Tác giả: Nhất Điểm
[ChanhKien.org]
“Người thuận theo đất, đất thuận theo trời, trời thuận theo Đạo, Đạo thuận theo tự nhiên” – đây là câu nói của Lão Tử trong “Đạo Đức Kinh”, là tinh túy của tư tưởng Đạo gia, cũng là dấu ấn tinh thần được khắc sâu vào xương tủy của người Trung Quốc. Dưới tác dụng của loại ý thức này, mấy nghìn năm qua, người Trung Quốc đều hữu ý hoặc vô ý coi việc “thuận theo tự nhiên” thành nguyên tắc đối nhân xử thế.
Trong nhận thức về văn hóa truyền thống Trung Hoa, Phật gia thuyết Phật Pháp, Đạo gia giảng Đạo Pháp. Chiểu theo lý luận của Đạo gia, trên “thái cực” là “thái hư”, “vô cực”, là “vô”; trên “Đạo” là “tự nhiên” và cũng là “vô”. Do đó “tự nhiên” trong Đạo pháp là cảnh giới cao nhất, và ảnh hưởng của nó trong nhận thức của mọi người là vô cùng to lớn và có sự hiện diện ở khắp mọi nơi.
Đệ tử Đại Pháp đều biết rằng nền văn minh Trung Hoa trong năm nghìn năm đều là để đặt định văn hóa cho con người có thể lý giải Pháp. Do đó bất kể Đạo gia và Phật gia lưu lại lý luận gì, thì kỳ thực cũng chỉ là văn hóa tu luyện chứ không phải chân Pháp. Tuy nhiên dấu ấn tinh thần được khắc sâu vào xương tủy này, ngay cả khi trải qua đời đời kiếp kiếp thì vẫn ảnh hưởng rất lớn đến người tu luyện ngày nay. Quan niệm “Đạo thuận theo tự nhiên”, đối với tu luyện cá nhân mà nói thì dường như không có ảnh hưởng lớn. Nhưng trong tu luyện Chính Pháp, phải đối diện với tình huống cựu thế lực và những tà ma can nhiễu, phá hoại Đại Pháp, Pháp của cựu vũ trụ đều đang được Sư phụ quy chính, vậy thì quan niệm này sẽ gây trở ngại cho chúng ta.
Trong bài kinh văn “Nói về Pháp” – Tinh Tấn Yếu Chỉ, Sư phụ đã khai thị:
“Lâu nay những chúng sinh trong Đại Pháp, đặc biệt là đệ tử vẫn một mực tồn tại một loại hiểu sai ở các tầng thứ khác nhau đối với Pháp về phương diện đề cao tâm tính. Mỗi khi ma nạn tới, không dùng phía bản tính để nhận thức, mà hoàn toàn dùng phía con người để lý giải, như vậy tà ma sẽ lợi dụng điểm ấy để can nhiễu và phá hoại mãi không thôi, khiến học viên lâm trong ma nạn một thời gian lâu”. “Chư vị cũng cần minh bạch rõ rằng “tự nhiên” là không tồn tại, mà “tất nhiên” là có nguyên nhân. Kỳ thực “tự nhiên” là người thường giải thích không nổi những hiện tượng về vũ trụ, về sinh mệnh, về vật chất nên mới nói bao biện một cách vô trách nhiệm như thế, họ cũng không nghĩ đến bản thân “tự nhiên” ấy là gì. Do chịu nhận ảnh hưởng của loại ý thức ấy, chư vị cho rằng hết thảy ma nạn đều là tất nhiên, là như thế rồi, sản sinh ra một loại trạng thái bó tay tiêu cực. Do đó, phía con người của chư vị cần phải minh bạch, mà chủ yếu hơn là phía đã đắc Pháp phải rõ ràng.”
Tôi lý giải được rằng cái gọi là “tự nhiên” trong “Đạo thuận theo tự nhiên”, “thái hư”, “vô cực”, “vô” trong văn hóa tu luyện bản thân nó cũng là sinh mệnh, cũng là thể hiện của một tầng thứ trong Pháp của cựu vũ trụ. Mà toàn bộ Pháp trong cựu vũ trụ đều biến dị cả rồi, đều đi đến bước cuối cùng trong “thành trụ hoại diệt” rồi. Vì vậy, làm một đệ tử Đại Pháp thì không thể thuận theo cái “tự nhiên” này mà đi được. Trong ma nạn cần phải học Pháp cho nhiều, dùng những gì bản thân lĩnh ngộ được trong Đại Pháp để đo lường, để xem cái “tất nhiên” ở đằng sau “ma nạn” này là do nguyên nhân gì tạo ra. Ví dụ như đằng sau “ma nạn” này chính là cựu thế lực đang dùi vào sơ hở của bản thân chúng ta, mà cái “sơ hở” này chính là nơi mà bản thân ta không phù hợp với tiêu chuẩn của Đại Pháp. “Lậu” của bản thân rốt cuộc là gì? Đã làm sai ở đâu và làm thế nào thì mới đúng? Làm sao để điều chỉnh lại quan niệm không đúng đắn của bản thân? Trên hành vi thì phải làm thế nào mới phù hợp với yêu cầu của Đại Pháp đối với bản thân ở tầng thứ này?
Ví dụ, nếu như thông qua những điều ở trên ta phát hiện được vấn đề của bản thân và điều chỉnh lại, trong tâm thực sự thản nhiên bất động, nhưng lại thấy rằng cái “ma nạn” này vẫn chưa hết, vậy thì ta lại xem tâm tính hoặc trên hành vi của bản thân còn có vấn đề khác không. Nếu như bản thân không có vấn đề gì, thì đây nhất định là do tà ác can nhiễu, khi đó ta sẽ kiên định phát chính niệm để giải thể cái “ma nạn” này, đồng thời phủ định an bài của cựu thế lực.
Sư phụ đã từng giảng:
“Phật Pháp là đặc tính của vũ trụ, là nhân tố tạo nên vật chất bản nguyên, là nguyên nhân của vũ trụ được sinh ra” (“Chứng thực” – Tinh Tấn Yếu Chỉ).
Từ trong đoạn kinh văn này, tôi ngộ được rằng khi gặp phải mâu thuẫn trước mắt hay lúc ma nạn đến, nếu có thể tĩnh tâm học Pháp và hướng nội tìm, thực sự có thể tìm được nguyên nhân sản sinh vấn đề, nguyên nhân căn bản, hơn nữa còn quy chính nó, vậy thì cảnh giới tu luyện sẽ không ngừng đột phá hướng đến bản nguyên hơn, cũng là đến được cảnh giới hồng quan hơn và vi quan hơn.
Trên đây là một chút tâm đắc tu luyện gần đây của bản thân tôi, có chỗ nào không phù hợp với Pháp, mong đồng tu từ bi chỉ chính.