Tác giả: Catherine Yang

[ChanhKien.org]

Hoa Kỳ tiếp tục ủng hộ và hợp tác với ngành công nghiệp cấy ghép tạng của Trung Quốc, nơi thực hiện tội ác cưỡng bức mổ cướp nội tạng các tù nhân bị giam cầm vì đức tin của họ.

Ông Jan Jekielek, biên tập viên cấp cao của The Epoch Times kiêm người dẫn chương trình “American Thought Leaders”, trong buổi ra mắt cuốn sách “Giết theo đơn đặt hàng” của ông tại Trung tâm Trump-Kennedy ở Washington ngày 16/3/2026. (Ảnh: Madalina Kilroy/The Epoch Times)

Theo ông Jan Jekielek, tác giả cuốn sách mới phát hành “Giết theo đơn đặt hàng” (Killed to Order), hành động cưỡng bức mổ cướp nội tạng của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) là lăng kính mà qua đó, người dân Mỹ có thể hiểu được bản chất thật sự của ĐCSTQ và cách Đảng này tương tác với Hoa Kỳ cũng như với cộng đồng quốc tế.

Ông Jekielek, biên tập viên cấp cao kiêm trưởng văn phòng đại diện tại The Epoch Times, đã ngồi lại với bà Nina Shea, giám đốc viện nghiên cứu Trung tâm về Tự do Tín ngưỡng tại Học viện Hudson, thảo luận bằng chứng ngày 18/3 về vấn đề cưỡng bức mổ cướp nội tạng của ĐCSTQ và cách chính quyền này mở rộng tội ác của mình.

Trong cuốn sách của mình, ông Jekielek bàn luận từ cách Hoa Kỳ đổ tiền và hỗ trợ cho Trung Quốc bắt đầu từ những năm 1970, tin rằng ngành công nghiệp Trung Quốc sẽ là một động lực tự do hóa, và niềm tin đó đã sụp đổ như thế nào chỉ vài thập kỷ sau đó.

Cuốn sách cũng tiết lộ cách ĐCSTQ bắt đầu hoạt động mổ cướp nội tạng một cách cưỡng ép các tù nhân từ đầu những năm 1980, tiếp đó xây dựng chuyên môn cấy ghép nội tạng của Trung Quốc và mở rộng thí nghiệm y khoa lên các tù nhân chính trị.

“Chính thời điểm mà chúng ta đang giới thiệu họ vào Tổ chức Thương mại Thế giới, trao cho họ quy chế Tối huệ quốc thì việc này đã đang diễn ra, việc mổ cướp nội tạng đã bắt đầu lan rộng”, bà Shea cho biết.

Sự gia tăng đột ngột các ca cấy ghép tạng

Ông Jekielek và bà Shea chỉ ra rằng ngành công nghiệp và kỹ thuật cấy ghép tạng của Trung Quốc được xây dựng với sự giúp đỡ từ các tổ chức tại Mỹ – một vấn đề mà rất nhiều cơ quan chính phủ đang ngày càng lo lắng.

Năm 2025, các nhà lập pháp đã thu hút sự chú ý của mọi người vào việc các Đại học danh giá của Mỹ đào tạo và hợp tác với các bác sỹ phẫu thuật cấy ghép tạng người Trung Quốc. Bộ Y tế và Dịch vụ nhân sinh Hoa Kỳ đã kêu gọi các tổ chức ngừng việc hợp tác với hệ thống cấy ghép tạng của Trung Quốc.

“Theo thống kê từ chính các trang web của họ, đã có 300 các bác sĩ phẫu thuật cấy ghép tạng…. được đào tạo chuyên khoa ở Hoa Kỳ. Và điều này vẫn đang tiếp tục”, bà Shea nói. “Thật quá kinh khủng để tin điều này, nó vượt ngoài sức tưởng tượng, những hành động dối trá của ĐCSTQ”.

Ông Jekielek nói rằng việc cấy ghép tạng có đạo đức thường là kết quả của một vụ tại nạn, đó là lí do tại sao người muốn ghép tạng thường phải đợi trong hàng tháng hoặc hàng năm trời.

“Trong một viễn cảnh văn minh, thu gom nội tạng một cách có đạo đức, thường sẽ có một người gặp phải một tai nạn thảm khốc. Thường là tai nạn xe máy hoặc ô tô. Họ phải không còn khả năng sống sót”, ông Jekielek nói.

“Ngoại trừ giác mạc, hầu hết các cơ quan nội tạng sẽ không thể được cấy ghép nếu lấy ra từ một thi thể người chết. Vẫn cần phải có sự lưu thông máu”.

“Và nhóm máu, loại mô, tất cả phải tương hợp với bạn”.

