Tác giả: Đệ tử Đại Pháp tại Bắc Mỹ
[ChanhKien.org]
1. Vạch đích trong tu luyện và suy xét lại bản thân
Sau khi tu luyện vào năm 1994, tôi đã nghe được một đoạn văn khiến bản thân mãi không thể quên. Đoạn văn đó như sau: Tất cả những người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, bất kể là có quyền cao chức trọng, thuộc giới tri thức tinh anh, hay là người dân bình thường, bất luận là ở giai tầng xã hội nào, thì đều không có bất cứ ranh giới nào cả, không phân biệt người nhập môn sớm hay muộn, cao thấp hay sang hèn, mọi người đều có trong tay một cuốn Chuyển Pháp Luân, đều đứng trên cùng một vạch xuất phát. Từ khắp mọi nơi ở Trung Quốc, mọi người đồng loạt xuất phát và khởi hành, hướng đến con đường mà Sư phụ đã chỉ dẫn cho chúng ta. Tu luyện Đại Pháp là công bằng, cơ hội của mọi người là bình đẳng. Ai cũng đều có trong tay cuốn Chuyển Pháp Luân, tất cả mọi Pháp lý và tầng thứ tu luyện đều ở trong đó hết. Con đường rộng mở thênh thang, lời lẽ trong sách mang nội hàm thâm sâu và chân lý tuyệt đối, thông thẳng lên đỉnh Trời. Còn lại hết thảy đều dựa vào bản thân mà tu. Cũng giống như cuộc thi chạy Marathon trong người thường, mọi người đều cần phải chạy về vạch đích. Chúng ta là chạy hướng đến con đường viên mãn của người tu luyện.
Thời điểm đó khi nghe những lời này, tôi cảm thấy rất chấn động. Tôi cảm nhận sâu sắc được ý nghĩa phi thường của những câu nói đó. Pháp Luân Đại Pháp chính là con đường thông thẳng lên Trời, nhưng cũng là một chặng đường tu luyện đầy gian khổ giống như Sư phụ đã giảng trong “Khổ Kỳ Tâm Chí – Hồng Ngâm” rằng:
“Viên mãn đắc Phật quả
Cật khổ đương thành lạc
Lao thân bất toán khổ
Tu tâm tối nan quá
Quan quan đô đắc sấm
Xứ xứ đô thị ma
Bách khổ nhất tề giáng
Khán kỳ như hà hoạt
Cật đắc thế thượng khổ
Xuất thế thị Phật Đà”.Tạm dịch:
“Viên mãn đắc Phật quả
Lấy chịu khổ làm vui
Nhọc thân không tính khổ
Tu tâm khó qua nhất
Cửa nào cũng phải qua
Chỗ nào cũng là ma
Trăm khổ cùng giáng xuống
Xem sẽ sống ra sao
Nếm đủ khổ trên đời
Xuất thế là Phật Đà”
Bắt đầu từ năm 1992, chúng ta lần lượt bước trên chặng đường đó. Có người lái xe, có người đi bộ, người thì lưng dắt vạn quan tiền, người thì chẳng một xu dính túi. Có người mang theo gia đình, có người độc hành trên con đường Đại Đạo. Trên đường đi, bầu trời có lúc trong xanh, có lúc lại mưa giông chớp giật. Đôi lúc lại có lang trùng hổ báo, lạn quỷ yêu ma rình rập. Có lúc phải trải qua rừng thiêng nước độc, có khi lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh, lắm lúc lại bị nhân tâm và vạn ma ngăn trở. Trong mười, hai mươi, ba mươi năm qua, chúng ta đã kinh qua vạn ma ở thế gian hỗn loạn và nếm trải những trạng thái bình thường của tu luyện “Quan quan đô đắc sấm/ Xứ xứ đô thị ma/ Bách khổ nhất tề giáng” (Khổ Kỳ Tâm Chí).
