Tác giả: Văn Tuyển
[ChanhKien.org]
Một buổi sáng mùa hè, có một con cóc ghẻ xấu xí ngồi xổm bên bờ hồ, bụng phập phồng thở dốc, đôi mắt lồi vô hồn nhìn những người hàng xóm đang nô đùa trong hồ.
Tháng trước, gia đình vịt hoa vừa có thêm thành viên mới, sáu chú vịt con lông tơ mềm mại bơi tung tăng theo sau cha mẹ; đôi uyên ương vẫn giống như thường lệ, lặng lẽ và điềm đạm lướt trên mặt nước, luôn quấn quýt không rời; đàn ngỗng trời có con thì thong thả kiếm ăn bên bờ, có con nằm dài trên bãi cỏ. Thu hút ánh nhìn nhất chính là gia đình thiên nga, vợ chồng thiên nga cùng hai đứa con sắp trưởng thành, con nào cũng có chiếc cổ thon dài, bộ lông trắng muốt và dáng vẻ uyển chuyển. Dù là vươn cổ thư giãn hay cúi đầu tỉa lông, mỗi cử chỉ, mỗi động tác đều toát lên khí chất thanh cao, phong thái tao nhã. Hầu như du khách nào đi ngang qua đây, cũng không kìm được mà trầm trồ: “Thiên nga đẹp quá!”
“Hừ, bọn chúng thì có gì ghê gớm chứ?”, con cóc sần sùi ghét nhất là nghe người ta khen thiên nga. “Chẳng qua chỉ là cổ dài hơn một chút, lông trắng hơn một chút thôi mà? Để ta lớn lên thành bộ dạng như vậy ta cũng chẳng thèm! Con người đúng là không có mắt thẩm mỹ, thế mà lại không chú ý đến ta, ta biết hát, còn có… đúng rồi, quan trọng nhất là, ta có bốn chân, hừ, đến cả thuyết tiến hóa cũng không hiểu!” Nói xong, nó dùng đôi mắt lồi vô hồn của mình phẫn nộ liếc thêm một cái về phía những chú thiên nga, rồi kéo theo thân hình nặng nề, chậm chạp bò về chỗ ở.
Khi nó đi ngang qua trước cửa nhà vịt hoa, nhìn thấy chậu nước chắn mất một phần lối đi, nó lập tức nổi nóng: “Thiên nga làm dáng thì thôi, đến mày là vịt cũng muốn chặn đường à?” Nó tiến đến bên chậu, dồn hết sức liều mạng nhảy, một lần, hai lần, ba lần… “Bùm!”, cuối cùng cũng nhảy vào trong chậu nước, nó bơi vài cái, rồi dựa thân vào thành chậu, cọ cọ lớp da cóc ghẻ sần sùi đã nhiều năm không được rửa sạch, sau đó nhảy ra rồi chậm rãi bò đi.
Màn đêm buông xuống, con cóc ghẻ bị đánh thức bởi một trận cãi vã dữ dội. Chỉ nghe thấy bố vịt hoa quát lớn: “Cô làm mẹ kiểu gì vậy? Nước để cho bọn trẻ sao lại bẩn thế này? Trời ơi, còn có một mùi hôi thối kỳ quái nữa!” Mẹ vịt hoa cao giọng đáp lại: “Không thấy tôi bận thế này à? Phải chăm sóc cùng lúc sáu đứa con, anh làm bố mà không thể giúp một tay sao? Trước khi đi rõ ràng nước vẫn còn sạch mà!” Trong bóng tối, con cóc ghẻ lén cười khúc khích. Đột nhiên, đôi mắt lồi của nó đảo hai vòng, lại nghĩ ra một kế. Nó rời khỏi chỗ ở, bò về phía nhà vịt hoa.
Vợ chồng vịt hoa vẫn đang cãi nhau, bỗng nhìn thấy cóc ghẻ thò đầu vào, giật mình một cái, rồi im bặt. “Anh cóc à, đêm hôm khuya khoắt thế này, anh đến làm gì vậy?”, bố vịt hoa vừa hỏi vừa quan sát. “Tôi nghe thấy hai người cãi nhau, ài, vốn dĩ không muốn đến”, cóc ghẻ làm ra vẻ bất lực, “nhưng thấy cuộc sống đang yên ổn của hai người bị xáo trộn như vậy, tôi không đành lòng! Ai bảo chúng ta là hàng xóm gần chứ”. Mẹ vịt hoa nghi ngờ nhìn “người hàng xóm” này, chợt nhớ lại một chuyện không vui trước đây. Hai năm trước, lúc cô và chồng đang hưởng tuần trăng mật sau khi kết hôn, chính “vị hàng xóm” này đã dùng cái miệng độc ác của anh ta đi khắp nơi tung tin đồn, nói rằng cô không phải là thành viên chính tông của dòng họ vịt hoa, mà chỉ là giống lai bên ngoài, khiến bố vịt hoa suýt nữa “chia tay” với cô. May mà chị dâu thiên nga đứng ra hòa giải, nhờ người điều tra giúp, cấp cho một giấy chứng nhận huyết thống, mọi chuyện mới được giải quyết.
