Tác giả: Catherine Yang và Eva Fu

[ChanhKien.org]

Các nhà nghiên cứu lâu năm cho biết có hai quyển sách vừa được phát hành và dự luật lưỡng đảng mới được đệ trình, và vấn đề này không còn là điều cấm kỵ nữa.

Ông Jan Jekielek (trái) và ông Robert Moffit thảo luận về hệ thống mổ cướp nội tạng của Đảng Cộng sản Trung Quốc, tại một sự kiện do Quỹ Di sản tổ chức ở Washington, hôm 07/04/2026. (Ảnh: Irene Luo/The Epoch Times)

WASHINGTON — Khi ông Robert Moffit biết đến ngành công nghiệp mổ cướp nội tạng của chính quyền Trung Quốc, được trình bày chi tiết trong quyển sách mới được phát hành có nhan đề “Giết theo đơn đặt hàng” (“Killed to Order”), ông đã nhớ về nỗi kinh hoàng của việc thí nghiệm trên người từng được phơi bày tại phiên tòa Nuremberg.

“Thành thật mà nói, giống như hầu hết mọi người trên hành tinh này, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có bất kỳ điều gì giống như vậy lại phát sinh”, ông Moffit nói với The Epoch Times. Ông là một nhà nghiên cứu cấp cao về chính sách y tế và phúc lợi thuộc Quỹ Di sản và là một cựu viên chức dưới thời Chính phủ Tổng thống Ronald Reagan.

“Nhưng khi đọc quyển sách này, tôi cảm thấy thật bàng hoàng, và tôi có thể hiểu được tại sao người ta không tin chuyện đó, bởi vì nó quá khủng khiếp”.

“Hàng triệu người Mỹ không hề biết gì về chuyện này. Đây là một chuyện kinh dị có thật, và phải được đưa ra ánh sáng. Đó là cách duy nhất mà chúng ta làm để có được sự thay đổi nào đó”.

Như ông Jan Jekliek, biên tập viên cấp cao của The Epoch Times và là một tác giả, giải thích trong cuốn sách “Giết theo đơn đặt hàng”, vào những năm 1980, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã bắt đầu theo đuổi việc làm thí nghiệm y khoa và cấy ghép nội tạng trái với luân thường đạo lý.

Nhưng vào khoảng năm 2000, Trung Quốc trải qua một sự gia tăng đều đặn về số ca cấy ghép nội tạng mặc dù tỷ lệ tham gia vào hệ thống hiến tạng tự nguyện của quốc gia này vô cùng thấp.

Năm 2005, ông Jekielek nghe nói về một bệnh nhân mắc bệnh tim đến Trung Quốc để thực hiện một ca cấy ghép chỉ sau hai tuần. Đây là điều khó xảy ra dưới một hệ thống cấy phép nội tạng phù hợp với luân thường, nghĩa là bệnh viện sẽ phải cam đoan là người hiến tạng đã chết.

“Vậy thì, hai điều mà chúng ta biết được ngay: Thứ nhất, ‘tai nạn thảm khốc’ đó đang được ai đó dàn cảnh — ai đó đang bị sát hại để lấy nội tạng”, ông Jekielek nói trong một buổi vấn đáp với ông Moffit tại Quỹ Di sản hôm 07/04/2026.

“Và thứ hai là, làm sao quý vị để có thời gian chờ chỉ trong hai tuần như vậy, nói một cách cơ bản là điều rất khó xảy ra, phải không? Trong một thời gian cho phép, rất hiếm để tìm được người phù hợp, mà đôi khi vẫn bị từ chối”.

Như các nhà điều tra độc lập đã kết luận, ĐCSTQ đang sử dụng các tù nhân lương tâm làm một ngân hàng cung cấp nội tạng khi còn sống. Hàng ngàn học viên Pháp Luân Công — những người bị bỏ tù vì không chịu từ bỏ đức tin của mình — đã bị xét nghiệm máu mà không được giải thích gì trong thời gian họ bị giam giữ.

Pháp Luân Công, còn được gọi là Pháp Luân Đại Pháp, là một Pháp môn tu luyện theo nguyên lý Chân, Thiện, Nhẫn. Sau khi được truyền ra vào đầu những năm 1990, Pháp môn này đã trở nên phổ biến, và theo ước tính chính thức của nhà nước Trung Quốc, thu hút 70 triệu đến 100 triệu người theo tập vào cuối thập niên đó.

Ngày 20/07/1999, ĐCSTQ đã phát động một chiến dịch bức hại tàn bạo nhắm vào những người tu luyện này, bắt đầu bằng những vụ bắt bớ hàng loạt. Nhiều học viên không chịu từ bỏ Pháp Luân Công đã phải chịu cảnh tra tấn, tẩy não, và lao động cưỡng bức.