Chúng ta đã phải trải qua sự bức hại tàn khốc của Trung Cộng, kinh qua những khảo nghiệm khắc nghiệt, vì bảo vệ chân lý mà dám đánh đổi cả sinh mệnh. Trong quá trình này, chúng ta có thể thể hội sâu sắc được sự thù thắng vĩ đại của tu luyện Đại Pháp, thể hội được những bước tiến trong tầng thứ tu luyện, từ những tình huống tưởng chừng như vô vọng, đến lúc “liễu ám hoa minh hựu nhất thôn”; thể hội được sự cảm ân vô hạn với mỗi lần như được tái sinh, rồi lại trải qua cảm giác thần kỳ khi cảnh giới tâm tính được thăng hoa. Mỗi người đều đang diễn dịch cho con đường tu luyện của mình, lúc thì vô cùng da diết, lúc thì như những khúc ca bi tráng, lúc lại ngân vang réo rắt. Chúng ta từng trải qua những ngày tháng rực rỡ tựa như sắc cầu vồng của thiên quốc trong hành trình sinh mệnh. Mỗi chúng ta cũng đều có được bài đáp án của riêng mình về lời hứa phải thực hiện với Sáng Thế Chủ.
Giờ đây khi sắp chạm đến vạch đích, quay đầu nhìn lại, chúng ta ai nấy đều có vô vàn cảm xúc, có hài lòng, có hối hận, xen lẫn những cảm xúc lẫn lộn khi chưa tu được tốt. Trải qua 81 nạn, giữa đường chúng ta từng nghỉ ngơi để quan sát, có lúc nán lại và đình trệ ở đó, có lúc bước đi khập khễnh, có người giữa đường phải rời khỏi đội ngũ tu luyện, còn có những người phóng túng bản thân, như con ếch ngâm trong nồi nước luộc,… Ở chặng đường cuối cùng này, chúng ta cần nhìn lại và suy xét bản thân, minh huệ bất hoặc, thanh tỉnh lại những điểm thiếu sót đang tồn tại ở bản thân, xem xem mình còn sai kém ở những quan nạn nào, cần phải nỗ lực tiến lên, tu chính con đường phía trước của bản thân, giúp đỡ những đồng tu đã rời khỏi con đường tu luyện, gặp phải việc gì cũng cần hướng nội tìm một cách vô điều kiện, bước đi cho tốt chặng đường cuối cùng.
2. Bản chất của những mâu thuẫn trong quá trình tu luyện
Có một câu chuyện đã mang đến cho tôi sự khai sáng rất lớn trong quá trình tu luyện, giúp tôi nhận thức được sự trân quý của những mâu thuẫn trong tu luyện. Một đồng tu đã bỏ ra biết bao nhiêu công sức mới có thể từ Đại Lục bước ra hải ngoại, không lâu sau đó, đồng tu ấy tuyên bố muốn quay trở về Đại Lục. Vì sao ư? Cô ấy nói rằng: Tôi thà trở về Đại Lục chịu đựng những khảo nghiệm trong môi trường khắc nghiệt, còn hơn là chịu những đả kích và mâu thuẫn giữa các đồng tu ở hải ngoại. Cô ấy thực sự đã trở về. Khi tôi biết chuyện này thì cũng đã muộn, cô ấy đã trở về rồi. Tôi quả thực rất tiếc nuối và cũng cảm thấy rất buồn.
Các đệ tử Đại Pháp tại hải ngoại đại đa số đều bước ra từ hoàn cảnh bị bức hại tại Đại Lục khi chứng thực Pháp. Dưới hoàn cảnh khốc liệt tại Đại Lục, Sư phụ đã an bài nghiệp lực của mọi người được tiêu trừ một cách có hệ thống thông qua việc phản bức hại, giảng chân tướng và cứu chúng sinh, khiến các đồng tu gắn bó như chân với tay, trong phản bức hại mà hoạn nạn cùng có nhau, phối hợp cùng nhau tiến lên. Tuy nhiên, dưới hoàn cảnh tu luyện hòa bình tại hải ngoại, cho dù chúng ta giảng chân tướng cho mọi tầng lớp xã hội, hoặc hô to “Pháp Luân Đại Pháp hảo” bao nhiêu lần đi chăng nữa, thì cũng không có ai bắt hoặc tố cáo bạn. Nhưng Sư phụ muốn thành tựu chúng ta viên mãn, chúng ta còn có nghiệp lực cao như núi vẫn chưa tiêu hết, đó chính là cần phải thông qua vượt quan tâm tính để tiêu nghiệp.
