[ChanhKien.org]

“Thời tiền sử có những lúc, văn minh nhân loại duy trì được lâu hơn, có lúc ngắn hơn; có văn minh nhân loại duy trì được khá lâu. Mỗi thời kỳ nhân loại có con đường phát triển khoa học đều không giống nhau. Con người hiện nay đứng trong cái khung phát triển của khoa học hiện nay, họ nhận thức không nổi rằng còn có tuyến đường khoa học khác nữa. Trên thực tế khoa học của Trung Quốc cổ đại so với khoa học hiện nay có được truyền từ Âu Châu là hoàn toàn khác hẳn. Trung Quốc cổ đại là họ nhắm thẳng vào nhân thể, sinh mệnh, và vũ trụ mà nghiên cứu trực tiếp. [Những gì] sờ không thấy, nhìn không ra, thì người cổ [đại] đều dám động chạm đến, họ chính là có thể chứng thực sự tồn tại của chúng. Cảm giác của người khi đả tọa luyện công, thăng hoa đến cảm giác mạnh mẽ hơn nữa, cuối cùng không chỉ cảm giác rất mạnh, mà còn có thể động chạm đến chúng, thấy được chúng. Đó chính là khiến những thứ vô hình thăng hoa đến thành hữu hình rồi. Cổ nhân đã đi theo con đường khác, tìm tòi những áo bí của sinh mệnh, quan hệ giữa con người và vũ trụ; là hoàn toàn khác với con đường mà khoa học thực chứng hiện nay đi theo.

Thực ra, mặt trăng là người tiền sử tạo ra, bên trong nó rỗng. Nhân loại tiền sử rất phát triển. Con người hiện nay nói rằng kim tự tháp là người Ai Cập tạo thành, nghiên cứu xem những khối đá ấy là từ đâu chuyển đến; căn bản hoàn toàn không phải như thế. Trên thực tế nó là một loại văn hoá của tiền sử, đã chìm xuống đáy biển. Sau này địa cầu có những biến đổi, nhiều lần các bản khối đại lục đổi chỗ, [và] nó lại nổi lên. Về sau, ở nơi ấy sinh sôi những cư dân mới, dần dần nhận thức ra công hiệu của nó, [rằng] ở bên trong có thể bảo tồn các thứ rất lâu. Như vậy, họ đưa những thi thể người vào trong đó. Kim tự tháp không phải là họ tạo ra, người Ai Cập phát hiện ra nó, lợi dụng nó. Về sau người Ai Cập phỏng theo mà tạo một số kim tự tháp nhỏ. Vậy nên những nhà làm khoa học cũng không rõ ra được.” – (Chuyển Pháp Luân quyển 2 – Giảng Pháp ở Đại Dữ Sơn)

Những di tích từ các nền văn minh cổ đại được phát hiện trên thế giới từ lâu đã đủ để thay đổi sách giáo khoa hiện nay. Sự huy hoàng của nền văn minh tiền sử đã vượt xa khoa học kỹ thuật hiện đại. Con người không phải tiến hóa mà đang thoái hóa. Nhận thức của người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp dần dần sẽ được người đời lý giải. Bài viết dưới đây không phải là quan điểm của người tu luyện, nhưng đủ để thách thức những trói buộc của tư duy truyền thống.

—-

Bí ẩn về sự đổi màu của Sao Thiên Lang

Năm 1930, hai nhà nhân chủng học người Pháp là Marcel Griaule và Germaine Dieterlen đã thâm nhập vào bộ lạc nguyên thủy Dogon và thu thập được nhiều thần thoại, truyền thuyết độc đáo. Họ bất ngờ phát hiện ra bí ẩn về sự thay đổi màu sắc của Sao Thiên Lang, điều mà các nhà thiên văn học đã tranh cãi suốt một thế kỷ lại có thể tìm thấy câu trả lời trong thần thoại và truyền thuyết của người Dogon.

Sao Thiên Lang là một trong những ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đêm mà mắt thường có thể nhìn thấy, mặc dù nó cách Trái Đất 8,7 năm ánh sáng, tức khoảng 51 nghìn tỷ dặm. Nhiều trước tác thiên văn cổ đại đều ghi chép rằng Sao Thiên Lang có màu đỏ thẫm, nhưng trong mắt người hiện đại, nó lại có màu trắng. Vì sao màu sắc của Sao Thiên Lang lại thay đổi như vậy? Chính bí ẩn này đã lôi cuốn sự chú ý sâu sắc của các nhà khoa học.