Như được giải thích trong quyển sách của ông Jekielek, số người dân bị giam giữ này cũng mang đến cho ĐCSTQ cơ hội mở rộng vô hạn hoạt động mổ cướp nội tạng của họ.

Sự đồng lõa của quốc tế ngày càng được nhận thức rõ

Sau buổi vấn đáp, các chuyên gia trong một nhóm hội thảo cho rằng vấn đề này đã gặp phải sự thờ ơ và im lặng quá lâu rồi, bởi lợi ích của các tập đoàn Mỹ tại Trung Quốc và sự tham gia của các tổ chức ưu tú Mỹ trong việc đào tạo bác sĩ người Trung Quốc về phẫu thuật cấy ghép nội tạng. Nhưng, các chuyên gia cũng nói rằng hình thế này đang thay đổi.

Ông Ethan Gutmann, một thành viên của nhóm hội thảo, cho biết rằng vào những năm 2000, khi số học viên Pháp Luân Công bị cầm tù tăng lên, các bệnh viện Trung Quốc cạnh tranh với nhau để có thể nói rằng hàng năm họ đều thực hiện cấy ghép tim hoặc gan. Ông nói rằng ở một mức độ nào đó, cộng đồng quốc tế cũng đã đặt câu hỏi về con số ngày càng tăng này.

Bắc Kinh nói rằng nguồn nội tạng đó đến từ những tử tù. Tuyên bố này vấp phải sự chỉ trích. Năm 2015, khi Trung Quốc đứng trước nguy cơ bị mất quyền tham gia các diễn đàn và tập san y khoa quốc tế, thì chính quyền này nói rằng họ đang chấm dứt thực trạng lấy nội tạng từ tù nhân.

Tuy nhiên, số ca cấy ghép nội tạng vẫn tiếp tục gia tăng.

“Rồi mọi chuyện bắt đầu vỡ lở”, ông Gutmann nói. Ông là một tác giả, một nhà điều tra, và cũng là người đồng sáng lập của tổ chức “Liên minh Quốc tế Chấm dứt Lạm dụng Cấy ghép Nội tạng tại Trung Quốc”.

Tác giả kiêm ký giả điều tra Ethan Gutmann (trái) thảo luận về hệ thống mổ cướp nội tạng của chính quyền cộng sản Trung Quốc, tại một sự kiện do Quỹ Di sản tổ chức ở Washington, hôm 07/04/2026. (Ảnh: Irene Luo/The Epoch Times)

Năm 2016, các dân biểu gồm ông Chris Smith (Đảng Cộng hòa-New Jersey) và ông Dana Rohrabacher (Đảng Cộng hòa-California) đã chủ trì một phiên điều trần, trong đó những người đứng đầu của Hiệp hội Cấy ghép và Mạng lưới Liên kết Chia sẻ Nội tạng nói rằng họ không có cách nào để xác thực là Trung Quốc không còn lấy nội tạng từ tù nhân.

“Một phiên điều trần thật lạ lùng”, ông Gutmann nói. “Chuyện còn lại bắt đầu xảy ra là việc xây dựng hàng loạt các khu trại tập trung ở Tân Cương, và điều đó đi kèm với những lượt kiểm tra sức khỏe hàng loạt lên từng người Duy Ngô Nhĩ, miễn là họ trên 12 tuổi”.

Như được trình bày chi tiết trong quyển sách mới của ông Gutmann, những người bị giam cầm ở khu vực Tân Cương đột ngột bị xét nghiệm máu và DNA vốn là điều mà một thường dân Trung Quốc không bao giờ thực hiện, và những người 28 tuổi bị mất tích ở tỷ lệ gần như không thay đổi.

Trong cuốn sách “The Xinjiang Procedure”, (tạm dịch “Thủ thuật Tân Cương”), ông Gutmann đưa ra bằng chứng mới rằng ĐCSTQ đã mở rộng việc mổ cướp nội tạng một cách có hệ thống đến cả người Duy Ngô Nhĩ.

Ông Gutmann cho biết, trong nhiều năm qua, các tổ chức y tế lớn đã im lặng trước vấn đề này hoặc tiếp nhận những tuyên bố của Bắc Kinh một cách mù quáng. Tuy nhiên, năm 2022, một tố chức y tế đã quyết định cấm những bài nghiên cứu của Trung Quốc về cấy ghép nội tạng.

