Tác giả: Tịnh Trần

[ChanhKien.org]

Con xin kính chào Sư phụ tôn kính!

Chào các bạn đồng tu!

Ở đây, tôi muốn chia sẻ một chút thể hội của mình về việc đề cao tâm tính và phóng hạ nhân tâm trong tu luyện Đại Pháp.

Đất đai là mạch sống sinh tồn của người nông dân, vì vậy việc được hay mất đất đai vô cùng quan trọng đối với họ, mâu thuẫn giữa người với người cũng thường từ đó mà nảy sinh. Tôi lớn lên ở nông thôn, cũng đã từng tranh giành đấu đá khổ sở và mệt mỏi vì chuyện này. Sau khi học Đại Pháp, là Sư tôn đã lần lượt giúp tôi buông bỏ nhân tâm, đề cao tâm tính, nâng cao cảnh giới, tạo ra môi trường và sắp đặt cơ duyên cho tôi. Mãi cho đến khi tôi lột bỏ được lớp vỏ tham lam chiếm giữ đất đai đã ăn sâu bám rễ trong con người mình.

1. Một nửa đống củi

Do yêu cầu công việc, tôi được điều đến dạy tại một trường tiểu học ở trung tâm. Gia đình chị gái tôi có một căn nhà mái bằng rất gần trường, vừa hay căn nhà đang rao bán, nên tôi đã mua nó. Phía Đông của ngôi nhà có một ngọn đồi nhỏ, dưới chân đồi là đống củi của nhà tôi và vườn rau của nhà hàng xóm sát nhau. Một năm, sau khi đống củi nhà tôi vừa dùng hết, hàng xóm đã lấy mất một nửa chỗ đất chúng tôi chất củi để trồng trọt. Lúc đó, tôi mới bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công, không biết rằng người tu luyện phải tu bản thân trong mâu thuẫn và lợi ích, vì vậy tôi chỉ tranh cãi với hàng xóm vài câu rồi thôi. Không ngờ vài ngày sau, hàng xóm lại lấy mất một nửa vườn rau phía sau nhà, thật đúng như Sư phụ đã giảng:

“Tuy nhiên thường khi mâu thuẫn đến, [nếu] chẳng làm kích động đến tâm linh người ta, [thì] không đáng kể, không tác dụng, không đề cao được.” (Chuyển Pháp Luân)

Tôi vô cùng tức giận và nghĩ: Lần này mình không nhịn nữa, lần sau sẽ nhịn. Thế là tôi cãi nhau một trận kịch liệt với hàng xóm và lấy lại được toàn bộ đất đai. Từ đó trở đi, mối quan hệ giữa hai gia đình trở nên căng thẳng, coi nhau như kẻ thù. Tôi cũng vì thế mà không muốn sống ở đó nữa, đồng thời cũng muốn đổi một ngôi nhà lớn hơn, nên tôi đã bán rẻ căn nhà với giá 10.000 nhân dân tệ. Điều vượt ra ngoài ý muốn là nhà lớn vẫn chưa mua được, mà cả thị trấn lại bị một trận lũ lớn nhấn chìm. Tất cả những ngôi nhà một tầng đều bị phá hủy, họ đã xây dựng một số tòa nhà ở nơi khác, hàng xóm láng giềng của tôi đều được lên lầu ở, tôi lại mất cơ hội vì đã bán căn nhà mái bằng của mình. Tôi chỉ được cấp một căn nhà trệt ba gian ở làng bên cạnh. Cái giá tôi phải trả cho việc không thể nhẫn nhịn được là mất đi một căn hộ. Điều quan trọng hơn là đã làm hoen ố danh tiếng của Đại Pháp, bài học thật nặng nề.