Giống như nhiều lần Sư phụ đã giảng trong Pháp, khi đứng trước mâu thuẫn và ma nạn, cần làm được “đả bất hoàn thủ, mạ bất hoàn khẩu”, nếu người khác tát vào má trái thì cũng để cho họ tát luôn má phải. Đây là một chủng hình thái của mâu thuẫn, còn một hình thức nữa, đó chính là mâu thuẫn xảy ra giữa các đồng tu. Nếu mọi người đều đối xử tốt với nhau thì cũng không được, giữa các đồng tu với nhau cũng phải có người đóng vai “ma”, để mọi người cùng nhau tiêu nghiệp. Khi lấy nghiệp lực của bạn đặt lên đầu của họ, thì họ bèn gây sự với bạn, thậm chí còn đập bàn, ném ghế vào bạn. Hãy thử nghĩ xem, người gây sự với chúng ta chẳng phải đang giúp chúng ta tiêu nghiệp, giúp chúng ta đề cao, họ chẳng phải đang dùng đôi vai của chính họ để nâng đỡ chúng ta lên trên hay sao?
Mọi thứ mà Sư phụ đã dày công an bài, đều là vì sự viên mãn của chúng ta, vì để tiêu trừ nghiệp lực cho chúng ta. Tuy nhiên, chúng ta thường không thể lĩnh ngộ được tâm huyết của Sư phụ, mà xem những mâu thuẫn đó thành những “thị phi đúng sai”, “tranh tranh đấu đấu”, “ân oán tình thù” giữa những người thường, tạo thành những nút thắt không thể giải khai trong tâm. Có người vì phẫn nộ mà rời khỏi hạng mục đang làm, xin từ chức, thậm chí trở về Đại Lục, đánh mất cơ hội đề cao mà Sư phụ đã dày công an bài. Trên chặng đường tu tâm và đề cao tâm tính này, họ không thể vượt quan một cách vững chắc, và quan do Sư phụ thiết lập cũng sẽ trở nên vô ích. Thời kỳ đầu trước khi Trung Cộng đàn áp ở Đại Lục, có đồng tu một thời gian không gặp mâu thuẫn, liền cảm thấy sốt ruột, nói rằng, tôi dạo này làm sao lại không có “quan” để vượt, có phải Sư phụ không quản tôi nữa không? Khi đó, thái độ của các học viên đối với mâu thuẫn, đều là một sự khao khát mà có muốn cũng không được.
Vì sao chúng ta cần phải tu trong mâu thuẫn như vậy? Trong khi giảng Pháp, Sư phụ từng kể một câu chuyện như thế này: Thời kỳ đầu, trong một lần Sư phụ từ Xuyên Bắc đến Hoa Sơn, có một nhóm người tu Đạo nghìn năm đến vấn an Sư phụ, trên tàu hỏa, Sư phụ chỉ vào người học viên bên cạnh Ngài và hỏi những người tu Đạo thấy học viên này như thế nào? Người tu Đạo nói: “Thật không thể tin nổi!” Sư phụ lại hỏi: “So với các vị thì như thế nào?”. Người tu Đạo nói: “Ít ai có thể so sánh được”. Sư phụ nói rằng, họ đã tu luyện thời gian lâu như vậy, có vị tu lâu nhất đến mấy nghìn năm, những người tu Đạo bình thường cũng phải hơn mấy trăm năm trở lên. Sư phụ ra công chúng truyền Pháp hai năm, học viên tu lâu nhất cũng mới hai năm, số ít còn lại chỉ học được một hoặc hai tháng. Những người tu Đạo đó cảm thấy thật khó có thể tin nổi, vì sao có thể tu nhanh đến như vậy.