Đột nhiên một giọng nói vang lên, “đại muội à”, khiến mẹ vịt hoa tỉnh lại từ dòng hồi tưởng, “đại muội à!”, con cốc ghẻ lại thân thiết gọi thêm một tiếng. “Lão đệ, tuyệt đối đừng trách nhầm đại muội, chuyện chậu nước này thế nào lại bẩn, thì tôi đã tận mắt nhìn thấy, là… thiên…” Nó cảnh giác liếc nhìn ra ngoài cửa, “là ông anh thiên nga của các người đứng trong chậu rửa chân đấy!”, “Thật sao?”, vợ chồng vịt hoa đồng thanh hỏi. “Ài, hai người với thiên nga là bạn bè, họ đối với hai người cũng đã nương tay lắm rồi”. Cóc ghẻ nhìn vợ chồng vịt hoa đang dần mắc câu, trong lòng thầm cười. “Theo tôi biết, họ còn có ý đồ chiếm lấy tổ ấm yên vui của vợ chồng uyên ương đó, lại còn có dã tâm đuổi cả bầy ngỗng trời đi cơ!”, “Không thể nào?”, mẹ vịt hoa khó hiểu chớp mắt: “Tổ ấm của vợ chồng uyên ương nhỏ như vậy, họ căn bản không chui vào được mà!”. “Chết rồi”, cóc ghẻ giật mình, “sao mình lại quên mất chuyện này nhỉ?” Nhưng đôi mắt lồi của nó lại đảo một vòng, lập tức đáp: “Việc họ chiếm tổ chỉ là giả thôi, thực chất là muốn đuổi người ta đi mà!” Nhìn vẻ mặt nửa tin nửa ngờ của vợ chồng vịt hoa, cóc ghẻ lại nói: “Tóm lại, có kẻ đang làm loạn trật tự, muốn xưng vương xưng bá, mọi người nên cảnh giác một chút!”, nói xong, nó lui ra ngoài.
Sáng sớm hôm sau, vợ chồng vịt hoa dẫn theo con cái đến trước tổ của vợ chồng uyên ương, âm thầm kể lại những lời của cóc ghẻ đêm qua cho họ nghe. Anh uyên ương nghe xong liền cười lớn: “Ha ha ha, ‘vị cóc tiên sinh’ này lại rảnh rỗi sinh chuyện rồi! Chúng tôi sống ở đây bao nhiêu năm rồi, ai như thế nào mà còn không rõ sao? ‘Vừa ăn cắp vừa la làng’ chính là thủ đoạn quen dùng của ‘vị cóc tiên sinh’ này”. Vợ chồng thiên nga đối xử với người khác chân thành, rộng lượng, tấm lòng lương thiện, tuyệt đối không thể đi hại người khác được. Chị dâu uyên ương nói: “Còn cái lão cóc ghẻ này trước nay chưa bao giờ chịu nổi khi thấy người khác hơn mình, ai được lòng mọi người hắn cũng tức, ai xinh đẹp hắn cũng tức, mà nhà ai vợ chồng tình cảm tốt đẹp hắn cũng tức nốt. Đó, chẳng phải mấy năm trước, thấy chị với anh của em tình cảm tốt đẹp, lão ta liền đi khắp nơi bịa đặt nói rằng anh thiên nga phải lòng tôi sao? May mà anh trai của em và anh thiên nga là anh em tốt, tin tưởng lẫn nhau, nếu không thì gia đình chúng tôi đã sớm bị cái lão cóc ghẻ này phá tan rồi”. Anh uyên ương nói: “Chúng em còn trẻ, thiếu kinh nghiệm, sau này cần quan sát nhiều hơn, suy xét kỹ hơn, như vậy thì sẽ không dễ bị lừa nữa”.
