Tác giả: Lý Ngọc, Trần Chí Huệ
[ChanhKien.org]
Ngày 18/04/2026, một số học viên Pháp Luân Công tại New Zealand đã tổ chức mít tinh tại Quảng trường Elizabeth, trung tâm thành phố Auckland để kỷ niệm 27 năm sự kiện hơn 10.000 học viên Pháp Luân Công thỉnh nguyện ôn hòa ngày 25/04/1999. Trong ảnh là Đoàn nhạc Thiên Quốc đang trình diễn các nhạc khúc của Pháp Luân Đại Pháp. (Ảnh: Trần Chí Huệ/The Epoch Times)
Thứ Bảy ngày 18/04/2026, một số học viên Pháp Luân Công tại New Zealand đã tổ chức mít tinh tại Quảng trường Elizabeth, trung tâm thành phố Auckland. Thông qua các hoạt động như luyện công tập thể, biểu diễn của Đoàn nhạc Thiên Quốc và phát biểu của những nhân chứng trải qua sự kiện 25/4, buổi lễ kỷ niệm 27 năm cuộc thỉnh nguyện ôn hòa ngày 25/04/1999 của hơn 10.000 học viên Pháp Luân Công, đồng thời kêu gọi ngăn chặn cuộc đàn áp của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đối với Pháp Luân Công và kết thúc chế độ bạo chính này.
Ngày 25/04/1999, hơn 10.000 học viên Pháp Luân Công đã đến Văn phòng Tiếp dân Quốc Vụ viện bên cạnh Trung Nam Hải để thỉnh nguyện ôn hòa, yêu cầu chính quyền ĐCSTQ thả các học viên Pháp Luân Công bị bắt giữ phi pháp ở Thiên Tân, đồng thời cấp cho các học viên Pháp Luân Công một môi trường luyện công tự do và hợp pháp. Sự kiện này được lịch sử ghi nhận là “Cuộc thỉnh nguyện ôn hòa 25/4 của Pháp Luân Công”.
Nhân chứng sự kiện 25/4 hồi tưởng: Cuộc thỉnh nguyện là minh chứng cho nguyên lý “Chân, Thiện, Nhẫn”
Tại buổi mít tinh, ba nhân chứng trực tiếp tham gia sự kiện 25/4 năm đó đã phát biểu, hồi tưởng lại những điều mắt thấy tai nghe trong ngày hôm ấy, tái hiện lại những khoảnh khắc lịch sử quý giá.
Bà Thân Quyên: Các học viên trật tự chỉnh tề, cảnh sát thoải mái trò chuyện cùng người thỉnh nguyện
Ngày 18/04/2026, một số học viên Pháp Luân Công tại New Zealand đã tổ chức hoạt động mít tinh tại Quảng trường Elizabeth ở trung tâm thành phố Auckland, kỷ niệm 27 năm sự kiện thỉnh nguyện ôn hòa ngày 25/04/1999 của hơn 10.000 học viên Pháp Luân Công. Ảnh chụp bà Thân Quyên, nhân chứng của sự kiện 25/4 đang phát biểu. (Ảnh: Trần Chí Huệ/The Epoch Times)
Bà Thân Quyên cho biết: “Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công tại Bắc Kinh từ năm 1995. Tối hôm trước ngày 25/04/1999, tại nhóm học Pháp, tôi nhận được tin các học viên Pháp Luân Công ở Thiên Tân bị cảnh sát bắt giữ. Khi đó, mọi người đồng lòng quyết định sáng sớm hôm sau sẽ đến Văn phòng Tiếp dân để thỉnh nguyện.”
Bà đã tận mắt chứng kiến những hành vi ôn hòa, lý trí của các học viên Pháp Luân Công ngày hôm đó. “Lúc ấy, các học viên thỉnh nguyện đứng kín các vỉa hè; có người đang đọc Chuyển Pháp Luân, có người lại tĩnh lặng đứng chờ, mọi người hết sức chỉnh tề và trật tự.”