Ấy vậy, vào những năm 2000, các bệnh viện Trung Quốc đã quảng cáo thời gian chờ đợi chỉ trong 2 tuần, và có thể lên được lịch phẫu thuật cấy ghép tạng vào ngày cụ thể. Như được giải thích trong cuốn sách của ông Jekielek, cách duy nhất để lên lịch một ca phẫu thuật cấy ghép tạng là phải đảm bảo rằng người hiến tạng sẽ chết.

Điều này chỉ có thể xảy ra vì ĐCSTQ đã cầm tù một lượng lớn người dân, những người bị tước đoạt tất cả các quyền của họ.

Ông Jekielek nói rằng cuộc điều tra của ông vào vấn đề này bắt đầu khi ông đang làm công tác nhân đạo nhiều thập kỷ trước, và gặp một học viên Pháp Luân Công. Học viên này đã trải qua bức hại của ĐCSTQ trước khi trốn thoát khỏi Trung Quốc.

Pháp Luân Công, hay còn được gọi là Pháp Luân Đại Pháp, là môn tu luyện tinh thần tập trung vào các nguyên lý Chân, Thiện, Nhẫn. Môn tu luyện nhanh chóng được người truyền người tại Trung Quốc, vào những năm 1990 ước tính có từ 70 đến 100 triệu người tập trước khi ĐCSTQ bất ngờ cấm Pháp Luân Công vào năm 1999.

“Đó là khoảnh khắc then chốt để tôi tham gia vào việc này, khi gặp được một người phụ nữ… người từ chối từ bỏ đức tin của mình, từ chối kí vào tờ giấy cam kết từ bỏ tu luyện. Và họ đã tra tấn cô ấy”, ông Jekielek kể lại.

“Tại Trung Quốc cộng sản, họ giết những người từ chối từ bỏ đức tin, thứ quyền cơ bản nhất của con người. Khi ấy tôi đã thấy rất rõ ràng rằng đó không phải là một xã hội tự do.

“Tôi đã được nghe những câu chuyện chấn động, những hành động anh hùng thực sự của các học viên Pháp Luân Công, những người dũng cảm đánh đổi tất cả để vạch trần sự thật, cố gắng thoát ra, trốn thoát, nhưng không một kênh truyền thông nào muốn đả động đến việc này, vì nó không hợp với câu chuyện mà họ muốn kể”.

Các báo cáo về việc học viên Pháp Luân Công bị giam giữ phi pháp, bị tra tấn, bị “tẩy não” mà ĐCSTQ gọi là “cải tạo giáo dục” nổi lên sau những vụ bắt giữ hàng loạt năm 1999.

“Nếu bạn có thể tưởng tượng, sẽ như thế nào nếu đột nhiên một nhóm lớn người bị cầm tù, vì hóa ra là do họ không dễ bị ‘cải tạo giáo dục’. Họ không chịu ký vào những tờ cam kết từ bỏ đức tin này”, ông nói.

“Và rồi có những luật lệ trong hệ thống giam giữ khổng lồ của Trung Quốc nói rằng… ‘tất cả các cái chết của học viên Pháp Luân Công sẽ được coi như tự sát’… cơ bản là, ‘nếu họ chết khi đang bị cầm tù hay tra tấn, cũng không sao cả’”.

Ông Jekielek tiếp tục: “Bạn có một nhóm người cực kỳ dễ bị tổn thương, những người không được coi là người trong mắt đồng loại qua chiến dịch quy mô lớn này, thực không khác gì nước Đức những năm 1930… Và giờ bạn cầm tù họ. Giờ bạn có thể xét nghiệm máu họ, có thể xét nghiệm mô họ. Bạn có thể chụp quét nội tạng họ. Giờ bạn có một cơ sở dữ liệu về các chỉ số sức khỏe của họ”.

Kết quả là việc cấy ghép nội tạng đột nhiên gia tăng ở Trung Quốc, một quốc gia không có bất kỳ chương trình tình nguyện hiến tạng nào.

“Năm 2000 khi mà cuộc bức hại Pháp Luân Công vừa mới bắt đầu, mức độ cấy ghép tạng còn rất ít. Nhưng rồi nó tăng theo cấp số nhân, đến năm 2005 đạt đến đỉnh điểm và chững lại, cho đến khoảng năm 2010 có 146 bệnh viện đang thực hiện việc cấy ghép nội tạng này”, ông Jekielek xác nhận.

Bà Shea nói rằng ĐCSTQ đã biến nhóm người không có khả năng tự vệ này thành một “ngân hàng nội tạng sống” và dùng mọi thủ đoạn để phủ nhận, phỉ báng, bác bỏ và trấn áp những người tố giác và các nhà điều tra.