Người Dogon đã nói với các nhà khoa học Pháp rằng, Sao Thiên Lang (Sirius) được tạo thành từ một ngôi sao lớn và một ngôi sao nhỏ. Ngôi sao nhỏ là một ngôi sao đồng hành (Thiên Lang B) màu đen, có mật độ cực lớn và không thể nhìn thấy, nó chuyển động trên quỹ đạo hình elip quay quanh ngôi sao lớn. Họ còn biết rằng hai lần chu kỳ chuyển động của ngôi sao nhỏ là 100 năm. Họ truyền lại qua nhiều thế hệ rằng Sao Thiên Lang là ngôi sao nhỏ nhất nhưng cũng nặng nhất trên bầu trời, chứa một loại vật chất kim loại phát sáng không có trên Trái Đất. Trong một sự cố, sao đồng hành của Thiên Lang đột nhiên phát nổ và phát ra ánh sáng mạnh, sau đó dần mờ đi. Mặc dù người Dogon không thể nhìn thấy ngôi sao đồng hành mờ tối này bằng mắt thường, nhưng những người già vẫn có thể dùng gậy vẽ trên mặt đất quỹ đạo chuyển động và các hình dạng khác nhau của hai ngôi sao này.

Sao đồng hành Thiên Lang là giả thuyết được nhà thiên văn học người Đức Bessel đưa ra vào năm 1834. Ông cho rằng những dao động nhỏ trong chuyển động của Sao Thiên Lang là kết quả của lực hút hấp dẫn từ một sao đồng hành. 30 năm sau, nhà thiên văn học người Mỹ Clark mới lần đầu tiên quan sát được nó. Nó là một ngôi sao lùn trắng, có chu kỳ quay quanh Sao Thiên Lang là 50 năm. Nó có kích thước rất nhỏ, đường kính gần bằng Trái Đất, độ sáng chỉ bằng 1/360 so với Mặt Trời, nhưng khối lượng gần tương đương Mặt Trời, mật độ rất lớn – một tách trà vật chất của nó có thể nặng tới 12 tấn.

Kiến thức của người Dogon về Sao Thiên Lang vừa chi tiết lại vừa chính xác. Như chúng ta đã nhìn thấy, họ cũng liên tưởng đến việc Sao Thiên Lang có một ngôi sao đồng hành không thể nhìn thấy giống như chúng ta. Người Dogon gọi ngôi sao đồng hành này là “Ngôi sao Hạt kê”. Sở dĩ người Dogon gọi nó là Ngôi sao Hạt kê, có lẽ chính vì nó quá nhỏ đến mức hầu như không thể nhìn thấy. Theo người Dogon, Ngôi sao Hạt kê được cấu tạo từ loại kim loại nặng nhất mà con người hiện đại biết đến, thậm chí còn nặng hơn cả sắt. Điều này ngụ ý rằng, người Dogon đã biết rằng Sao Thiên Lang B có mật độ rất lớn.

Người Dogon còn vẽ nhiều bức tranh liên quan đến hệ sao Thiên Lang, và những bức tranh này cho thấy họ hiểu rằng Sao Thiên Lang B quay quanh Sao Thiên Lang theo một quỹ đạo hình elip, Sao Thiên Lang nằm ở vị trí trung tâm. Theo truyền thuyết của người Dogon, bản đồ quỹ đạo dao động của Sao Thiên Lang và Ngôi sao Hạt kê mà họ vẽ ra có sự tương đồng đáng kinh ngạc với bản đồ quỹ đạo của Sao Thiên Lang và Thiên Lang B do các nhà thiên văn học hiện đại vẽ.

Theo người Dogon, kiến thức của tổ tiên họ về Sao Thiên Lang B được một vị Thần tên là “Nomo” truyền dạy. Người Dogon đến nay vẫn lưu giữ một bức tranh, trên đó rõ ràng vẽ cảnh tượng vị “Thần” mà họ tín ngưỡng cưỡi một phi thuyền lớn kéo theo ngọn lửa từ trên trời hạ xuống, đáp xuống nơi thị tộc của họ sinh sống.

Truyền thống thiên văn học của người Dogon không chỉ giới hạn ở Sao Thiên Lang. Họ nói rằng Sao Mộc có bốn mặt trăng và Sao Thổ có vành đai; họ đã thể hiện hai hành tinh này trong các bức vẽ của mình.

(Trích từ “Cung điện của các vị Thần”, tập 19)

Ghi chú của người dịch:

Dogon là một bộ tộc người Sudan sống tại khúc sông Niger, trên lãnh thổ nước cộng hòa Mali. Họ là một dân tộc cổ đại, không có chữ viết, nhưng những truyền thuyết được truyền miệng từ đời này sang đời khác về vũ trụ của họ đã khiến người ta phải kinh ngạc.

(Nguồn: Trithucvn)

Dịch từ: http://www.zhengjian.org/node/8734