2. Chăm sóc vườn rau của hàng xóm

Năm 2013, quê hương tôi trải qua một trận lũ lụt lớn đột ngột. Chỉ trong một ngày, cả thị trấn biến thành một biển nước mênh mông, tất cả nhà cửa đều bị nhấn chìm, hàng ngàn người chết. Nhiều người dân đã chạy trốn đến những nơi khác, trong đó có hàng xóm của tôi. Trước khi đi, hàng xóm đã nhờ tôi trông nom vườn rau của họ. Sau đó, tôi cũng ra ngoài thuê một căn hộ ở. Sau mưa lũ mọi người bắt đầu dọn dẹp lại nhà vườn. Khi tôi trở về vườn rau của hàng xóm đã bị dân làng chia cắt hết. Để giữ lời hứa, tôi đi từng nhà đòi lại, trong đó có một người chiếm nhiều đất nhất không chịu trả lại. Mỗi lần tôi đòi là người đó lại chửi, tôi rút kinh nghiệm từ bài học lần trước, luôn ghi nhớ lời dạy của Sư phụ: “Đả bất hoàn thủ, mạ bất hoàn khẩu” (Chuyển Pháp Luân). Chính là dùng thiện ý khuyên nhủ, tự mình còn giảo hoạt cho rằng đây là mình đang đấu tranh cho hàng xóm, như thế không sai. Nhưng thực ra tôi đã sai. Tôi vẫn cảm thấy một mảnh đất lớn như vậy đã bị người khác chia cắt, và tôi phẫn nộ thay cho hàng xóm, là tâm tranh đấu mạnh mẽ của tôi đang tác quái. Mỗi ngày tôi bị chửi rủa đến căng thẳng đầu óc. Cuối cùng, tôi cũng lấy lại được đất. Người hàng xóm bảo tôi trồng cây giống để giữ đất, đợi khi cây con lớn lên, chị gái tôi lại không cho làm, nói rằng cây con đang chắn đất của chị ấy và muốn phá bỏ hai cây, hàng xóm lại không cho làm, hai gia đình cãi nhau không ngừng. Tôi đành phải bỏ ra 3.500 nhân dân tệ mua lại mảnh đất trồng rau tặng cho chị gái tôi, mọi sự ồn ào mới chấm dứt. Nghĩ lại những gì mình đã làm, vẫn là mình học Pháp chưa tốt, gặp việc thì không dùng Đại Pháp để đo lường, tự mình tạo ra chướng ngại cho bản thân trên con đường tu luyện. Đây đâu phải là cách làm của người tu luyện chứ.

3. Hai bờ ruộng lớn

Thôn trang nơi chị thứ hai của tôi ở cách làng tôi không xa, chồng chị ấy qua đời vì bạo bệnh, chị ấy đã đem cho tôi hai thửa ruộng lớn để canh tác tạm thời. Phía trên hai thửa ruộng này là đất của người chị có quan hệ thúc bá với chồng tôi. Vào mùa xuân, khi họ cày ruộng, họ đã đào bới mất nửa bờ ruộng của nhà tôi. Cánh đồng lớn mênh mông bát ngát, nửa bờ ruộng cũng là con số không nhỏ, chồng tôi đến gặp chị họ của anh ấy, nhưng chị ấy chối. Tôi phải làm sao đây? Nếu tôi nhẫn nhịn, thì không biết ăn nói thế nào với chị mình. Nếu tôi không nhẫn nhịn, tranh tranh đấu đấu thì không phải là một người tu luyện, làm tổn hại đến hình ảnh của người tu luyện và làm hoen ố Đại Pháp. Tâm tôi vẫn không thể lắng xuống, vì vậy tôi đã đến lý luận với chị. Tôi nói: Chị ơi, nửa bờ ruộng sát bên nhà chị bị mất rồi, bờ ruộng của chị đã rộng ra rất nhiều, hôm nay chúng ta không truy cứu xem trách nhiệm thuộc về ai, miếng đất đó là của chị gái em, chị có thể cho em một ít đất của chị để em kết hợp với nửa còn lại của nhà em để trồng trọt được không? Chị ấy nói: Nhường cho cô một ít đất cũng được, nhưng đất của cô không phải là tôi đào đâu.

Sau khi về nhà tâm trạng tôi rất buồn bực, những chuyện phiền phức này làm sao cứ liên tục xuất hiện, muốn tránh cũng tránh không được, ấn quả bầu xuống thì cái gáo lại nổi lên, càng sợ xuất hiện thì càng xuất hiện nhiều hơn, nó làm cho thân tâm tôi rất mệt mỏi. Tâm trí tôi lúc nào cũng căng thẳng, thậm chí tôi còn oán giận: Sao những người này lúc nào cũng gây khó dễ cho mình thế? Tôi tức giận lắm! Chao ôi! Không thèm nghĩ nữa, học Pháp thôi. Khi tôi đọc đến câu:

“Cần làm cho chư vị vứt bỏ những tâm nào mà chưa vứt bỏ được ở nơi người thường. Tất cả các tâm chấp trước, miễn là chư vị có, thì cần phải vứt bỏ tại các chủng hoàn cảnh [khác nhau]. [Sẽ] làm cho chư vị trượt ngã, từ đó mà ngộ Đạo; tu luyện là như thế.” (Chuyển Pháp Luân)

Mắt tôi sáng lên. Chẳng phải điều này đang nói về tôi hay sao? Chẳng phải Sư phụ đang điểm ngộ cho tôi sao? Tôi chợt tỉnh ngộ, chuyện tranh chấp đất đai, sở dĩ xảy ra liên tiếp, đều là do lòng tham, ham muốn lợi lộc, chấp trước tình cảm, tâm tranh đấu, tâm oán hận, ham muốn thể diện và phẫn nộ bất bình của chính mình. Hết thảy đều là chấp trước vào danh, lợi, tình của tôi chiêu mời đến. Sư phụ vì muốn giúp tôi bỏ đi những thứ xấu xa này, đã lần lượt tạo ra môi trường cho tôi, khổ tâm an bài cho tôi, nhưng tôi lại vì chấp trước thâm căn cố đế được hình thành hậu thiên, đã biết mà còn làm sai, lần lượt bỏ qua cơ hội đề cao tâm tính, trừ bỏ đi nhân tâm của mình. Từ đó dẫn đến những khổ nạn liên tiếp.