Bà hồi tưởng lại: “Để giữ hàng ngũ chỉnh tề, những học viên trẻ tuổi hơn đều đứng ở hàng đầu, nhường chỗ cho các học viên từ tỉnh xa đến và những người lớn tuổi được luân phiên ngồi nghỉ ở phía sau.”
Bà cho biết: “Những cảnh sát làm nhiệm vụ khi đó thoải mái hút thuốc, có người còn trò chuyện cùng các học viên.”
Nhưng không lâu sau, các học viên bắt đầu cảm nhận được bầu không khí căng thẳng khi xuất hiện những chiếc xe chuyên dụng liên tục qua lại trên đường và chĩa ống kính ghi hình về phía họ; thậm chí cảnh sát cơ động còn đột ngột xuất hiện rồi lại biến mất một cách khó hiểu. Thế nhưng, bất kể xảy ra chuyện gì, các học viên có mặt tại hiện trường trước sau vẫn luôn trầm tĩnh và tường hòa. Bà cho biết trạng thái ôn hòa đó kéo dài đến hơn 9:00 giờ tối cùng ngày, sau đó có tin vui truyền đến: “Vấn đề đã được giải quyết ổn thỏa, mời mọi người lập tức rời đi.” Thế là, chúng tôi thu dọn đồ đạc rồi lần lượt ra về.
Bà Vương Cửu Xuân: Tài xế xe buýt thốt lên rằng, các bạn thật vĩ đại, Trung Quốc có hy vọng rồi!
Ngày 18/04/2026, một số học viên Pháp Luân Công tại New Zealand đã tổ chức mít tinh tại Quảng trường Elizabeth, trung tâm thành phố Auckland, kỷ niệm 27 năm cuộc thỉnh nguyện ôn hòa ngày 25/04/1999 của 10.000 học viên. Ảnh chụp bà Vương Cửu Xuân, nhân chứng của sự kiện 25/4 đang phát biểu. (Ảnh: Trần Chí Huệ/The Epoch Times)
Bà Vương Cửu Xuân từng là Phó Giáo sư tại Đại học Thanh Hoa, cho biết sáng hôm ấy bà rời nhà từ 4:00 sáng, cùng các đồng tu đến Văn phòng Tiếp dân Quốc gia. Nơi này nằm cạnh Quốc Vụ viện Trung Nam Hải. Sau khi xuống xe, cảnh sát dẫn họ đến đứng ở một bên đường rất gần Tây Tiện Môn, nói với họ cứ đứng tại đó. Vì vậy, họ không đi lại mà kiên nhẫn đứng yên ở đó chờ thỉnh nguyện.
Bà nói: “Sau ngày 25/04/1999, bản tin của Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc (CCTV) đã tung tin bịa đặt rằng Pháp Luân Công ‘bao vây’ Trung Nam Hải. Thực tế, chúng tôi đứng tại đó theo đúng vị trí chỉ định của cảnh sát. Việc cảnh sát yêu cầu chúng tôi đứng ở vị trí đó vốn là âm mưu được dàn dựng từ trước, nhằm tạo ra cái bẫy về một ‘tuyến đường bao vây’ để vu khống Pháp Luân Công. Điều này đã phơi bày bản chất lưu manh của chính quyền ĐCSTQ.”
Bà hồi tưởng lại: “Sau đó, lượng học viên Pháp Luân Công đến thỉnh nguyện ngày càng đông. Nhưng không ai nói chuyện hay ồn ào lớn tiếng, mọi người đều lặng lẽ. Trong số học viên còn có những người đến từ Liêu Ninh và Hà Bắc.”
Bà cho biết, các học viên tự mang theo túi rác và chủ động dọn rác bất cứ lúc nào; cũng có học viên tự giác quét dọn nhà vệ sinh công cộng; ngoài ra còn có người đảm nhận vai trò điều phối. Hiện trường luôn giữ được sự sạch sẽ, gọn gàng, trật tự ngăn nắp, không có khẩu hiệu hay biểu ngữ, cũng không ai lớn tiếng ồn ào. Phong thái thiện lương, lý tính và tường hòa ấy đã gây chấn động trong và ngoài nước. Ngày 25/4 năm ấy, hành động đại thiện đại nhẫn của hơn 10.000 học viên Pháp Luân Công đã mở ra tiền lệ cho việc thỉnh nguyện ôn hòa trước sự bạo chính của ĐCSTQ.
