Tác giả: Cảng Văn

[ChanhKien.org]

Trong một chương của “Tây Du Ký”, Tôn Ngộ Không đã bào chế thuốc cho quốc vương nước Chu Tử. Sách viết rằng:

Hành giả nói: “Hãy lấy một lạng đại hoàng và nghiền thành bột mịn”. Sa Tăng bèn nói: “Đại hoàng vị đắng, tính hàn, không độc, tính trầm mà không phù, công dụng đi mà không giữ lại, khai mọi uất kết mà không ủng trệ, định yên họa loạn gây dựng thái bình, nên tên gọi là “tướng quân”. Thứ thuốc này chỉ có vậy, nhưng sợ quốc vương mắc bệnh đã lâu, thân thể hư nhược, không dùng được. Hành Giả cười, nói: “Hiền đệ không biết, thứ thuốc này long đờm thuận khí, làm tan hết hàn nhiệt ở trong bụng. Chú cứ để mặc tôi, hãy đi lấy một lạng ba đậu, bóc vỏ màng, giã cho hết dầu và độc tố, rồi nghiền thành bột mịn”.

Bát Giới nói: “Ba đậu vị cay, tính nhiệt, có chất độc, tiêu tích cứng, làm tan hết chứng trầm hàn trong lá phổi, thông bế tắc, lợi cả đường đại tiểu tiện, là vị tướng phá vỡ rào cản và chiếm giữ cửa ngõ, không thể dùng một cách khinh suất được”.

Hành Giả nói: “Hiền đệ, chú cũng không biết. Thứ thuốc này phá uất kết, thông đường ruột, chữa được chứng tim bị phù trương”.

Nhận thức của Sa Ngộ Tĩnh về cây đại hoàng và nhận ​​thức của Trư Bát Giới về cây ba đậu là những điều mà hầu hết các thầy thuốc Trung y đều biết; tuy nhiên, có bao nhiêu người biết về khía cạnh khác trong nhận thức của Hành Giả về cây đại hoàng và cây ba đậu? Tất nhiên, ở đây không phải nói là sự hiểu biết này nhất thiết là đúng. Tác giả chỉ muốn nêu ra một vấn đề: tại sao sự hiểu biết của Hành Giả lại hoàn toàn khác với sự hiểu biết của Sa Tăng và Trư Bát Giới? Rõ ràng, sự hiểu biết của Hành Giả toàn diện hơn (và quả thực đã chữa khỏi bệnh cho quốc vương). Tác giả cho rằng điều dẫn đến sự khác biệt trong hiểu biết này là do tầng thứ sở tại của Hành Giả cao hơn tầng thứ của Sa Ngộ Tĩnh và Trư Bát Giới, do đó có sự hiểu biết tốt hơn và toàn diện hơn về cùng một vấn đề. Do đó điều này cũng cho thấy một trong những lý do quan trọng khiến cho Trung y cổ đại biến dị thành Trung y như hiện tại chính là sự đánh mất đạo đức. Bởi vì tầng thứ cao thấp thực sự của một người được quyết định bởi đức, một người có đạo đức cao sẽ ở một tầng thứ cao hơn và đương nhiên sẽ có thể hiểu được những điều mà một người ở tầng thứ thấp không thể hiểu được. Người ở tầng thứ thấp hơn không bao giờ có thể hiểu được cái lý của tầng thứ cao hơn.

Trung y cổ đại rất coi trọng việc tu dưỡng đạo đức. Họ không dùng y thuật của mình làm thành một loại kỹ thuật để cầu danh cầu lợi. Họ cũng yêu cầu rất nghiêm khắc với người kế nhiệm, không truyền lại kiến ​​thức nếu không có đệ tử đáp ứng được yêu cầu của mình. Đầu những năm 1980, tác giả đã từng quen biết một thầy thuốc Đông y đã ngoài chín mươi tuổi. Ông khám bệnh không thu tiền; bệnh nhân chỉ cần chuẩn bị một số vật dụng hàng ngày như gạo và dầu ăn tùy theo điều kiện của mình, hơn nữa, ông kê đơn thuốc với mục đích là lo cho bệnh nhân, cố gắng kê những loại thuốc rẻ nhất. Mỗi khi ông bắt mạch thì hơn nửa tiếng đồng hồ. Bệnh nhân của ông đều là những người bị các bệnh viện lớn phán rằng chờ chết, do y thuật cao minh, rất nhiều người đã mời ông xuất sơn và muốn bái ông làm sư, nhưng ông đã từ chối. Cha tôi bị chứng gai xương bả vai và đã tìm kiếm phương pháp điều trị ở nhiều nơi mà không thành công. Cuối cùng, ông đã được chữa khỏi bằng một phương pháp đơn giản và rẻ tiền.

Trung y hiện đại được đào tạo tại các trường đại học, và rõ ràng là khiến cho các sinh viên hiểu rằng Trung y chỉ là một kỹ năng được học ở trường đại học, giống như các môn học khác được giảng dạy tại các trường đại học. Không ai bảo sinh viên phải coi trọng bồi dưỡng đạo đức của mình, và không ai nói cho họ biết về mối quan hệ giữa y thuật và đạo đức. Kết quả của việc tách rời y thuật và đạo đức đã dẫn đến toàn bộ nền Trung y hiện đại bị hạn chế ở tầng thứ thấp, không thể nhìn thấy phía trên còn có những gì, và đành phải dựa vào các bài thuốc gia truyền để sống nhờ vào những thành tựu trong quá khứ, và không thể thực sự sáng tạo ra cái gì mới nữa.

Dịch từ: https://www.zhengjian.org/node/58778