“Hiệp hội Cấy ghép Tim Phổi Quốc tế đã thay đổi quan điểm về toàn bộ vấn đề này”, ông Gutmann cho biết. “Điểm chính là họ vẫn theo quan điểm mới đó, bởi vì họ nói rằng họ không có bằng chứng cho thấy … bằng cách nào đó Trung Quốc đã cải tổ”.

“Điều đó có nghĩa là các bác sĩ phẫu thuật Trung Quốc không thể đi đến các hội nghị của họ, không thể viết bài cho các tập san của họ. Đó là một vấn đề rất lớn ở Trung Quốc. Một việc vô cùng mất mặt”.

“Những gì đang diễn ra ngay bây giờ là chúng ta có một lỗ hổng, một lỗ hổng vô cùng lớn, bởi vì cái cớ cũ rích … với cả trong giới báo chí và chính trị là, ‘À, các bác sĩ thực sự không đồng thuận với vấn đề này’”.

“Giờ đây quý vị có thể nói đó là sự chia rẽ. … Có một sự bất đồng thực sự giữa các bác sĩ cấy phép tim phổi và hiệp hội cấy ghép nội tạng. … Đó là một lỗ hổng mà dự luật của Nghị sĩ Smith có thể lấp lại”.

Dân biểu Chris Smith (Đảng Cộng hòa-New Jersey) (giữa) thảo luận về hệ thống mổ cướp nội tạng của chính quyền cộng sản Trung Quốc, tại một sự kiện do Quỹ Di sản tổ chức ở Washington, hôm 07/04/2026. (Ảnh: Irene Luo/The Epoch Times)

Dự luật chống lại nạn mổ cướp nội tạng

Ông Chris Smith, cũng đã nói chuyện tại hội thảo, là người mạnh mẽ ủng hộ nhân quyền tại Quốc hội Hoa Kỳ trong hơn ba thập niên qua, và từng tổ chức hơn 100 phiên điều trần về nạn áp bức nhân quyền của ĐCSTQ.

Hồi năm ngoái (2025), ông đã đệ trình dự luật trong đó sẽ trừng phạt những thủ phạm tham gia mổ cướp nội tạng. Đó là lần thứ hai Hạ viện Hoa Kỳ thông qua dự luật như vậy nhưng không có tiến triển nào tại Thượng viện.

“Tôi đã yêu cầu, và tôi lại đề nghị giới lãnh đạo Thượng viện, để đưa dự luật này ra thảo luận với sự đồng thuận tuyệt đối”, ông Smith nói, đồng thời ông cũng cho biết rằng ông có một cuộc họp hôm 15/04 với người đứng đầu của Ủy ban Đối ngoại Thượng viện, Thượng nghị sĩ Jim Risch (Đảng Cộng hòa-Idaho).

“Tôi tin rằng họ sẽ thông qua. Và tôi đã phải mất khoảng một năm để có được cuộc họp này, đề nghị ông ấy, ‘Làm ơn thảo luận về dự luật này, hoặc ít ra là … đừng chặn nó”.

Khi được đệ trình tại Thượng viện hồi năm ngoái, dự luật này nhận được sự bảo trợ của lưỡng đảng trong lần đầu tiên. Dự luật, được bảo trợ bởi các Thượng nghị sĩ Ted Cruz (Đảng Cộng hòa-Texas) và Jeff Merkley (Đảng Dân chủ-Oregon), sẽ ngăn chặn những thủ phạm nhập cảnh vào Hoa Kỳ hoặc thực hiện giao dịch chuyển ngân tại Hoa Kỳ. Các cá nhân này sẽ bị tước thị thực Hoa Kỳ và lợi ích về di trú mà họ có.

“Tôi nghĩ rằng việc hai quyển sách được phát hành và … nêu vấn đề này ra bằng một cách hết sức rõ ràng sẽ có tác dụng thay đổi”, ông Smith nói với The Epoch Times. “Điều này mang đến nhiều sự tra cứu mới và chính xác về mức độ khủng khiếp và phổ biến của vấn đề này”.

“Tri thức chính là sức mạnh”, ông nói. “Khi quý vị thật sự tự mình nhận thức được, thì quý vị mới có thể hành động, và quý vị có thể hành động một cách sáng suốt khi tìm cách chống lại, trong trường hợp này, một thế lực tà ác ngấm ngầm”.

Bà Terry Gilberg, một người dẫn chương trình trò chuyện và là một nhà sản xuất, tại sự kiện “Mổ cướp Nội tạng: Cửa hàng Đồ kinh dị của Trung Quốc Cộng sản”, do Quỹ Di sản tổ chức ở Washington, hôm 07/04/2026. (Ảnh: Eva Fu/The Epoch Times)

Những khán giả lần đầu tiên biết về nạn mổ cướp nội tạng của ĐCSTQ cũng có cùng tâm lý với các thành viên của ban hội thảo, đều mong muốn Hoa Kỳ lên án và đưa thực trạng này thành một tội ác hình sự.