Tôi quyết định xin lỗi người ta. Tôi đến nhà chị họ chồng và nói: Chị ơi, hôm nay em đến xin lỗi chị, em không muốn nửa luống đất đó nữa. Em là một người tu luyện Đại Pháp, còn vì thế mà tranh luận đúng sai, là em không đúng, em không giống một người tu luyện, nửa luống còn lại chị cũng trồng đi, phần chị gái em, em sẽ đưa chị ấy ít tiền bồi thường. Sau chuyện đó, chị gái tôi nói: Người ta đã trả lại nửa luống đất đó rồi.

“Tu tại tự kỷ, công tại Sư phụ” (Chuyển Pháp Luân).

Sư phụ giảng:

“Như vậy những người tu luyện chúng ta lại càng không nên thế; những người tu luyện chúng ta giảng ‘tuỳ kỳ tự nhiên’; cái gì của chư vị thì sẽ không mất, cái gì không của chư vị thì chư vị [dù có] tranh [giành] cũng không được.” (Chuyển Pháp Luân)

Tôi nghĩ rằng người tu luyện thì phải chiểu theo yêu cầu của Sư phụ mà làm, mọi thứ đều có ở trong Pháp. Cảm ơn Sư phụ!!!

4. Dân làng lấn chiếm đất của nhà tôi

Gia đình tôi khai phá một mảnh đất ven sông, có thể thu hoạch hơn mười bao ngô, nó giáp với ruộng của nhà hàng xóm, ở giữa có một gờ đất làm ranh giới. Mùa xuân, nhà họ Lý phát đất, phá bỏ đường ranh giới và sáp nhập hai mảnh đất lại với nhau để trồng trọt. Khi tôi vác cuốc đi làm, phát hiện đất của mình đã không còn. Tâm tôi vừa động, nhưng tôi lập tức cảnh giác, trong tâm nghĩ thử thách lại đến rồi, tôi còn có gì chưa buông được, lần này ta sẽ không mắc bẫy của ma quỷ. Đây là Sư phụ lại đang giúp tôi đề cao tâm tính, là hảo sự. Cảm ơn Sư phụ đã không bỏ rơi một đệ tử không cố gắng như tôi. Tôi học thuộc Pháp của Sư phụ:

“Người Thiện thường trong tâm từ bi, không oán, không hận, lấy khổ làm vui” (Tinh tấn yếu chỉ).

Chưa được vài ngày, người hàng xóm hiện tại của tôi hỏi xin chỗ để chất củi, nói rằng nhà ông ấy nhỏ, không có chỗ để chất củi, tôi vui vẻ đồng ý. Lần này trong lòng không cảm thấy một chút oán giận nào, ngược lại cảm thấy niềm vui “Tặng hoa người khác, hương thơm còn lưu lại trên tay”. Tôi biết nhân tâm kia của mình đã thực sự buông bỏ được rồi; khối u độc tham chiếm đất đai đó cuối cùng đã được Pháp của Sư phụ làm cho tiêu tan rồi. Cảm ơn Sư phụ đã thành tựu cho đệ tử. Ân Sư khó báo.

5. Kết luận

Con đường tu luyện đều có quan nạn và gập ghềnh, là một đệ tử tinh tấn thì có thể một bước vượt qua, còn tôi đã phải trải qua trong mười năm. Trong quá trình này, Sư phụ đã gánh chịu vô vàn nghiệp lực, không tiếc công sức, lao tâm cực khổ vì tôi. Mà tôi vẫn ôm giữ chấp trước, lần lữa không buông bỏ, bỏ lỡ hết lần này đến lần khác cơ hội đề cao, làm hoen ố danh tiếng của Đại Pháp. Tôi thật hổ thẹn trước sự cứu độ từ bi của Sư tôn. Bài học giáo huấn thật sâu sắc. Các đồng tu, xin hãy rút ra từ bài học của tôi. Sư phụ giảng: “Bỏ chấp trước, thuyền nhanh nhẹ lướt” (Hồng ngâm II). Chúng ta hãy cùng nhau dũng mãnh tinh tấn bước trên con đường tu luyện, đừng để những việc thế tục cản trở con đường trở về của chúng ta.

Con xin cảm tạ Sư phụ từ bi cứu độ!

Cảm ơn sự giúp đỡ của các đồng tu!

Dịch từ: https://big5.zhengjian.org/node/299889