục ắt bi thảm
Bài viết của Lâm Trường Thanh
[MINH HUỆ 23-03-2026] Nếu lịch sử là biển cả, thì trên biển ắt có thủy triều lên xuống; nếu lịch sử là một bức tranh, thì ắt có sắc màu rực rỡ. Trong vở kịch lịch sử, nghĩa sỹ và nịnh thần cùng diễn chung một sân khấu, hãm hại rồi tai họa liên tiếp kéo đến. “Ký vi họa thủy, tất dĩ hung chung” (“Cựu Đường Thư – Khốc Lại Truyền”) — kẻ đầu sỏ gây họa loạn, thì kết cục tất nhiên sẽ vô cùng hung hiểm.
Lai Tuấn Thần triều Đường là một viên quan khét tiếng tàn bạo thời Võ Tắc Thiên. Hắn bản tính hiểm độc, hung tàn, trong quá trình xử án, đã khiến hơn 1.000 gia tộc bị liên lụy, chịu họa diệt vong. Thủ đoạn tra khảo của hắn cực kỳ tàn nhẫn, như đổ giấm vào mũi, bỏ người vào chum rồi đốt lửa quanh chum, bỏ đói, bắt nằm trong phân uế, tra tấn đại hình gông cùm hạng nặng. Hắn còn sai lính dùng loạn đao chém chết Đại tướng quân Trương Kiền Úc, còn ra lệnh cắt lưỡi nội thị của Đại tướng quân là Phạm Vân Tiên. Đến mức “kẻ sỹ và dân thường đều khiếp đảm, không ai dám lên tiếng”. Hắn còn cùng bè đảng biên soạn “Cáo Mật La Chức Kinh”, lập ra học thuyết cho việc vu khống và mật báo. Về sau, hắn cũng bị tố giác, bị định tội và xử tử chém đầu giữa chợ. Mọi người đều căm hận hắn, “tranh nhau xẻ thịt, chỉ trong chốc lát đã hết sạch”.
Thu qua xuân tới, bãi bể nương dâu, ngàn năm đã trôi qua, thế kỷ 21 đã đến. Điều đáng buồn là, vu oan hãm hại vẫn ngày ngày diễn ra, bi kịch vẫn liên tục xuất hiện.
Kể từ khi Trung Cộng đàn áp phi pháp Pháp Luân Phật Pháp vào năm 1999, Trung Cộng đã áp dụng đủ loại thủ đoạn tà ác từ cổ chí kim, trong và ngoài nước để hãm hại những người tu luyện. Một số người bị những lời tuyên truyền của Trung Cộng lừa dối, cũng tích cực tham gia bức hại.
Lục Anh Hải, từng giữ chức Đội trưởng Đội An ninh Nội địa thuộc Quận Hàm Sơn, thành phố Hàm Đan, tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc. Hắn tích cực tổ chức, chỉ đạo cảnh sát các đồn công an thuộc quyền bức hại những người tu luyện Pháp Luân Công. Cuối năm 2003, tại văn phòng đội, Lục Anh Hải đã liên tiếp tát mạnh vào mặt bà Đỗ Lệ Khôn. Sau đó, bà còn bị bức thực, còng tay ra sau lưng, đến mức thổ huyết. Lục Anh Hải còn nhiều lần tham gia lục soát nhà, bắt cóc, phạt tiền, giam giữ, ra quyết định bắt giữ, kết án những người tu luyện; đồng thời tống tiền và chiếm đoạt tài sản của thân nhân người tu luyện, theo thống kê chưa đầy đủ lên tới hơn 400.000 nhân dân tệ. Về sau, Lục Anh Hải mắc bệnh tim, đã trải qua bốn lần phẫu thuật bắc cầu động mạch vành tại Bắc Kinh. Một ngày tháng 4 năm 2025, khi đang ở quán trà của bạn, ông ta đột ngột ngã gục xuống đất, khi xe cứu thương đến nơi, ông ta đã tử vong khi đang ở tuổi 62. Còn vợ ông ta bị liệt nửa người nhiều năm, không thể tự chăm sóc bản thân. [1]
Trước bi kịch của Lục Anh Hải, chúng ta không khỏi thở dài cảm thán. Có lẽ ông ta cũng từng là chỗ dựa của vợ, là người con hiếu thảo của cha mẹ, là trụ cột trong gia đình. Đột tử khi đang ở tuổi tráng niên, cha mẹ già sao có thể chấp nhận? Người vợ bệnh tật sao có thể đối diện? Ông ta và những người tu luyện vốn không thù không oán; nếu không có chính sách bức hại ấy, ông ta cũng không tàn hại người vô tội. Nhìn từ góc độ này, ông ta cũng là một nạn nhân. Tuy nhiên, cuộc đời không có cơ hội diễn tập, sinh mệnh không thể quay trở lại. Ông ta đã hết lần này đến lần khác tham gia bức hại, từng chút một tích lũy tội nghiệp, khi tội ác tày trời, thì đó chính là ngày chịu ác báo.
Nếu Lục Anh Hải hiểu được rằng: Chính sách bức hại thực chất là chính sách hãm hại lẫn nhau, trước là hại người sau là hại mình, toàn dân hãm hại lẫn nhau, ai ai cũng khổ, thì tin rằng ông ta sẽ không cam tâm tình nguyện đi vu oan hãm hại những người tu luyện, cũng sẽ không làm điều ác, thậm chí có thể còn âm thầm bảo vệ họ, tích đức hành thiện. Như vậy, ông ta đã có thể tránh được tai họa, nguy hiểm ngày càng xa. Đáng tiếc thay, ông ta đã từ chối xem chân tướng, đáng thương hơn nữa là không chịu lắng nghe lời chân thật. Những người tu luyện đã nhiều lần giảng rõ sự thật cho ông ta, nói rằng thiện đãi người tu luyện là thiện đãi chính mình, là để lại một tương lai tốt đẹp cho bản thân và gia đình, nhưng ông ta không những không nghe theo, trái lại còn ngày càng gia tăng mức độ bức hại. Sau khi bỏ ngoài tai mọi lời khuyên, ông ta đã bước vào con đường không thể quay đầu.
Chân tướng giúp bạn nhìn rõ căn nguyên sự việc, giúp bạn phân biệt đúng sai, và chỉ cho bạn con đường hướng tới ánh sáng. Hy vọng mọi người đều rút ra được bài học từ trường hợp của Lục Anh Hải, chủ động đón nhận chân tướng, trân quý chân tướng, và lan tỏa chân tướng. Lịch sử và hiện thực đều đang chỉ rõ: Đã là kẻ gieo rắc tai họa, ắt sẽ gặt kết cục bi thảm, không gieo rắc tai họa, ắt sẽ có kết cục tốt đẹp. Chân tướng có thể thức tỉnh thiện ý, chân tướng cũng có thể cứu mạng con người.
Ghi chú:
[1] Nguồn tài liệu: Minh Huệ Net “Nguyên Đội trưởng Đội An ninh Nội địa, Phân cục Hàm Sơn, thành phố Hàm Đan, tỉnh Hà Bắc, Lục Anh Hải đột tử”.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/23/507406.html