Mỗi lần nghe đến đây, tôi đều cảm thấy vô cùng cảm khái. Những người khổ tu hàng nghìn năm vẫn không sánh được với những người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi. Tại vì sao? Dựa vào điều gì? Chính là dựa vào “Đại Đạo Thông Thiên” tắt nhất và tốt nhất mà Sư phụ đã an bài cho chúng ta, đó chính là vượt quan tâm tính, tu luyện đề cao trong mâu thuẫn! Trong bài giảng thứ nhất của cuốn “Chuyển Pháp Luân”, Sư phụ đã giảng:
“[Tôi] nói rõ cho chư vị một chân lý: toàn bộ quá trình tu luyện của người ta chính là quá trình liên tục tống khứ tâm chấp trước của con người”.
Trong bài giảng thứ tư của cuốn Chuyển Pháp Luân, Sư phụ cũng đặc biệt giảng riêng về Pháp lý “Nhất cử tứ đắc” khi vượt quan tâm tính, chỉ ra nguồn gốc của “Nhất cử tứ đắc”, nguyên do của việc chuyển đổi nghiệp và đức. Trong bài giảng thứ tám, Sư phụ còn giảng rằng:
“Đây là pháp môn thuận tiện nhất rồi, hơn nữa tu luyện trực tiếp chiểu theo đặc tính vũ trụ, tu nhanh nhất tắt nhất rồi, trực chỉ nhân tâm”.
Sư phụ đã ân cần khuyên răn và tận tình khuyên bảo chúng ta. Tu tâm trong mâu thuẫn mới có thể đạt được sự đề cao nhanh nhất. Vượt quan tâm tính là phương pháp tốt nhất để tiêu nghiệp. Đây là sự tinh túy trong quá trình tu luyện của chúng ta, đây là chân cơ của tu luyện Chính Pháp Đại Đạo! Đối với những người tu Đạo cả ngàn năm, thứ nhất, họ cũng không thể hiểu được chân cơ và Pháp lý này. Thứ hai, họ cũng không có hoàn cảnh tu tâm và ma luyện như thế này. Thứ ba, họ không có Sư phụ vĩ đại như của chúng ta để bảo hộ và thành tựu họ. Họ không có được may mắn như chúng ta, do vậy, họ chỉ có thể chịu khổ và tôi luyện hàng mấy nghìn năm trong núi, chứng kiến biển xanh biến thành ruộng dâu dài bất tận. Còn chúng ta, chỉ vỏn vẹn hơn 30 năm tu luyện ngắn ngủi, lại thường xuyên than thở rằng làm sao vẫn chưa kết thúc và chê bai thời gian quá dài. Vì sao lại cảm thấy thời gian trôi qua chậm rãi? Bởi vì trong tâm chúng ta vẫn còn vương vấn không buông những sợi dây tình cảm sâu nặng và hơi ấm của thế gian con người. Giống như việc chúng ta đứng trước một người tu Đạo nghìn năm và hỏi rằng, họ có còn nhớ đến con cháu của mình không? Khi đối mặt với họ, tôi vô cùng xấu hổ. Chúng ta nên biết bản thân phải tu bỏ cái tâm nào và xem xét lại chính mình.
Tuy nhiên trong tu luyện thực tế, chúng ta thường né tránh những quan tâm tính, hoặc đẩy mâu thuẫn ra ngoài. Bởi vì quan tâm tính rất khó vượt qua, quả là khoan tim xẻo xương. Mâu thuẫn giữa đệ tử Đại Pháp là một chủng hình thức tu luyện được diễn hóa ra để chúng ta tu luyện lên trên, là ván cờ mà Sư phụ đã thiết lập để chúng ta cùng nhau đề cao. Trong mâu thuẫn chứa đầy tâm huyết và kỳ vọng của Sư phụ, giúp chúng ta đề cao tâm tính trong mâu thuẫn và tiêu bỏ nghiệp lực tựa như núi, giúp chúng ta thành tựu tiêu chuẩn tâm tính mà Đại Giác Giả cần phải có. Do đó chúng ta, những người chỉ tu luyện trong vòng hai năm, thậm chí hai, ba tháng, mới có thể đạt được trình độ tương đương và thậm chí vượt xa những người tu Đạo cả ngàn năm, khiến họ phải thở dài vì tiếc nuối, và than thở vì bất lực. Họ đã phải chịu đựng vô vàn gian khổ cả hàng ngàn năm mới có thể đạt được như vậy. Thế nhưng, chúng ta chỉ mới tu luyện được 34 năm kể từ khi Sư phụ bắt đầu truyền Pháp vào năm 1992. Năm tháng chớp mắt trôi qua, đã thành tựu vô số Giác Giả, nhưng chúng ta lại cảm thấy thời gian quá dài và trở nên giải đãi.