Bà xúc động bày tỏ rằng, khung cảnh buổi thỉnh nguyện vô cùng trang nghiêm và tường hòa, các học viên luôn nhường nhịn lẫn nhau, trật tự ngăn nắp. Sau khi hơn 10.000 học viên rời đi, hiện trường không để lại một mẩu rác nhỏ. “Sau khi cuộc thỉnh nguyện ôn hòa kết thúc hôm đó, chúng tôi bước lên xe buýt công cộng, người tài xế đã nở nụ cười rạng rỡ, giơ ngón tay cái tán dương và nói với chúng tôi rằng: ‘Các bạn (Pháp Luân Công) thật vĩ đại, Trung Quốc có hy vọng rồi!’”
Bà Vưu Phượng Hiền:Cảnh sát quan sát chúng tôi, ánh mắt lộ rõ sự kính trọng
Ngày 18/04/2026, một số học viên Pháp Luân Công tại New Zealand đã tổ chức mít tinh tại Quảng trường Elizabeth, trung tâm thành phố Auckland, kỷ niệm 27 năm cuộc thỉnh nguyện ôn hòa ngày 25/04/1999 của 10.000 học viên. Ảnh chụp bà Vưu Phượng Hiền, nhân chứng sự kiện 25/4, đang phát biểu. (Ảnh: Trần Chí Huệ/The Epoch Times)
Bà Vưu Phượng Hiền, năm nay 86 tuổi, từng sống tại Thiên Tân vào thời điểm đó. Bà đắc Pháp năm 1996. Trước khi tu luyện, bà từng thử tập qua nhiều môn khí công khác nhau nhưng bệnh tật đầy thân. Bà chia sẻ: “Năm đó sau khi đọc xong cuốn Chuyển Pháp Luân, tôi vô cùng chấn động trước đạo lý cao thâm của vũ trụ, hiểu ra đây mới là chính đạo của đời người.”
Sau khi tu luyện, bà Vưu Phượng Hiền kiên trì học Pháp luyện công, tu tâm hướng thiện, nhờ đó thân thể nhanh chóng có những thay đổi thần kỳ — các căn bệnh khiến bà khốn khổ nhiều năm như đau cơ thắt lưng, viêm khớp gối và cận thị nặng đều biến mất. Niềm hạnh phúc khi được hồi phục sức khỏe ấy khiến bà cảm kích đến rơi lệ trước sự từ bi cứu độ của Sư phụ Pháp Luân Đại Pháp.
Tháng 04/1999, khi biết tin Cảnh sát Thiên Tân bắt giữ phi pháp các học viên, bà cảm thấy mình cần phải đứng ra nói rõ với lãnh đạo đảng và nhà nước rằng Pháp Luân Đại Pháp đối với quốc gia và cá nhân “có trăm điều lợi mà không một điều hại nào”.
Trong bài phát biểu, bà cho biết: “Tôi cùng các đồng tu đi tàu hỏa đến Bắc Kinh vào tối ngày 24/04. Sáng sớm ngày 25, chúng tôi đến Văn phòng Tiếp dân Quốc gia trên đường Phủ Hữu. Dù hiện trường tuy tập trung rất đông đồng tu đến từ khắp nơi trong cả nước, nhưng tất cả đều trật tự chỉnh tề, không khí tường hòa trang nghiêm, hoàn toàn không có tiếng ồn ào. Người dân Bắc Kinh đi ngang qua phần lớn đều nhìn chúng tôi với ánh mắt tò mò và thân thiện. Chúng tôi lặng lẽ đứng chờ, mãi đến chiều tối khi có tin đã đạt được thỏa thuận, mọi người mới rời đi có trật tự dưới sự hướng dẫn của phụ đạo viên. Khoảnh khắc trước khi rời đi, những cảnh sát nhìn theo bóng lưng chúng tôi yên lặng ra về, trong ánh mắt lộ rõ sự kính trọng.”