“Đó thực sự là một tội tác hoàn hảo, vì những người này ở trong tù. Họ không có liên lạc với thế giới bên ngoài. Họ bị cô lập. Không ai làm chứng, trừ những người từ các cơ quan khác nhau được phân công nhiệm vụ để đưa họ đi giết mổ, đưa nội tạng của họ tới bệnh viện, tới các bác sĩ… vậy nên không ai biết được cả câu chuyện hoàn chỉnh”, bà nói.

Các nghiên cứu y khoa của Trung Quốc phơi bày những vụ “Hành quyết”

Ông Jekielek chỉ ra rằng cưỡng ép mổ cướp nội tạng đã trở thành một ngành công nghiệp lớn ở Trung Quốc, đến nỗi cộng đồng y khoa của quốc gia này đã trở nên “trơ lì” với nó.

“Ở Trung Quốc, họ tạo ra cỗ máy giết người này trong hàng thập kỷ”, ông nói.

Kết quả là các bác sĩ và các nhà nghiên cứu Trung Quốc, trong rất nhiều trường hợp, coi việc giết một người không sẵn sàng hiến tạng khi họ còn sống là bình thường, ông Jekielek nói, dẫn chứng một bài báo năm 2022 phát hành trên Tạp chí cấy ghép tạng Mỹ.

Các nhà nghiên cứu đã tra xét gần 3.000 hồ sơ y tế Trung Quốc có liên quan đến cấy ghép nội tạng, trước khi xem xét lại gần 300 hồ sơ y tế có những từ ngữ gợi ý rằng quy tắc người hiến tạng phải là người đã chết đã bị vi phạm.

Phần tóm tắt của nghiên cứu cho biết: “Chúng tôi tìm thấy bằng chứng trong 71 hồ sơ y tế này, trải khắp quốc gia, về việc chết não đã không được xác nhận một cách đúng đắn. Trong những trường hợp này, việc lấy tim trong quá trình mổ cướp nội tạng nhất định đã là nguyên nhân dẫn đến cái chết của người hiến tạng”.

“Vì những người hiến tạng này chỉ có thể là các tù nhân, những phát hiện của chúng tôi đã gợi ý một cách mạnh mẽ rằng các bác sĩ tại Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đã tham dự vào việc hành quyết tù nhân thông qua việc lấy nội tạng của họ”.

Khi cái ác leo thang đến đỉnh điểm

Bà Shea nói rằng ý tưởng về việc tiền tệ hóa sự đàn áp tôn giáo này đã nói lên bản chất của chế độ Trung Quốc.

Ông Jekielek giải thích rằng các nghiên cứu về xã hội cộng sản cho thấy những người có “bản tính độc ác hoặc có khả năng làm điều ác mà không hối hận” lại được trao thưởng và thăng chức, trong khi tại xã hội bình thường những tính cách này có xu hướng bị tẩy chay, truy tố hoặc phải che giấu.

“Trong xã hội cộng sản, họ thực chất còn được đề cao… một lí do bạn luôn thấy những trại cải tạo lao động hay những thứ tương tự”, ông cho biết, nói thêm rằng kết quả là, có một lượng bất cân đối số người thể hiện ra sự rối loạn nhân cách trong những giai tầng cao ở xã hội cộng sản.

Một đặc tính nữa của xã hội cộng sản là “lợi ích chung lớn nhất là sự sống còn và quyền lực tối cao của Đảng, luôn là như vậy”, ông nói.

“Đó là lí do tại sao, tại mỗi một xã hội cộng sản, bạn sẽ thấy tội ác tàn bạo liên quan đến vi phạm nhân quyền”, ông Jekielek cho biết thêm. “Vì điểm mấu chốt là, quyền lực tối cao của Đảng mới là quan trọng. Sự sống còn của Đảng mới là quan trọng. Và nếu phải “giết vài con kiến” trên đường thì cũng không sao, nó giống như một dạng thần thánh hóa, mức độ cực đoan nhất của đạo đức sinh học vị lợi, của chủ nghĩa vị lợi.

“Họ lợi dụng tất cả mọi thứ như một công cụ — sinh mệnh con người, đồng minh, hoặc được coi là đồng minh, chính là cái nhìn lạnh lẽo, trống rỗng, hoài nghi về nhân loại… đấu tranh, bạo lực, áp bức và quyền lực — cuối cùng thì, đó mới là những thứ duy nhất được cho là quan trọng”.

(Theo The Epoch Times)

Dịch từ: Forced Organ Harvesting Issue Key to Shifting US Understanding of CCP, Says ‘Killed to Order’ Author