Cũng bắt đầu từ khi đó, tôi cảm thấy trân quý những học viên từ Đại Lục đến, tôi thường nói với họ rằng, vì môi trường thay đổi nên việc tu luyện cũng có tầng diện mới, chúng ta cần tu tâm và đề cao trong mâu thuẫn, chứ không phải do học viên ở hải ngoại lạnh nhạt hoặc không từ bi, mà đây là một hình thức khác để hỗ trợ và nâng đỡ đối phương tiến về viên mãn. Đây mới là nội hàm chân chính của mâu thuẫn trong quá trình tu luyện của chúng ta. Mối quan hệ giữa chúng ta, sánh ngang hoặc thậm chí vượt xa mối quan hệ giữa các học viên tại Đại Lục, những người đang trong hoàn cảnh khắc nghiệt! Chúng ta hãy trân quý cơ duyên tu luyện còn lại không nhiều này!
3. Đạt được sự tịnh hóa về tâm linh lẫn thân thể
Đối với câu “Biết bao năm tháng cay đắng ngọt bùi”, tôi có lĩnh ngộ như sau. Sư phụ đã giảng trong “Giảng Pháp tại Pháp hội Singapore” rằng:
“Tôi phải để bà ấy tu, kể cả chúng ta hiện giờ có một số học viên, hoặc trẻ tuổi, hoặc lớn tuổi, cũng đều từng gặp chuyện như vậy, sẽ khiến họ nhớ lại những việc gây tức giận kia, xem họ có tức giận hay không. Biết bao năm tháng cay đắng ngọt bùi, đều sẽ khiến họ nhớ lại, nói chung là để xem họ đối đãi như thế nào”.
Trước đây mỗi lần đọc đến đoạn giảng Pháp này của Sư phụ, tôi đều cho rằng, đây chỉ giảng cho các học viên cao tuổi, là những người không có hoàn cảnh tu luyện, bản thân tôi không có ở trong đó, bởi vậy tôi cũng chưa bao giờ suy ngẫm về vấn đề này. Giai đoạn gần đây, mỗi lần đọc được Pháp lý Sư phụ giảng liên quan đến việc đề cao tâm tính, trong đầu tôi thường hiện lên câu nói: “Biết bao năm tháng cay đắng ngọt bùi”. Tôi nghĩ rằng, việc tu luyện đã đi đến giai đoạn cuối cùng, điều này nhất định không phải ngẫu nhiên, liệu tôi có phương diện nào vẫn còn lậu nên câu nói này mới hiện ra. Vậy thì, có phải trong tâm tôi cũng còn có “biết bao năm tháng cay đắng ngọt bùi?”
Tôi bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này. Câu nói “Biết bao năm tháng cay đắng ngọt bùi” nghĩa là gì? Câu nói này dùng để chỉ thành kiến và khúc mắc trong tâm của bản thân đối với một người nào đó mà chưa hóa giải được, thậm chí là cách nhìn cố định do tích oán mà thành. Một khi nhắc đến ai đó, điều đầu tiên hiện lên chính là định kiến về họ. Tôi tìm kiếm trong ký ức của mình xem có người nào giống như vậy không, kết quả là có, thực sự là có! Tôi lấy giấy bút ra và ghi tên từng người một, sau đó tôi nghĩ về những mâu thuẫn đã xảy ra giữa tôi và họ, những lý do vì sao tôi lại đưa đến kết luận như vậy đối với họ, khiến họ trở thành những người mà tôi không ưa.
Khi tôi nhớ lại những sự việc đã qua, lục lại những ký ức từ nhiều năm trước, tôi đã vô cùng bàng hoàng. Tôi cứ mãi cho rằng, bản thân là một người có tính tình lương thiện, không ghi hận bất kỳ ai, vậy mà trong tâm tôi lại tích tụ nhiều thứ khiến bản thân khó chịu như thế. Tôi lấy tâm thái kiên quyết thuần tịnh tâm linh của bản thân, kiên quyết hướng nội tìm và hướng nội tìm vô điều kiện, để xem xét lại những chuyện đã xảy ra trong quá khứ, và quyết tâm thanh trừ những điều đó.