Trước sự kiện 25/4, ĐCSTQ đã bắt đầu giám sát các học viên Pháp Luân Công
Bà Đan Hân, người từng là sinh viên đại học tại Quảng Châu vào năm 1999, chia sẻ khi phỏng vấn với phóng viên rằng bà đắc Pháp trong thời gian học đại học. Sau khi tu luyện, bà cảm nhận được những lợi ích to lớn về cả thân lẫn tâm, việc học tập như mở mang hẳn lên, đồng thời mối quan hệ với bạn bè xung quanh và gia đình cũng được cải thiện rõ rệt.
Bà hồi tưởng lại: “Khi đó, sáng Chủ nhật hằng tuần tại Trung tâm Thể thao Thiên Hà, Quảng Châu đều tổ chức hoạt động luyện công tập thể quy mô lớn. Khắp sân vận động toàn là các học viên Đại Pháp, ước tính phải lên đến vài nghìn người. Đài truyền hình và các tòa soạn báo từng đến hiện trường phỏng vấn và đưa tin. Tôi vẫn nhớ như in khi ấy, người dẫn chương trình thời sự đã dùng cụm từ ‘đang trên đà phát triển mạnh mẽ’ để mô tả khung cảnh hoành tráng của Đại Pháp đang hồng truyền khắp nơi.”
Thế nhưng kể từ năm 1999, môi trường tu luyện tại khu vực Quảng Châu bắt đầu xuất hiện những dấu hiệu khác thường. Bà nói: “Có lần, người phụ trách điểm học Pháp nói với mọi người rằng trong điểm học Pháp xuất hiện công an chìm mặc thường phục. Người này giả vờ đến học Pháp, khi nghiện thuốc lá thì vào nhà vệ sinh hút thuốc, để lại tàn thuốc lá. Người tu luyện chân chính không hút thuốc cũng không uống rượu. Lúc đó tôi không hề thấy sợ hãi, vì điểm học Pháp của chúng tôi chủ yếu là học Pháp và giao lưu đề cao tâm tính. Những việc chúng tôi làm đều quang minh chính đại. Bà kể tiếp: “Sau này, khi đang luyện công tại điểm luyện công trong trường, lại có một người mặc thường phục đến tìm hiểu về Pháp Luân Công. Khi ấy tôi giới thiệu các bài công pháp của Pháp Luân Công cho người đó. Anh ta còn hỏi tu luyện Pháp Luân Công có ảnh hưởng đến việc học hành không. Tôi chân thành kể cho anh ta nghe trải nghiệm thân tâm được lợi ích sau khi tu luyện Đại Pháp, và cho mượn một cuốn Chuyển Pháp Luân, nhưng mãi đến khi tốt nghiệp người đó cũng không quay lại trả sách. Cho đến năm 2001, khi tôi gặp một đồng tu ở điểm học Pháp Quảng Châu trong trại lao động cải tạo, người đồng tu ấy nói rằng trong lúc bị thẩm vấn phi pháp, một viên cảnh sát đã nhắc đến việc tôi cho anh ta mượn cuốn Chuyển Pháp Luân và hỏi cô ấy có quen biết tôi không. Đến lúc đó tôi mới hiểu ra, người ấy chính là cảnh sát chìm.”
Bà Đan Hân bùi ngùi chia sẻ: “Cuộc thỉnh nguyện hòa bình và lý tính của hơn 10.000 học viên Đại Pháp vào ngày 25/04/1999 đã thể hiện niềm tin của họ với quốc gia và chính phủ. Thế nhưng, để phát động cuộc đàn áp tàn khốc theo kiểu Cách mạng Văn hóa, chính quyền ĐCSTQ tà ác đã âm mưu từ lâu: một mặt đưa ra những lời hứa hão huyền rằng sẽ không can thiệp vào quyền tự do luyện công của quần chúng; mặt khác lại âm thầm cài cắm cảnh sát chìm ở khắp nơi để thu thập thông tin của các học viên. Ai có thể ngờ được rằng, chính vào thời điểm ấy, trên mảnh đất Trung Hoa, tà phong đang âm thầm nổi lên, những dòng thác ngầm đang cuộn sóng, cộng đồng những người tu luyện luôn giữ vững đức tin vào ‘Chân – Thiện – Nhẫn’ sắp phải đối mặt với cuộc đàn áp phi nhân tính, do chính quyền ĐCSTQ dưới sự lãnh đạo của kẻ độc tài chuyên chế Giang Trạch Dân phát động.”
