Tác giả: Đệ tử Đại Pháp Đại Lục
[ChanhKien.org]
Chúng ta thực tu trong Đại Pháp và trong quá trình chứng thực Đại Pháp cũng đã càng ngày càng thanh tỉnh, càng ngày càng có thể bước ra từ trong cái mê của con người. Gần đây tôi cảm thấy bản thân đang từng chút một tách ra khỏi cái lý của con người. Tôi thực sự cảm nhận được sự tồn tại của lớp vỏ con người và nó đang dần dần bị cởi bỏ từng chút một.
Sư phụ giảng:
“Chư vị không cải biến cái Lý của con người vốn được hình thành vào tận xương cốt cả trăm nghìn năm ở người thường ấy, thì chư vị vẫn không bỏ đi được cái tầng xác bề mặt của con người, nên không cách nào viên mãn. Không thể là tôi cứ mãi tiêu nghiệp cho chư vị, còn chư vị không đề cao một cách chân chính trong Pháp, nhảy thoát khỏi nhận thức của con người và quan niệm của con người” (Lời cảnh tỉnh – Tính Tấn Yếu Chỉ).
Cái lớp vỏ con người đã hình thành trong người thường qua đời đời kiếp kiếp hàng trăm nghìn năm nay đang cản trở chúng ta đồng hóa với Đại Pháp, nên chúng ta cần phải vứt bỏ nó.
Chúng ta chỉ có dùng Đại Pháp để đo lường thì mới có thể bước ra từ cái lý của người thường. Tôi xin lấy một ví dụ:
Ví dụ thứ nhất: Ngày nọ, tôi nhìn thấy hai cậu thanh niên, những sự việc và trạng thái của người trẻ tuổi giống như được gói gọn và phơi bày ra, cảm thấy thật là phức tạp. Lúc này tôi lập tức nhận ra đó chỉ là quan niệm của con người đang nghĩ chứ không phải là cách nghĩ của tôi thật sự. Tôi cảm nhận được cái lớp vỏ con người dường như đang thực sự được cởi bỏ đi.
Ví dụ thứ hai: Khi tôi nhìn thấy đôi nam nữ đang hẹn hò thì tự nhiên sản sinh ra một loại cảm xúc mỹ hảo, nhưng tôi lại đột nhiên cảnh giác được rằng đây chỉ là cái tình của con người. Hai người họ nhìn thì thấy là đang yêu nhau, nhưng nguyên nhân thật sự chính là “chuyện tốt kết thiện duyên, chuyện ác kết ác duyên, mục đích là để kết thúc [duyên nợ]” (Thế nào là đệ tử Đại Pháp – Giảng Pháp tại các nơi 11). Khi tôi dùng Đại Pháp để đo lường hiện tượng này thì đã là nhảy ra khỏi cái lý và quan niệm của con người rồi.
Ví dụ thứ ba: Lúc lái xe, tôi thường gặp phải tình huống có xe khác chen vào trước mặt khiến tôi không thể không phanh gấp, lúc đó tôi đã không tự chủ mà sinh ra oán giận người ta. Lần này tôi lại gặp phải tình huống như vậy, tôi cảm giác được cái sự “oán giận” đó đang âm thầm muốn hiển lộ ra, nhưng rất yếu ớt. Tôi lập tức chú ý đến sự tồn tại của nó, tôi khắc chế nó và không để cho nó biểu hiện ra, xem nhẹ tình huống này và không bận tâm đến nó nữa. Tôi thiện ý lý giải rằng họ không phải cố ý đâu, có thể là họ đột nhiên phát hiện bản thân đi sai đường mà thôi.
Ví dụ thứ tư: Có một ngày, bạn tôi nói tôi đã gầy đi, trong tâm tôi cảm thấy rất đắc chí, nhưng lúc đó tôi không hề chú ý đến điều này. Sau này sự việc đó lại lần nữa xuất hiện trong đầu, khiến trong tâm tôi rất vui. Lúc này tôi mới phân biệt ra được cái cảm giác này chính là tâm người thường đang vui mừng, đó là nhân tâm đang biểu hiện ra thích thú khi người khác khen vóc dáng của mình đẹp chứ không phải là bản thân tôi thực sự. Lúc đó tôi đã phủ định nó, khắc chế và tống khứ nó đi.
Ví dụ thứ năm: Hôm đó tôi ăn cá chiên, cảm thấy mùi vị rất tươi ngon và rất thích ăn nó. Cái niệm đầu này vừa xuất hiện tôi liền cảm giác điều này là không đúng, đây chính là một loại cảm giác của con người, là dục vọng của con người đang muốn ăn, chứ không phải chân ngã của tôi và đây cũng là dục vọng lớp vỏ ngoài của con người.
Sư phụ giảng:
“cảm giác của con người không là gì hết; không thể dựa vào cảm giác để tu luyện” (Chuyển Pháp Luân).
Vì thế tôi đã khống chế bản thân dừng lại đúng lúc.
Sư phụ giảng:
“Chư vị chỉ có học Đại Pháp một cách kiên định, [khi] xuất hiện niệm đầu tư tưởng bất hảo, chư vị nên nghĩ rằng mình là người tu luyện, dùng chính niệm áp chế chúng. Pháp thân của tôi nhìn thấy rất rõ những hoạt động tư tưởng của chư vị. Chư vị có thể phân chúng rõ ra, không coi chúng là bản thân mình, thế thì tự nhiên chúng sẽ không phải chư vị, sẽ trừ rớt chúng đi. Nhưng sẽ không trừ bỏ [hết] cho chư vị trong một lần, mà sẽ phân tầng thứ, dần dần khiến chúng rút nhỏ đi, là vì vẫn cần lưu lại để chư vị tự mình nhận thức Pháp, tu luyện. Mà có những thứ phi thường bất hảo thì sẽ trừ bỏ chúng lập tức. Chính là như vậy” (Giảng Pháp tại Pháp hội các phụ đạo viên ở Trường Xuân).
Lý của con người là mê, làm mê hoặc đi bản tính của con người; chấp trước của con người là khóa, khóa chặt đi chân ngã. Quan niệm của con người đang chi phối đời đời kiếp kiếp của họ. Chỉ có đồng hóa với Đại Pháp thì mới có thể phá bỏ cái mê của con người, mở được khóa tâm và cởi bỏ đi lớp vỏ con người.
“Đắc Đại Pháp tố kim thể vãng gia quy”
Tạm dịch:
“Đắc Đại Pháp luyện kim thể trở về nhà”
(Quy – Hồng Ngâm V)
Trên đây là thể ngộ trong quá trình thực tu của tôi, viết ra để chia sẻ cùng các đồng tu.