Tôi phát hiện một số tình huống. Tình huống thứ nhất là quan tâm tính không vượt qua được do không hướng nội tìm. Khi xảy ra mâu thuẫn và ý kiến bất đồng, thậm chí khi đối diện với lời chỉ trích, thì lại không giữ được tâm thái bình hòa, trước hết không hỏi bản thân vì sao lại xuất hiện vấn đề này, mà cho rằng bản thân mình đúng, đối phương có vấn đề. Nếu không hướng nội tìm thì đương nhiên sẽ không có kết quả, thời gian lâu không giải quyết sẽ tích tụ oán hận. Một tình huống khác là quan tâm tính không qua được vì do bản thân có chướng ngại nên để mặc kệ, đẩy mâu thuẫn ra, lựa chọn tâm thái né tránh, giống như cái gọi là cảnh giới phẩm chất, không tranh không biện, kính trọng nhưng không gần gũi trong người thường. Trong người thường, việc cung kính mà giữ khoảng cách có thể là một dạng biểu hiện cho sự tu dưỡng của một người, nhưng đây tuyệt đối không phải là tu luyện, mà là chưa tu. Quan mà Sư phụ thiết lập sẽ trở nên vô ích, cuối cùng để cho mâu thuẫn và sự bất mãn vẫn ẩn giấu trong lòng. Còn có một tình huống nữa, đó chính là sự hiềm khích vô hình, là có nhân tố phía sau.
Trong giới tu luyện có câu: “Những người ta gặp gỡ trên đường đời, tất cả đều là người quen cũ”. Đương nhiên, người cũ này có người là kết thiện duyên, có người là kết ác duyên. Có người làm việc cùng nhau mấy năm trong các hạng mục cũng không hợp nhau, chưa từng nói chuyện với nhau một cách sâu sắc, nhưng khi vừa tiếp xúc với người nào đó, họ lại có thể trở nên thân thiết với nhau. Đây đều có nhân tố phía sau thúc đẩy nên, giữa quan hệ bạn bè thân thiết hoặc trong những nhóm nhỏ đều có nhân tố này. Nhưng bất kể là thiện duyên hay ác duyên, thì đây cũng là kiếp sống cuối cùng của chúng ta tại nhân gian. Trong tu luyện Đại Pháp, thiện duyên cũng phải buông xuống, mà ác duyên lại càng phải được hóa giải.
Trên con đường tu luyện, mỗi người chúng ta đều có những thứ gọi là hảo cảm và ác cảm cá nhân. Khi nhắc đến ai đó, “Biết bao năm tháng cay đắng ngọt bùi” trong tâm đều sẽ lập tức hiện lên, những điều trong quá khứ sẽ gợi ra. Những khúc mắc và thành kiến sẽ giới hạn thái độ và hành vi của chúng ta đối với những người và sự việc trong đó. Trong các hạng mục, nó có thể trở thành can nhiễu, quan nạn khi mọi người phối hợp và làm việc chung với nhau một cách hài hòa trong quá trình cứu độ chúng sinh. Những chuyện cũ rích không vui tích tụ trong tâm, chính là góc chết trong việc tu luyện của chúng ta. Vậy điều này chẳng phải xong rồi sao? Không phải thế! Nó sẽ chuyển hóa, khi tích tụ nhiều rồi sẽ hình thành một khối vật chất đen ngòm ở một bộ phận nào đó trong cơ thể, nó sẽ tiếp tục tồn tại và lặp đi lặp lại, cuối cùng tích tụ dẫn đến nghiệp bệnh nghiêm trọng, trở thành quan sinh tử, chúng ta sẽ phải nỗ lực gấp mười, thậm chí gấp trăm lần để tiêu trừ nó. Huống hồ hơn nữa, trong chúng ta ai có thể đem theo thành kiến với ai đó mà “bạch nhật phi thăng” được đây? Bất cứ một người tu luyện nào cũng không thể, chỉ còn cách triệt để thanh trừ nó.