Nhiều người ký tên vào bản kiến nghị kêu gọi ngăn chặn cuộc đàn áp Pháp Luân Công
Trước khi buổi mít tinh chính thức bắt đầu, đông đảo học viên Pháp Luân Công từ Auckland và các khu vực lân cận đã cùng nhau luyện công tập thể trên quảng trường. Tiếng nhạc thanh khiết, trầm bổng hòa cùng khung cảnh luyện công thư thái, tường hòa đã thu hút rất đông người dân dừng chân chụp ảnh. Xen kẽ giữa các bài phát biểu, Đoàn nhạc Thiên Quốc đã trình diễn nhiều bản nhạc với khí thế hào hùng, tiết tấu thanh thoát.
Tại quảng trường, các biểu ngữ như “Thế giới cần Chân, Thiện, Nhẫn”, “Kỷ niệm 27 năm cuộc thỉnh nguyện ôn hòa 25/4 của học viên Pháp Luân Công”, “Pháp Luân Đại Pháp hảo” nổi bật bắt mắt. Sau khi tìm hiểu sự thật, nhiều người đã trực tiếp ký tên vào bản kiến nghị kêu gọi ngăn chặn cuộc đàn áp Pháp Luân Công.
Ngày 18/04/2026, một số học viên Pháp Luân Công tại New Zealand đã tổ chức mít tinh tại Quảng trường Elizabeth, trung tâm thành phố Auckland, kỷ niệm 27 năm cuộc thỉnh nguyện ôn hòa ngày 25/04/1999 của 10.000 học viên. Ảnh chụp các học viên Pháp Luân Công đang luyện công tại quảng trường. (Ảnh: Trần Chí Huệ/The Epoch Times)
Ngày 18/04/2026, một số học viên Pháp Luân Công tại New Zealand đã tổ chức mít tinh tại Quảng trường Elizabeth, trung tâm thành phố Auckland, kỷ niệm 27 năm cuộc thỉnh nguyện ôn hòa ngày 25/04/1999 của 10.000 học viên. Ảnh chụp các học viên Pháp Luân Công đang giảng chân tướng tại quảng trường. (Ảnh: Trần Chí Huệ/The Epoch Times)
Ngày 18/04/2026, một số học viên Pháp Luân Công tại New Zealand đã tổ chức mít tinh tại Quảng trường Elizabeth, trung tâm thành phố Auckland, kỷ niệm 27 năm cuộc thỉnh nguyện ôn hòa ngày 25/04/1999 của 10.000 học viên. Ảnh chụp các học viên Pháp Luân Công đang luyện công tại quảng trường. (Ảnh: Trần Chí Huệ/The Epoch Times)
Ngày 18/04/2026, một số học viên Pháp Luân Công tại New Zealand đã tổ chức mít tinh tại Quảng trường Elizabeth, trung tâm thành phố Auckland, kỷ niệm 27 năm cuộc thỉnh nguyện ôn hòa ngày 25/04/1999 của 10.000 học viên. Ảnh chụp các học viên Pháp Luân Công đang giương các biểu ngữ giảng rõ chân tướng tại quảng trường. (Ảnh: Trần Chí Huệ/The Epoch Times)
Bối cảnh cuộc thỉnh nguyện ôn hòa của 10.000 người ngày “25/4”
“Cuộc thỉnh nguyện ôn hòa 25/4 của Pháp Luân Công” bắt nguồn từ “Sự kiện Thiên Tân”, tức vụ Công an Thiên Tân huy động cảnh sát chống bạo động hành hung các học viên Pháp Luân Công. Ngày 11/04/1999, Hà Tộ Hưu, họ hàng của La Cán lúc bấy giờ là Bí thư Ủy ban Chính pháp Trung Ương, đã đăng bài viết trên tạp chí Triển lãm Khoa học Công nghệ Thanh thiếu niên do Học viện Giáo dục Thiên Tân xuất bản, với nội dung vu khống và phỉ báng Pháp Luân Công.