Trên đường cả gia đình vịt hoa đi ra bờ hồ, họ gặp đàn ngỗng trời cũng đang đi về phía hồ. Con đầu đàn nói với họ: “Các bạn đã nghe nói chưa? Gia đình thiên nga ngày mai sẽ chuyển đi đến một nơi rất xa”. Dường như nó không để ý đến vẻ mặt kinh ngạc của vợ chồng vịt hoa, tiếp tục nói: “Gia đình thiên nga hiền lành và tốt bụng biết bao! Mỗi năm chúng tôi bay đến đây, đều nhận được sự giúp đỡ vô tư của họ. Em trai tôi bị thương ở chân, cũng nhờ họ chăm sóc tận tình nên mới nhanh chóng hồi phục. Năm sau quay lại, chắc sẽ không còn gặp họ nữa. Ài…” Bỗng nhiên trong đàn ngỗng vang lên tiếng nức nở khe khẽ, nguyên là em út ngỗng, vừa thút thít vừa nói: “Họ còn chưa đi mà em đã bắt đầu nhớ họ rồi”.
Buổi sáng vui đùa dưới hồ, mọi người không thấy gia đình thiên nga đâu, có thể họ đang bận rộn thu xếp hành lý. Họ sắp đi rồi, ai nấy đều cảm thấy trong lòng trống vắng, như vừa mất đi điều gì đó. Vịt hoa mẹ nói với chồng: “Chúng ta suýt nữa đã tin lời nhảm nhí của con cóc ghẻ đó, mà hiểu lầm người tốt”. Nói rồi, nước mắt như sắp trào ra. Vịt hoa bố nói: “Đừng buồn nữa, có vấp ngã thì mới khôn ra thôi mà”, “thôi, đừng nói nữa…” Vịt hoa mẹ đáp: “Đối với em mà nói, chuyện này đâu phải lần đầu, em cũng quá…” Vịt hoa bố an ủi: “Đừng tự trách mình quá, tục ngữ có câu nói ‘người tốt thì không biết kẻ xấu xấu xa đến mức nào’, điều này có thể cho thấy rằng em quá đơn thuần, quá lương thiện thôi”. Vịt hoa mẹ bối rối hỏi: “Thật vậy sao?”, câu này như đang hỏi chồng, mà cũng như đang tự hỏi chính mình.
Buổi sớm tinh mơ, ánh sáng trải ngập khắp nơi. Bên bờ hồ, gia đình thiên nga bay vút lên không trung giữa những lời “tạm biệt” vang vọng của hàng xóm láng giềng và đàn ngỗng trời. Chúng vỗ đôi cánh trắng muốt một cách ung dung, thanh thoát, chậm rãi bay về phương xa.
Từ trong đám cỏ, con cóc ghẻ nhìn cảnh chia tay này thỏa mãn nghĩ thầm: ‘A ha, chúng đã đi rồi, bớt được một mối phiền lòng lớn của ta”. Nó nhìn theo bóng dáng thiên nga dần xa, nhưng dường như vẫn không giải được nỗi hận trong lòng: “Hừ, chẳng phải chỉ có một đôi cánh què quặt thôi sao? Ai mà quan tâm đến chúng nhiều thế. Ta không tin, chân của ta lại không bằng đôi cánh của chúng…” Nói xong, nó dốc hết sức, tung người nhảy một cú mạnh, “bịch” một tiếng, nó ngã ngửa chổng bốn chân lên trời, rơi xuống đất nặng nề như quả bóng da ướt bị xì hơi vậy.
Một cặp vợ chồng trẻ dẫn theo một em bé đi ngang qua đây. Em bé nói: “Con muốn xem thiên nga, thiên nga đâu rồi?” Người bố đáp: “Thiên nga đã bay đi rồi”. Em bé nhìn thấy con cóc ghẻ đang ngửa bụng lên trời, hỏi: “Đây là cái gì vậy ạ? Xấu quá”. Người mẹ vội bế em bé lên, xoay đầu con sang hướng khác, nói: “Đừng nhìn cái này, kinh tởm lắm, tối con ngủ sẽ gặp ác mộng đấy”.
Họ đi rồi. Chỉ còn thấy con cóc ghẻ vẫn nằm đó, bốn chân vô lực quơ lung tung trong không trung, đôi mắt lồi vô hồn liếc quanh đầy bất mãn, cái bụng vàng vàng phồng phồng, phát ra tiếng “ọp ọp”, lẩm bẩm, dường như đang bày tỏ sự căm ghét những điều tốt đẹp, đồng thời bất lực trước tình thế đã không thể thay đổi được này.