Người dẫn chương trình phát thanh Terry Gilberg cho biết bà trước đó không hề biết về nạn mổ cướp nội tạng ở Trung Quốc.

“Đây là một vấn đề mà chúng ta cần phải biết”, bà Gilberg nói với The Epoch Times. “Việc này phải chấm dứt, nhưng vấn đề là làm sao để thông điệp được lan truyền đến toàn thể người dân Mỹ, đặc biệt là trong các bệnh viện, đến các bác sĩ, y tá, và những gia đình đang cầu xin một loại nội tạng nào đó”.

Ông Chuck Donovan, đồng chủ tịch của Liên minh Khoa học Ủng hộ Sự sống và Kỹ thuật, tại sự kiện “Mổ cướp Nội tạng: Cửa hàng Đồ kinh dị của Trung Quốc Cộng sản”, do Quỹ Di sản tổ chức ở Washington, hôm 07/04/2026. (Ảnh: Eva Fu/The Epoch Times)

Ông Chuck Donovan, đồng chủ tịch của Liên minh Khoa học Ủng hộ Sự sống và Kỹ thuật, cho biết rằng đây là một vấn đề mới mẻ mà ông sẽ viết và sẽ liên lạc với các nhà hoạch định chính sách về việc đó.

“Tôi đã có hơn 50 năm kinh nghiệm làm việc tại Washington về các vấn đề”, ông nói với The Epoch Times. “Thường là có nhiều lý do ở cấp quốc gia hoặc vấn đề quan trọng gì đó đằng sau quyết định … một chính sách giống như vậy, vốn sẽ dễ dàng, nhưng cũng có phần khó giải quyết, bởi vì nó vướng mắc vào những vấn đề khác giữa các quốc gia”.

“Đối với tôi, vấn đề quan trọng nhất là, Hoa Kỳ sẵn sàng cứng rắn đến mức độ nào trong vai trò lãnh đạo về mặt đạo đức? Theo tôi, họ chưa đủ cứng rắn mà lẽ ra họ nên như vậy. Tôi muốn thấy điều đó thay đổi. Điều đó rất quan trọng. Rất trọng đại”.

Ông Wesley Smith (giữa) thảo luận về hệ thống mổ cướp nội tạng của chính quyền cộng sản Trung Quốc, tại một sự kiện do Quỹ Di sản tổ chức ở Washington, hôm 07/04/2026. (Ảnh: Irene Luo/The Epoch Times)

Ông Wesley Smith, một thành viên của ban hội thảo, là chủ tịch kiêm thành viên cấp cao của Trung tâm Tính ưu việt của Con người thuộc Viện Khám phá, nói rằng những hoạt động này của ĐCSTQ cần phải bị lên án, nếu không thì sẽ khuyến khích một lối suy nghĩ lan rộng.

“Chuyện này giống như một loại virus, phải không?” ông nói khi đề cập đến trường hợp một phụ nữ được trợ giúp tự tử bằng ý tế bị đưa vào trạng thái hôn mê để kéo dài thời gian trong đó nội tạng của bà có thể bị lấy đi. Ông nói rằng ông cảm thấy lo lắng những trường hợp như vậy có thể khiến việc ngăn ngừa tự tử trở nên không còn hiệu quả.

“Chuyện như vậy luôn luôn là một loại virus lây truyền từ quốc gia này sang quốc gia nọ. Việc này rõ ràng lan truyền vào ý nghĩ của chúng ta về việc tự tử được trợ giúp”.

“Vì vậy, nếu chúng ta có thể ngăn chặn việc này tại Trung Quốc, nếu chúng ta ít nhất có thể ngăn chặn thông lệ này, thì tôi cho rằng đây là bước khởi đầu”.

“Trung Quốc là nơi mà đạo lý luân thường đã bị mai một trong lĩnh vực nghiên cứu y khoa. Chúng ta cần hạn chế kiểu hợp tác đó, điều mà họ khao khát bởi vì họ muốn được tôn trọng”.

“Chừng nào chuyện này còn tiếp diễn, và chừng nào họ còn sẵn lòng dung túng chuyện đó trong xã hội của họ và thu lợi từ đó, thì chúng ta cần phải xem Trung Quốc … là một quốc gia cô lập”.

(Theo The Epoch Times)

Dịch từ: https://www.theepochtimes.com/china/ccps-forced-organ-harvesting-meets-with-growing-awareness-in-us-6008940?c=share_pos1&pid=iOS_app_share