Từ ngày 18 đến 24/04, một số học viên Pháp Luân Công tại Thiên Tân, trên tinh thần phản ánh sự thật, đã đến Học viện Giáo dục Thiên Tân. Họ dùng chính những trải nghiệm thực tế của bản thân để nói với ban biên tập rằng Pháp Luân Công giúp người tu luyện thu được lợi ích to lớn cả thân lẫn tâm, đối với quốc gia và xã hội là trăm điều lợi mà không một điều hại nào.
Tuy nhiên, vào ngày 23 và 24/04, theo lệnh của La Cán, chính quyền Thiên Tân đã huy động hơn 300 cảnh sát cơ động đến giải tán và hành hung các học viên đang giải thích sự thật, đồng thời bắt giữ 45 học viên.
Khi các học viên đến chính quyền thành phố Thiên Tân yêu cầu thả người, họ nhận được câu trả lời: “Các người hãy lên Bắc Kinh đi, chỉ có lên Bắc Kinh mới giải quyết được vấn đề.” Với niềm tin vào chính quyền trung ương, các học viên từ khắp nơi đã tự phát đến Văn phòng Tiếp dân Quốc Vụ viện để thỉnh nguyện.
Bắt đầu từ tối ngày 24/04/1999, các học viên Pháp Luân Công lần lượt tự phát đến Văn phòng Tiếp dân Quốc Vụ viện nằm trên đường Phủ Hữu, phía Tây Trung Nam Hải. Sáng sớm ngày 25/4, hơn 10.000 học viên Pháp Luân Công từ khắp nơi đổ về trung tâm Bắc Kinh. Tuy nhiên, cảnh sát đã chặn các ngả đường dẫn đến Thiên An Môn, sau đó trực tiếp dẫn dòng người đi quanh Trung Nam Hải, cuối cùng tạo nên hiện trường cho cái mà chính quyền gọi là “bao vây Trung Nam Hải”.
Ngày 25/4, Thủ tướng đương thời là Chu Dung Cơ đã tiếp các đại diện học viên Pháp Luân Công. Tại đây, các đại diện đã đưa ra ba thỉnh nguyện chính:
Thứ nhất là trả tự do cho toàn bộ học viên bị bắt giữ phi pháp tại Thiên Tân.
Thứ hai là cung cấp một môi trường tu luyện hợp pháp và hợp lý cho đông đảo quần chúng học viên Pháp Luân Công.
Thứ ba là cho phép xuất bản các cuốn sách liên quan đến Pháp Luân Công.
Ngay sau đó, ông Chu Dung Cơ đã ra lệnh cho cảnh sát Thiên Tân thả các học viên bị bắt, đồng thời tái khẳng định chính sách của nhà nước là không can thiệp vào hoạt động luyện công của nhân dân.
Đến lúc chạng vạng, phía Thiên Tân đã thực hiện theo chỉ thị và trả tự do cho tất cả học viên Pháp Luân Công đang bị giam giữ.
Khoảng hơn 8:00 giờ tối, cuộc đối thoại kết thúc. Khi nhận được tin phía Thiên Tân đã thả người, các học viên Pháp Luân Công đang tập trung trước Trung Nam Hải cũng nhanh chóng giải tán. Trước khi rời đi, mặt đất được dọn sạch sẽ, không để lại một mảnh giấy vụn nào, ngay cả tàn thuốc lá do cảnh sát vứt xuống cũng được nhặt đi. Toàn bộ quá trình diễn ra trong ôn hòa và yên bình.
(Theo The Epoch Times)