Nếu như khi đó chúng ta đều biết hướng nội tìm, vậy thì hết thảy mọi việc đều có thể được hóa giải, như một làn gió nhẹ lướt qua không để lại dấu vết gì. Chúng ta đều biết rằng, Sư phụ đã nhiều lần giảng Pháp về vấn đề này. Sư phụ đã giảng trong “Giảng Pháp tại Pháp hội Singapore” rằng:
“Tôi thường hay giảng, khi hai người gặp phải mâu thuẫn thì giữa chư vị lẫn nhau đều phải xem lại mình một chút. Chẳng những đôi bên chư vị phát sinh mâu thuẫn phải nhìn lại mình một chút, ngay cả người thứ ba mà có thể nhìn thấy vấn đề ấy thì chư vị cũng nên nghĩ về mình một chút, tôi nói rằng như thế mới có thể vút bay mạnh mẽ tiến lên trong đề cao.”
Huống hồ, chúng ta đều là những người trong mâu thuẫn. Không hướng nội tìm và né tránh mâu thuẫn, đều là đang trốn tránh sự an bài có trật tự mà Sư phụ cấp cho chúng ta đề cao, đánh mất cơ hội đề cao.
Sự tu luyện của chúng ta đã sắp đến bước tiếp theo, nhưng tâm linh và thân thể của chúng ta vẫn chưa thực sự thuần tịnh, vẫn còn tồn tại những vấn đề mà làm thế nào cũng không thể tìm ra được. Thân thể vẫn chưa hoàn toàn đạt đến trạng thái tinh bạch thể, vẫn còn một lớp sương mỏng hoặc một bóng tối tồn tại. Nếu muốn hoàn thành giai đoạn cuối cùng của quá trình chuyển hóa hoàn toàn cơ thể người thường hướng đến vật chất cao năng lượng, chúng ta không thể bỏ qua những góc chết trong tu luyện, chính là những chuyện cũ rích suýt bị bỏ quên này, chưa thể hoàn thành việc tiêu bỏ 15% nghiệp lực cuối cùng, như Sư phụ đã giảng trong kinh văn “Pháp nạn”, đạt được sự tịnh hóa giữa tâm linh lẫn thân thể.
Giờ đây chúng ta đang tiến gần đến vạch đích. Chín chín tám mươi mốt nạn, thiếu đi một nạn thì chúng ta cũng đều không đạt chuẩn. Nhưng Sư phụ vẫn chưa kết thúc sự việc này, chúng ta cần tiếp tục hoàn thành bài thi sinh mệnh này, chúng ta vẫn còn thời gian và không gian để quy chính và đề cao bản thân. Tâm tính có thể đạt được đề cao nhanh chóng, chỉ cần tâm tính đạt được sự đề cao vượt bậc, thì mọi thứ sẽ đề cao lên theo.
Quay đầu nhìn lại, Sư tôn đã truyền Pháp được 34 năm tính đến tận hôm nay. Và chúng ta đã trải qua 27 năm tu luyện Chính Pháp. Hồi tưởng lại, chúng ta đã trải qua hàng nghìn năm, hàng ức vạn năm. Thiên địa huyền hoàng, vũ trụ hồng hoang, những năm tháng bể dâu chúng ta cũng đều trải qua rồi.
Liệu chúng ta vẫn còn vướng mắc và không thể buông bỏ những nguyên do trong quá khứ, cũng như bụi trần nhân gian trong kiếp sống cuối cùng này ư?
Thời gian không chờ đợi người, hãy bước đi cho tốt đoạn đường cuối cùng. Trong khoảng thời gian hữu hạn còn lại, chúng ta hãy tiếp tục đề cao tâm tính và nộp lên Sư phụ bài thi đạt tiêu chuẩn để có thể viên mãn ở vạch đích. Khi chúng ta ngước nhìn vạch đích trên bầu trời, chúng ta sẽ theo sát Sư phụ và bắt đầu xuất phát, lấy thân tâm thuần tịnh để tiến vào Pháp Chính Nhân Gian, nghênh đón sứ mệnh mới!